Thơ Phạm Đào: Gom thương nhớ gửi vào miền xưa cũ

Vanvn- Phạm Đào thuộc thế hệ 8x, chị yêu thơ và làm thơ từ rất trẻ, từ khi mới chỉ là một thiếu nữ. Chị viết đều qua năm tháng, cho đến khi là một người phụ nữ ngoài ba mười đằm sâu, là một người mẹ trưởng thành. Gần đây, năm 2017, chị có nhiều tác phẩm được chọn lọc và in chung trong ba tập thơ: Mùa yêu, Như áng mây chiều, Mùa yêu thương.

Chị hiền lành, nữ tính nên thơ cũng nhẹ nhàng và đầy chất nhân văn. Thơ, với Phạm Đào là nơi để chị giãi bày cảm xúc, để được sống thật là mình. Hồn thơ nhạy cảm ấy có thể rung động trước bất cứ điều gì, dù nhỏ bé, bình dị của cuộc sống. Chị quan niệm: thơ giúp con người sống chậm hơn, biết trân trọng và yêu quý những gì mình đang có.

Nhà thơ trẻ Phạm Đào

CHUYÊN ĐỀ VĂN HỌC LAI CHÂU:

>> Văn học Lai Châu: Nhìn từ Pu Ta Leng

>> Đỗ Thị Tấc – trụ cột của văn học Lai Châu

>> Hà Phong viết để yêu thêm đất núi quê mình

>> Huỳnh Nguyên thuộc thế hệ tiên phong văn học Lai Châu

>> Thơ Đinh Hồng Nhung: Nỗi niềm của cô giáo cắm bản

>> Thanh Phương – người đa tài của văn nghệ Lai Châu

 

GIẤC MƠ THÀNH CỔ

 

Con ước một lần ghé thăm Thành cổ

Thắp nén nhang thơm nơi đồng đội cha nằm

Vốc chút gió nghe hanh hao nắng lửa

Gót chân trần chạm cát trắng miền Trung

 

Tám mốt ngày đêm cha cùng đồng đội

Chiến đấu anh hùng cho tổ quốc hôm nay

Lòng đất mẹ

hòa máu xương ngàn ngàn liệt sỹ

Chung một mái nhà

cỏ xanh đến rưng rưng

 

Dòng Thạch Hãn từng câu hò vang vọng

Ru mấy mươi năm sương lạnh buốt lưng trời

Đồng đội cũ những đêm dài không ngủ

Giấu trong chiều

một nỗi nhớ

lặng im

 

Chiến tranh đã qua cha vẫn mải miết tìm

Ký ức cũ những ngày trời chợt mưa chợt nắng

Đôi mắt cha đỏ sâu sau phút giây tĩnh lặng

Đồng chí ơi,

nghẹn ngào cha thốt chẳng lên lời

 

Tiếng ve gọi hè lạc giọng muôn nơi

Con viết câu thơ trong màu xanh của lá

Trên lối cỏ non đồng đội cùng cha sẽ là tất cả

Nhặt chiếc lá vàng ghi mãi tuổi hai mươi

 

GỬI VỀ MƯA BỤI

 

Gom thương nhớ gửi vào miền xưa cũ

Cho đêm nay mưa bụi phủ lối về

Cho hương bưởi nồng nàn hơn mỗi sớm

Để một lần tay nắm chặt bàn tay…

 

Ngỡ ký ức đang về cùng mưa bụi

Hồn nhiên em xuống phố đón mùa về

Để ướt áo cho một lần xa cách

Mai này, sẽ nhớ lúc biệt ly

 

Trong ký ức mưa về cùng thương nhớ

Con đường lầy ngập dép mỗi lần qua

Hoa xoan rụng tím khoảng trời trước ngõ

Vương tóc em những cánh nhỏ mơ màng

 

Em đãng trí lạc đường trong mưa bụi

Tìm mùa xưa sao xa vắng mơ hồ

Ánh mắt ấy sao mà tha thiết thế

Cả một vùng toàn sương khói không anh

 

Chào tuổi mới bằng chùm xoan tim tím

Ngỡ áng mây khoe sắc bồng bềnh

Mưa bụi ấy giăng dày trong nỗi nhớ

Hoa gạo đỏ hồng mắt ướt cứ rưng rưng…

 

