Thơ Nguyễn Thanh Hải: Còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

Vanvn- Nhà thơ Nguyễn Thanh Hải vừa được kết nạp hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh hiện đang làm việc tại Phòng Giáo dục và Đào tạo huyện Cái Bè, tỉnh Tiền Giang.

Nhà thơ Nguyễn Thanh Hải

Nguyễn Thanh Hải đã xuất bản ba tập thơ: “Cúi chiều nhặt sóng” (2013); “Mùa dang tay tha thứ những quay về” (2020); “Nước mắt không làm sáng hơn bầu trời chạng vạng” (2020).

Anh được trao Giải Nhất Cuộc thi Thơ Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ VI năm 2020; Giải Nhì và Giải Khuyến khích Cuộc thi Thơ khu vực Đồng bằng sông Cửu Long lần thứ V năm 2013; Giải Nhì Cuộc thi Thơ Đồng Nai năm 2020; Giải Ba Cuộc thi Thơ và Bút ký tỉnh Bến Tre (2019-2020); Giải Nhì cuộc thi thơ Nhân nghĩa đất Phương Nam do Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh tổ chức và nhiều giải thưởng khác…

 

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Lê Hồ Quang – Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng

>> Không kịp tạm biệt – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang

>> Thơ Lê Minh Vũ: Chợt thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông

>> Ca nương – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Yến

>> Thơ Nguyễn Trung Nguyên: Bây ráng học để làm người nhân nghĩa

>> Ôi ngát hương thời gian – Tuỳ bút của Huỳnh Dũng Nhân

>> Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

Giọt sương cánh diều

 

Thật ra con đã bay lên từ bữa ấy

con là cánh diều của cô đó, cô Hà(*) ơi!

thoát ra khỏi từ đau – đói – lạnh

con đã trở về với thế giới

không còn những đứa trẻ đi nhặt sắt vụn công trường hì hửng bán ve chai

 

Con đã trở về đậu trên linh hồn cỏ cây bên nhà cha mẹ

giọt sương hiền lành của chú Quý(**) đây này

ôi thương những giọt sương đã bao ngày mất ngủ

hôm này tan vào cả đất đai

 

Thương cái xóm nhỏ bao năm nghèo xao xác

chưa bao giờ nuôi nổi một giấc mơ

bỗng chốc nợ nần thêm triệu tấm lòng thương xót

con xin cúi đầu. Đã bỏ cuộc rồi. Không thể gượng gắng với thời gian…

 

Giờ thì con không còn cần sáu mươi ngàn đồng nữa

nhưng em con, bạn con, những đứa trẻ đi nhặt sắt vụn vẫn cần

không học võ thì sắm đồ đặng Tết

xin lì xì tụi nó giùm con!

 

05/01/2022

____________

(*) Nhà văn Nguyễn Thi Việt Hà

(**) Nhà thơ Nguyễn Hữu Quý

 

Đã vàng thêm hoa cúc

 

Trời đất mơ màng chi để vàng thêm hoa cúc

dòng sông thường thức gì mà những lọn sóng ngà say

và phía gió đãi điệu buồn u mãi

còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

 

Em nói sẽ về tiễn đưa tháng Chạp

mà tháng Giêng trễ rồi chiều vẫn nắng mình tôi

có phải chúng mình chưa qua hết những con đường tạ lỗi

nên còn lắm mông mênh còn lạc lối giao mùa

 

Mấy hôm nay gió trở màu phong sương rất đậm

thổi tím lòng mây thổi buốt cả hồn trời

hoa cúc cũ lại rắc xuống nền hoài tưởng

rắc vào lòng người đôi chút chập chùng thương

 

Không thể làm chim khách chỉ về rộn ràng vài bữa

mùa xuân còn đâu đó bên trời

xin đừng nói lời dịu vợi

để thương nhớ cứ bàng hoàng như màu cúc của ngày xưa…

 

02/01/2021

 

Lòng không tạnh nổi ngày xưa

 

Gió rót những bồi hồi gì mà cây sân trường sáng nay treo một chùm tháng năm đỏ quá

những con chim đi lượm lặt mùa hè vẫn còn vướng vít chưa bay

đã xa lắm những mùa chưa trở lại

cánh phượng nào bay qua ta/ bay trong mưa nắng biệt mù

 

Tháng năm em hỏi con đường về trường cũ

tìm chứng chỉ ngày xưa không biết lạc nơi đâu

trích lục nào cho ta hiểu những tàn phai đã cược về năm tháng

rêu phong mấy lượt thay màu

 

