Thơ Phạm Thanh Bình: Ta loay hoay hóa giải thế cờ tàn

Vanvn- “Em, quân tướng… trong ván cờ số mệnh/ Ta loay hoay hóa giải thế cờ tàn/ Cạn xe, pháo… con mã thành đơn độc/ Đẩy bàn cờ… ta khép lại cuộc chơi!”

“Ván cờ số mệnh” trong chiêm nghiệm sâu sắc của nhà thơ, nhà giáo Phạm Thanh Bình tưởng nhẹ như không nhưng đầy đớn đau day dứt về duyên phận kiếp người.

Nhà thơ – nhà giáo Phạm Thanh Bình

VỀ QUÊ

 

Hơn nửa đời biền biệt xa quê

Năm đôi bận tôi lại về thăm mẹ

 

Mẹ ôm tôi trong vòng tay run rẩy

Niềm vui đầy, trào khóe mắt rưng rưng

 

Cha mong tôi, mong đến dửng dưng

Nỗi nhớ lặng, ngỡ chừng không nhớ

 

Mỗi lần về cha sợ tôi lo lắng

Trấn an tôi: Cha mẹ khỏe cả mà!

 

Vui ít ngày, tôi lại phải ra đi

Chẳng nói gì, thương tôi cha vẫn thế

 

Mẹ vịn cổng mắt buồn ngân ngấn lệ

Nhìn theo tôi, nắng xế vệt chiều loang!

 

NHÀ QUÊ

 

Xa quê

quá nửa

đời người

Phù hoa

không át nổi mùi

… rạ, rơm

 

Chiều nay

vấp gánh

hàng rong

Nao nao lòng lại

chạnh lòng

…nhớ quê

 

Ôi quê!

Đi dễ…

khó về

Như cây trót bám

rễ trên xứ người

 

Thị thành

nuôi xác

… tốt tươi

Dặn lòng

hạt giống

là người…nhà quê!

 

NỤ CƯỜI CỦA MẸ

 

Tiếng chuông chùa gõ nhịp

Thả xuống cõi Ta Bà

 

Thương linh hồn của đá

Chánh quả nào cho ta?

 

Trượt theo đà danh vọng

Sao lòng lại rỗng tênh

 

Giữa mênh mông gió cát

Hạt đời nào là ta?

 

Bước ra từ qủa thị

Tấm chỉ là… Tấm thôi

 

Hết một đời nông nổi

Đọng nụ cười mẹ tôi!

 

MẸ ƠI!

 

Mặc thêm áo mẹ ơi! Cho bớt lạnh

Con nghe đài, ngoài Bắc đã vào đông

 

Nhà cuối phố, gió lùa thông thốc gió

Mẹ vào đi, đừng vịn cổng ngóng trông

 

Cây mai vàng chạm rét đã trổ bông

Cánh hoa rụng đầy sân như vụn nắng

 

Đừng dậy quét sớm trời đầy sương trắng

Sức yếu gầy cảm lạnh đấy mẹ ơi!

 

Con trong này nắng vây bủa khắp nơi

Lòng buốt lạnh khi nghĩ về phương ấy

 

Mẹ ơi mẹ ngoài kia trời lạnh đấy

Khoác áo vào cho bớt lạnh mẹ ơi!

Tranh của họa sĩ Thành Chương

CỜ TÀN

 

Hè vẫn thế…

chẳng bao giờ cũ cả

Ta là ta…

nhưng có thể khác rồi

 

Ta hờ hững…

khi ve ca gọi hạ

Tiếng chim gù…

như âm vọng xa xôi

 

Em, quân tướng…

trong ván cờ số mệnh

Ta loay hoay hóa giải

thế cờ tàn

 

Cạn xe, pháo…

con mã thành đơn độc

Đẩy bàn cờ…

ta khép lại cuộc chơi!

 

ĐÊM VĨNH XƯƠNG

 

Đêm tĩnh mịch…

ta nằm nghe gió thở

Giữa tạp âm

trăn trở chuyện đã từng

 

Những ấu trĩ…

ngỡ chừng như thêm cổ

Lại trổ mầm…

đâm nhói trái tim ta

 

Ta tin cả những lời

chèo bẻo hót

Lóa mây hồng…

che khuất vệt mây đen

 

Ghét cô Cám

cứ thầm yêu cô Tấm

Cớ sao quên

cô Tấm cũng giết người?

 

Tôi yêu em…

bằng những gì tôi thấy

Chẳng nghi ngờ…

mọi che đậy đâu em

 

Nếu yêu tôi

giấu xấu vào ngăn tối

Để tôi yêu…

ngay cả chết đi rồi!

 

CHIỀU ĐÀ LẠT

 

Chiều Đà Lạt…

giữa đồi thông hút gió

Ta mong manh…

lữ khách phong trần

 

Em đốt lửa…

huơ lòng ta ấm lại

Đưa ta về

với vũ trụ ban sơ

 

Dù sự vật xoay vần

… trong chớp mắt

Trái Đất xẻ chia

… theo toan tính con người

 

Sau tất cả…

còn tình yêu em ạ

Chẳng bao giờ

bị biên giới… cách ngăn!

 

SAO BĂNG…

 

Trăng rải bạc, trên con đường đầy lá

Đón thu vàng, cây xòe tán hứng trăng

 

Trăng đầy quá, rớt qua từng kẽ lá

Lót chân em, như ai trải hoa vàng

 

Heo may về, mang nỗi nhớ tên anh

Chút se lạnh, thèm vòng tay ấm nóng

 

Nhớ thương anh, giấu trong tà áo mỏng

Mắt đen huyền, ngân ngấn hạt sương trong

 

Ngắm sao trời, đếm nỗi nhớ mong

Mỗi tinh tú, là một niềm hy vọng

 

Bởi thương em đêm ngày mong đợi

Cả bầu trời rực sáng sao băng!

 

PHẠM THANH BÌNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.