LỠ HẸN KHAU VAI

 

Gió lả lơi kéo em về chốn cũ

Tiếng khèn ai réo rắt cả đất trời

Em lang thang theo tiếng khèn tìm bạn

Hết đêm rồi mà sao vẫn bơ vơ

 

Chén rượu ngô nâng lên rồi đặt xuống

Ánh lửa hồng thiêu cháy cả tình em

Sao cứ thấy trong lòng bao tê tái

Khau Vai ơi sao chỉ họp một lần

 

Phiên chợ Phong Lưu dập dìu theo tiếng sáo

Từng cặp đôi ríu rít chuyện vui buồn

Em cứ đếm, ước thời gian chầm chậm

Bước chân đi sao nặng trĩu nỗi niềm

 

Anh không đến Khau Vai buồn diệu vợi

Trái tim em tê tái giữa muôn trùng

Mặc mưa rơi ô chẳng cần che nữa

Đá tai mèo tươm máu gót chân son…

__________

*Chợ tình Khau Vai hay còn gọi là phiên chợ Phong Lưu thuộc huyện Mèo Vạc tỉnh Hà Giang, mỗi năm chỉ họp một lần vào 27/3 âm lịch. Là nơi gặp gỡ của những đôi trai gái yêu nhau nhưng không đến được với nhau.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

MẸ, MÙA THU VÀ NHỮNG CÁNH ĐỒNG

 

Mẹ sinh con trong mùa thu hiền dịu

Có hoa sữa thơm phủ dụ tháng mười

Có hương lúa gọi bốn mùa no ấm

Nên con phải lòng cơn gió heo may

 

Trên cánh đồng mùa thu

Con tìm hương cốm cũ

Gặp chiếc lá suốt đêm không ngủ

Vương lối đi

Con viết

Nhớ mẹ nhiều

 

Mẹ ơi, những cánh đồng mùa thu

Giờ trơ gốc rạ

Đàn sẻ nâu mót nhặt từng hạt thóc

Con lục tìm ký ức mùa xưa

 

Những cánh đồng mùa thu con qua

Gieo vào đất nụ cười thơ bé

Gieo thanh xuân tháng năm tuổi trẻ

Ươm mầm xanh những lời ru

 

Con đi qua bao cánh đồng mùa thu

Sương khói mong manh ngỡ rằng quê mẹ

Gặp hàng cây bên đường lặng lặng lẽ

Ngước mắt tìm hình bóng quê hương

 

Chiều nay

Trên cánh đồng mùa thu

Con ngồi đây nhớ mẹ

Bụm chặt tay giữ mùi hương cỏ dại

Con gom dành tặng tuổi mình.

 

MƠ CÙNG THÁNG CHẠP

 

Rẽ tháng chạp con về bên mẹ

Giấc chiêm bao mơ bóng một mái nhà

Bên bậu cửa bố chẻ giang gói bánh

Ngoài giếng khơi bà đếm lá trầu vàng

 

Chiều tháng chạp chạm vào câu chèo cổ

Mái đình xưa cong dấu hỏi muôn đời

Cây nêu đứng chờ trống ngày khai hội

Khói hương trầm da diết với trăm năm

 

Rẽ tháng chạp con ngụp sâu ký ức

Đôi câu thơ bà đọc phút giao thừa

Bố trang nghiêm bên bàn thờ tiên tổ

Mẹ cời than bên bếp lửa rực hồng

 

Chiều tháng chạp

chạm vào đâu cũng nhớ

Bụi mưa bay

tô phấn cánh hoa đào

Bước nhè nhẹ

lạc vào miền sương khói

Vía của con

du ngoạn

chốn quê nhà!!!

