Thơ Phạm Bội Anh Thuyên: Mắt người thơ toát mồ hôi

Vanvn- Que diêm/ vô tình khóc cười bao dải phố/ bao sinh linh bể lầm than trôi dạt// Mắt người thơ toát mồ hôi/ cẩn trọng bảo trọng/ khi nhìn ngọn bút que diêm đánh vào trang giấy lập lòe đóm sáng.

Nhà thơ Phạm Bội Anh Thuyên ở Bến Tre

Tâm ca

Cho tác giả “Một ngọn đèn xanh”

 

Bãi phù vân ruổi rong

gánh trên vai bao chữ

mà nỗi niềm oằn cong

 

Vài đóa hoa tím hồng

có còn xinh tươi mãi

trôi qua dòng đục trong

 

Luẩn quẩn bể long đong

vỗ về dăm số phận

cạn kiếp người chưa xong

 

Cõi xa xôi thong dong

tiếng đời vang gọi mãi

bia đá lệ tuôn dòng

 

Những mũi tên

 

Đường Tam Dương ẩn hiện bảy sắc cầu vồng vắt qua ký ức

nhớ nhớ và nhớ

hạ xưa tung cửa gọi ta

phân vân phân vân phân vân

ta như cánh chim bạt gió chao qua vườn cũ

cỏ rơm dậy men kỷ niệm

chếnh choáng say

giận cuộc quay về

 

Nhớ nhớ và nhớ

phân vân phân vân phân vân

trăm lần thua cuộc

 

Đường Tam Dương cong vút cánh cung

đã đang và sẽ bắn vào ta những mũi tên xa xót

 

Que diêm

 

Que diêm

xua tan bếp lạnh

nồi cơm thơm hồn nông phu phiêu phiêu cánh đồng sương sớm

 

Que diêm

gieo mầm cháy

giặc lửa cướp đi những cánh rừng

tro than tức tưởi loạn cuồng sinh thái

muông thú điêu linh côn trùng tỵ nạn và…

 

Que diêm

tạo nguồn ấm

đưa người thoát cơn lạnh giá

 

Que diêm

vô tình khóc cười bao dải phố

bao sinh linh bể lầm than trôi dạt

 

Mắt người thơ toát mồ hôi

cẩn trọng bảo trọng

khi nhìn ngọn bút que diêm đánh vào trang giấy lập lòe đóm sáng.

 

Nỗi buồn thương tật

 

Một bông hoa giả

dăm ba chú bướm bị lừa

 

Một cành hoa giả

hàng ngàn chú bướm bị lừa

 

Dăm ba chú bướm bay đi

hàng ngàn chú bướm bay đi

một nửa nỗi buồn rớt lại

(nỗi buồn thương tật)

 

Mặt bằng lòng tôi hốt nhiên

một nửa nỗi buồn di trú.

 

Người

 

Cụ bà đi xa

khăn tang chẳng ai chít

duy có ngưới khóc mướn

 

Người khóc mướn

duy một lần quay mặt với tiền công

không vật vã thê thiết

chị tựa vào mông lung thôn thức

nước mắt lăn đẫm ướt nỗi người

Phòng trọ người khóc mướn

mỗi chiều thầm tỏa khói hương

 

Hương hồn cụ bà đơn độc

người khóc mướn đơn độc

từ nay như có người thân.

Tranh của họa sĩ Lê Kiệt

Khúc hát người câm

 

Như người nông dân cần mẫn

mỗi sớm mai cụ lầm lũi ra đồng

thả khúc hát vào trời xanh ngát

khúc hát chẳng ca từ

vang lên từ tâm lực

hốt hoảng lũ chim phá lúa

 

Tiền công ư

cụ quay lưng từ khước

chiều về nhận bữa cơm thường

cùng chai rượu nhỏ

cơm no dạ

rượu thêm cao giọng hát

điều cụ ước cậy vào tay mắt

: “Khi tôi chết hãy chôn tôi giữa cánh đồng!”

(để còn được hát mãi chăng?)

 

Sáng thu nay

cụ chợt úa theo sen

tóc lẫn vào mây

màu da chìm trong đất

khúc hát xanh lặn xuống cánh đồng

duềnh lên hương lúa.

 

Tiếng chân anh bước

(Cho anh thương binh Lê Hoàng Dũng)

 

Chân anh bước

tiếng thực tiếng hư

con đường làng hàng tre nghiêm bóng

trời xanh thương mái tóc nhàu

 

Chân anh bước

tiếng hư tiếng thực

ồn ã cuộc đời khôn át tiếng chân anh

 

Tiếng hư

tan vào quá khứ

hóa lân tinh sáng ngời trang sử

tan vào sông núi

tươi đóa vinh quang cài lên ngực Tổ quốc kính yêu

 

Tiếng thực

nhịp Marche đệm theo khúc ca thời đại

 

Tiếng gõ vào tương lai

tiếng sóng biển đêm khe khẽ

nâng ánh hồng rực sáng…

 

Thất lạc

 

Tôi gửi tôi lên tàu nhật nguyệt

cuộc hành trình dằng dặc

thẳm sâu nỗi người đích đến

vỗ về sẻ chia

đôi khi rủ mây rủ gió

ngân hà xa tít rong chơi

đời thất lạc tôi tìm hoài không gặp

 

Tôi tan vào đời

ngưỡng vọng những bàn tay

cấy xuống đồng bật lên cuộc sống

những bàn tay xòe ra khát vọng

ôm nhọc nhằn ôm những bi ai

dìm vào hư ảo

Mỏi mệt tôi tạt qua con phố

tiếng rao đêm uống vào chát đắng

mộng thất lạc tôi tìm hoài không gặp

tôi đi về bên đời bên mộng

nghe âm vang

tiếng gọi

tìm mình…

 

Không còn sợ ánh sáng

 

Người đàn bà mộc mạc buồn theo điệu Boléro

sợ ánh mặt trời

sợ đèn đường

sợ loài đom đóm

đôi khi sợ cả chính mình

 

Sợ đôi mắt ngang

sợ chiếc lưỡi nhọn

người đàn bà ấy chen qua bóng tối

đến nơi hò hẹn

vụng về như kẻ trộm tồi

 

Người đàn bà ấy chẳng dám lụa là son phấn

ngày ngày vun đầy những lời xưng tụng tôn vinh

càng vật vã niềm khát vọng dần hóa tro than

 

Sáng nay trước di ảnh chồng

người đàn bà ấy lâm râm cầu khấn

một lời không trọn

nén hương tỏa khói ngập ngừng

mái tóc lệch màu run run nói hộ

người đàn bà ấy ra cổng

đón người đàn ông đã hẹn.

 

Điệp khúc Marathon

 

Ầm ào

ầm ào

khơi xa

hàng trăm con sóng

hàng ngàn con sóng

mỗi bình minh mở cuộc Marathon

bờ cát dài

đích đến

 

Mệt nhoài

mệt nhoài

lao tới

những con sóng

bạc trắng mái đầu

chạm bờ cát dài

chạm bờ hư không

 

Ngàn năm qua

và ngàn năm tới

khi bình minh sải chân trên biển

hàng trăm con sóng

hàng ngàn con sóng

ầm ào

ầm ào

khơi xa

lại trỗi lên

điệp khúc

Marathon.

 

PHẠM BỘI ANH THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.