Tháng năm những cơn mưa nối nhau xếp hàng bên cửa lớp

khoanh tay thưa cây muỗm già, thưa cầu thang già, thưa sân trường không còn tuổi trẻ

có cơn mưa nhớ mưa thương chảy vào mắt em rồi đọng thành mùa thu ở đó

có cơn gió bay qua lòng không tạnh nổi ngày xưa…

 

21/5/2021

 

Biết bao giờ đón Má về quê

 

Má. Con xin lỗi vì đã không tránh được F Không rồi

Nhưng con không sao đâu Má

Sáng nay con đã cảm nhận được chín mươi sáu phần trăm bong bóng trong ấm nước kêu nồi nghe được chín mươi mạch tay đều đặn

Mấy chú chim sâu quanh nhà kêu ran như mình hết dịch

Con nghe được tiếng ông già bán hàng đẩy rao bán keo dán chuột mười lăm ngàn một miếng bán bàn chảy đánh răng mười ngàn ba cái bán keo dán sắt bán keo vá nồi vá máng xối bán thuốc diệt rệp thuốc diệt ve diệt bọ chó bán bột xử lý bồn cầu xử lý lồng máy giặt bán nước rửa chén bán nước rửa tay sát khuẩn bán lược chải đầu…

 

Chỉ còn tiếng bà bánh canh xe đạp rao bánh canh ngọt bánh canh vịt bột xắt đây bà con ơi là khàn khàn nghe mệt

Cổ họng con cũng đã hết đau rồi

Con biết Má ở nơi nào cũng nặng lòng về con ghê lắm

Nếu bắt được sóng muôn trùng chắc là Má đã gọi về hỏi không thôi…

 

Má ơi. Con xin lỗi đã không thể tránh được F Không

Nhưng Má đừng lo. Bây giờ bình thường nhiễm rồi bình thường sẽ hết

Chứ không phải như hồi bùng phát ở đâu yên đó nên Má mắc kẹt luôn miền viễn xứ không về

Nghe Má dặn con đã bớt lại rồi những buổi chiều cùng bạn bè nhâm nhi quán gió

Chiều về nghỉ ngơi xong vẫn còn nhìn thấy rõ mặt trời

 

Rồi F Không sẽ bình thường F Không đi làm F Không đi chơi

Phải như hôm đó Má cũng ráng chờ thêm chút nữa

Đừng dấn thân qua lại với ngọn đồi

Để bây giờ con chiều chiều nhìn núi

Chẳng biết bao giờ đón Má về quê.

 

12/3/2022

 

Nước mắt của đêm

(Thương tặng chị H.T)

 

là anh về vặn đèn thổn thức đó có phải không?

em vừa nhìn thấy con đóm đóm bay lạc vào thành phố

 

anh ơi! bên mành tre, ngọn gió tình yêu thổi mười năm, hai mươi năm, hơn rồi có lẽ

ô cửa mở ra sông đêm nay ai vén tiếng cười?

 

em không biết

những con đom đóm

cứ rưng rưng cho bầu trời tiễn biệt này

 

đom đóm hay là nước mắt?

 

em lại nhớ những ngày anh trồng cho em cây xinh, chiết cho em cành đẹp

tặng bài thơ yêu thương cho con của chúng mình

em vẫn không tin tiếng kèn saxophone

rời khỏi nhà im bặt

 

có phải anh về đó không

mà gió xạc xào trên sân thượng

em không biết những giọt đom đóm rưng rưng cho bầu trời tiễn biệt này

là anh về vặn đèn thổn thức đó có phải không?

 

12/9/2021

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

Rắc xuống thanh bình những hạt nắng bông sen

 

Buổi sáng nghe con chiền chiện cất lên lời tỉnh thức

sau dấu sương thiền là bóng tối tàn đêm

tôi thấy mặt trời bưng tiếng chuông lưng chùa vừa điểm

rắc xuống thanh bình những hạt nắng bông sen

 

Ngày bắt đầu trả vào u buồn đêm qua một bông hoa lồng đèn

những bông hoa thắp lên mùa chim chóc

những cánh cò mở ra bài tập đọc

có thể nghe rất rõ trong lùm lá

tiếng gió cười

rất xanh

 

Làng quê quảy buổi sáng kẽo cà quang gánh

thành phố chở ngày mới trên những tiếng còi xe

buổi sáng bờ tre chải tóc

sông hồ gương lược mông mênh

 

buổi sáng cầm hay như trang sách

mở ra những trong lành.