 

MỘT MÌNH

 

Vẫn biết sẽ cô đơn

Khau Vai đêm vời vợi

Biết rằng anh chẳng tới

Mắt vẫn hoài ngóng trông

 

Bên ánh lửa rực hồng

Chén rượu ngô tê tái

Hay tại đường xa ngái

Để bước chân ngại ngùng

 

Vó ngựa dồn mông lung

Sương đầm đìa mái tóc

Bước chân dường khó nhọc

Chơ vơ sa mộc ơi

 

Đá cứ đứng giữa trời

Chờ tiếng khèn sâu thẳm

Đêm mịt mùng thanh vắng

Một mình với Khau Vai

 

Ném những tiếng thở dài

Vào đôi bờ Nho Quế

Khi nỗi  niềm không thể

Hóa mây trắng về trời

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

MÙA SƠN TRA

 

Hẹn mùa sơn tra tới

Về chung một mái nhà

Kết hoa thay quà cưới

Mẹ cha yếu mình thương

 

Trắng trời sơn tra nở

Nhà mình sửa đã xong

Bếp thơm mùi gạo mới

Ngô cười vàng óng hiên

 

Góc này kê khung cửi

Góc kia hong sợi lanh

Dệt bốn mùa thương nhớ

Vậy mà… em nỡ xa

 

Ngày tháng ngày đơn lẻ

Bước chân lạc lối về

Mây cũng chừng ủ rũ

Đắng chiều đông Tà Mung

 

Khèn ai vang ngày hội

Xé lòng anh người ơi

Em làm dâu bản mới

Trắng trời hoa chơi vơi…

 

NHỮNG CƠN MƯA MÙA THU

 

Những cơn mưa mùa thu

Có trôi về phía biển

Chông chênh dáng gầy mẹ mỏi mòn ngóng đợi

Đứa con gái xa nơi Tây Bắc cuối trời

 

Chìa tay mình con hứng giọt mưa rơi

Trong ký ức phủ vàng chiều lá rụng

Hốt hoảng rụt tay

Tiếng chuông chùa vang vọng

Mưa ngấu vào lòng của kẻ tha hương

 

Những cơn mưa mùa thu

Không đưa được con trở về bên mẹ

Với lũy tre làng

Có sợi tơ hồng mắc kẹt khóm tầm xuân

 

Những cơn mưa mùa thu

Cứ trắng trời Tây Bắc…

 

SÌN HỒ CHIỀU MƯA

Tặng Châm

 

Chiều Sìn Hồ mưa mỏng

Đẫm tiếng khèn trong mơ

Cát Chùa Sì gọi nhớ

Sắc vàng tự mùa xưa

 

Sìn Hồ chiều ngóng đợi

Tên một người vu vơ

Chừng như ngày đã cũ

Rớt theo sợi gió chiều

 

Ta giờ với cô liêu

Gom tháng ngày ký ức

Nỗi buồn như củi mục

Trôi về phía chân trời

 

Ơi Cát Chùa Sì ơi

Ướt vầng trăng ngày cũ

Giật mình mùa không ngủ

Chạm đêm tiếng thở dài

 

Còn gì cho ngày mai

Vầng trăng màu mây trắng

Hay con đường vắng lặng

Khóc chiều mưa Sìn Hồ

 

THƯƠNG NHỚ SÌN HỒ

 

Đã xa rồi Sìn Hồ thương nhớ

Xa Hồng Thu cỏ xanh ngọt lưng trời

Suối róc rách bốn mùa gọi nhớ

Lao Lử Đề mướt đá rêu xanh

 

Em khản giọng gọi tên người trên núi

Tả Ngảo mênh mang chỉ gió với mây ngàn

Núi đá sắc có làm em tứa máu

Gót chân trần cỏ đẫm một mùi hương

 

Nơi hẹn cũ em chờ mùa sắp cũ

Phăng Xô Lin da diết tiếng chim rừng

Rón rén bước sợ lá chiều tỉnh giấc

Trắng Đương Quy chạm ánh mắt ngậm ngùi

 

Chăn Nưa ấy xin một lần lỡ hẹn

Tả Phìn thân thương gặp lại nhé mai này

Giữa khói sương phố ẩn mình mơ mộng

Mặc cho hồn lơ đễnh cuối miền xa

 

Bên hồ vắng Sà Dề Phìn gọi nắng

Kìa vạt mưa bay vương sắc tím mua rừng

Em đứng lặng giữa cao nguyên mây trắng

Chợt trong lòng rưng rưng gọi

Sìn Hồ ơi…

Sìn Hồ ơi…

 

PHẠM ĐÀO

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.