Thơ Nguyễn Thị Việt Nga: Một năm có một lần mơ trùng phùng

Vanvn- Thôi nào, Ô Thước thờ ơ/ Một năm có một lần mơ trùng phùng/ Cạn rồi nước mắt rưng rưng/ Chỉ còn mây trắng ngập ngừng trôi qua

Nhà thơ Nguyễn Thị Việt Nga ở Hải Dương

LẠI NGỒI VỚI HUẾ

 

Lại ngồi với Huế đêm nay

Sông Hương nửa tỉnh nửa say thẫn thờ

 

Gió như là gió ngày xưa

Trăng như trăng thuở bơ vơ ban đầu

Tiếng chuông chìm giữa dòng sâu

Thuyền nan buông lưới vớt câu thơ buồn

Lại ngồi với Huế. Và thương

Những vàng son. Những vô thường. Phong ba…

Những tươi thắm. Những phôi pha

Những oan ức. Những gần xa nỗi niềm…

 

Lại ngồi với Huế cạn đêm

Nghe âm thầm nỗi biến thiên, bão bùng

Sông Hương không phải là sông

Tràng Tiền sáu nhịp cũng không là cầu

Hà Khê trước, Ngự Bình sau

Gió lay trăng rụng về đâu thế này?

Lại ngồi với Huế đêm nay

Rêu phong khóc nỗi đắng cay cõi người

 

Sông Hương không lở không bồi

Mà sao con nước mồ côi giữa dòng?

 

MÙA NGÂU

 

Thôi nào, mặc kệ Ngưu Lang

Nhịp cầu Ô Thước lỡ làng mùa ngâu

Nắng chang chang nắng trên đầu

Cũng không ngăn nổi sông sâu sóng trào

*

Thôi nào, nhung nhớ làm sao

Một mùa ngâu nắng cồn cào thế kia

Ngưu Lang quên mất nẻo về

Để cho Chức Nữ tàn khuya thẫn thờ…

*

Thôi nào, Ô Thước thờ ơ

Một năm có một lần mơ trùng phùng

Cạn rồi nước mắt rưng rưng

Chỉ còn mây trắng ngập ngừng trôi qua

*

Hình như Chức Nữ về nhà

Đổ thương nhớ xuống Ngân Hà, rồi quên…

Hình như nhặt được là em

Cả mùa gỡ những nỗi niềm rối tung…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

THÁNG BẢY  

 

Tháng bảy đành hanh nắng

Tháng bảy ào ạt mưa

Đất trời còn đỏng đảnh

Huống là người – năm – xưa..

 

Gặp tình cờ quán vắng

Hoa vẫn tươi như đùa

Ai thở dài khe khẽ

Ai hát lời bâng quơ…

 

Thời gian dài như gió

Thổi trên đồng cỏ hoang

Mắt đen còn như lửa

Soi những điều hoang mang..

 

Bao nhiêu là xưa cũ

Bao nhiêu là… bao nhiêu…

Ký ức ngồi ngoan thế

Mà nắng mưa thì liều…

 

Đường còn xa tít tắp

Ngoái sau lưng làm gì…

Tháng bảy ơi tháng bảy

Cứ bình yên mà về…

 

VU LAN LÊN CHÙA

 

Vu Lan lên vãn cảnh chùa

Gặp sen một đóa cuối mùa lẻ loi

Sắc hương liệu có luân hồi?

Giật mình vấp tiếng chuông rơi giữa chiều…

 

VỀ QUÊ NGOẠI

 

Bà đã thành mây trắng

Bay dọc triền sông Lô

Cháu về quê vẫn khóc

Trước khói nhang bơ phờ…

*

Ôi trập trùng quê ngoại

Núi trong mây im lìm

Lá cọ xoè xanh biếc

Những mặt trời thần tiên

*

Ôi nhọc nhằn quê ngoại

Heo hút mãi chân trời

Tuổi thơ vàng cánh bướm

Hương rừng quanh vành nôi…

*

Bước đầu tiên chập chững

Quê ngoại nâng bàn chân

Chớp mắt mà xa thế…

Năm tháng đã phù vân..

*

Bà đã thành cơn gió

Khuất ven đồi xa xanh

Cháu về quê vẫn khóc

Những nỗi niềm không tên…

 

NGUYỄN THỊ VIỆT NGA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.