 

23/02/2021

 

Thấy buổi chiều đẹp quá mưa ơi

 

Em lại gửi những lời buồn vào thương nhớ xa xôi

cơn mưa bất ngờ tầm tã cả một chiều ngỡ quên ngày tháng cũ

con đường đụt vào cơn mưa/ cơn mưa không biết đụt vào đâu nên ướt hết

thế mà hay/ tôi còn có cớ để kể em nghe chuyện một con đường khúc mưa khúc nắng thật buồn cười

 

Ừ, mưa cũng biết đùa tôi

ngỡ nhớ quên rồi sẽ tạnh

nào ngờ cơn mưa cứ cũ mèm làm sướt mướt cả bài thơ

 

Em lại giâm vào tôi nụ đồng tiền lưu luyến

ai nói trong trái tim không có những hạt nhớ mọc mầm

tôi nghe có điều gì lạ lắm

lâu thiệt lâu rồi mới thấy một buổi chiều buồn đẹp quá, mưa ơi…

 

26/4/2021

 

Dấu hỏi nào trong chùm giăng mắc cuối vàm sông

 

Có chiếc lá hình như vừa bị cơn gió lìa bỏ

tiếng bỏ rơi buồn như tiếng còi tàu ai trả tự do ra sông

chiếc lá không biết cơn mưa còn đuổi bóng

tiếng còi tàu cập nhật rồi mà chúng mình còn xa còn xa…

 

Lầm con chim bồ nông về đứng bên bờ sông từ tạ

không còn tiếng chèo khua nỗi nhớ ngược dòng

đôi mắt đó ưu phiền gì dưới nắng

có phải chờ cơn mưa như người cũ đợi thầm…

 

Và chỉ muốn những dòng sông cứ mênh mông những nhánh đêm

vỗ xanh muôn trùng bằng lời ưu tư của sóng

tự ví tình yêu như Cửu Long mà chuyến đò ngang đo chiều sông rộng

và con nước thâm thu mấy độ ngược xuôi dòng

 

Mãi miết rồi quên những tháng ngày thanh hải

dốc biển không còn xanh dấu vết mây trôi

bao nhiêu mênh mông lại bắt đầu từ dấu hỏi

em, giọt mưa đồng bằng là dấu hỏi nào trong chùm giăng mắc cuối vàm sông.

 

16/5/2020

 

là chiều

 

Tiếng chim dắt ngày đi ngủ

Bông chuối chờ trăng sau hè

Hoa lau bắt đầu cọ vẽ

Là chiều rớt xuống đồng quê…

 

Khói bay hay chiều hút thuốc

Trầm ngâm chái bếp gió lùa

Tiếng cười giòn bông so đũa

Gắp ngang no gió xóm chùa

 

Mặt trời nốt ruồi son đỏ

Ẩn duyên sau nét tre vàng

Cò chép bài thơ cánh phấn

Lưng trời tấm bảng bâng khuâng

 

Khuất mình cánh đồng thanh đạm

Cuốc kêu như gõ vào hồn

Gió chằng một manh mây xám

Gom chiều đậy điệm hoàng hôn…

 

19/02/2020

 

Phai mùa

 

Có chiếc lá vụng về

không biết mình vừa rơi xuống đất

vụng về như tôi đợi chờ một vé khứ hồi em về tín nhiệm nỗi buồn tôi

em đó, mà xa xôi quá

bỏ mặc những chiếc lá chiều thu lần lượt phai mùa

 

Ừ thì có ai vót nỗi buồn đâu mà nhọn buốt buổi chiều

từng cọng gió ghim hình bóng thân quen vào sâu trong tận cùng hơi thở

trái tim lao xao đựng đầy nỗi nhớ

làm sao đong đếm dông dài

 

Mình đã đi quá xa rồi

thấy dòng sông nào cũng đục

ở dâu cũng có vài nước mắt

ở đâu cũng có chút bận lòng

 

Ở đâu cũng có người ngồi nghe cuộc buồn vui trăn trở

thôi thì giữ được gì, em giữ lại đi

để tôi cứ mãi vụng về như chiếc lá

ghi chép những mùa thu một mai về tự hỏi mình.

 

12/6/2020

NGUYỄN THANH HẢI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.