Thơ Nguyễn Quang Vinh: Tìm dốc im lặng, lặng im, dốc nào?

Vanvn- Em xăm nốt nhạc lên tôi/ Đoản khúc nhớ chót đau rồi con tim/ Sáng xuân bay lượn cùng chim/ Tìm dốc im lặng, lặng im, dốc nào?

Nhà thơ – nhà báo Nguyễn Quang Vinh nguyên Tổng Biên tập Báo Tin Tức

Dốc im lặng*

 

Tưởng rằng dốc ấy lặng im

Chuột tơ nhảy khúc lim dim mắt mèo

Thiên hà vô tận trong veo

Xới tung trời đất để gieo hạt tình

 

Từ miền vô cực u minh

Bất ngờ thiên sứ hiện hình quen quen

Hành hương mãi đến mùa sen

Buông còn khắc khoải thành Tuyên, Mường Lò

 

Chưa phóng sinh đã sang đò

Vu Lan đốt mã buồn cho kiếp người

Khởi nguyên giới hạn mười mươi

Hóa thân bạn nhậu dành nơi em về

 

Nương náu giữa đất và quê

Nồi bánh chưng ủ bốn bề nhớ thương

Tri kỷ lưu lạc vô thường

Đất Mũi nghe sóng tạm thương cạn mình

 

Niềm tin phía biển vô tình

Những nốt nhạc biết hành trình về đâu

Phố mưa xuân gọi áo nâu

Thư mùa đông tóc hai đầu lạc trôi

 

Hương đắng từng giọt chậm rơi

Nhớ ngược lời người dở hơi vĩnh hằng

Thiên thần nghịch ngợm lăng nhăng

Tháng mười quê rạng mặt trăng lưỡi liềm

 

Cúc họa mi cũng nhấp nhem

Hương tóc rượu lửa và em lòng lành

Nhân danh tĩnh lặng mong manh

Linh lan buông xuống có thành đôi đâu

 

Xuân khai nét cũ phai màu

Rơm chưa bén lửa nát nhàu trời mây

Tưởng rằng xuân vẫn qua đây

Sông chân trời đã chiều đầy nắng oi

 

Em xăm nốt nhạc lên tôi

Đoản khúc nhớ chót đau rồi con tim

Sáng xuân bay lượn cùng chim

Tìm dốc im lặng, lặng im, dốc nào?

     

Tháng Ba năm 2024

__________________

* Cảm tác từ tập thơ “Dốc im lặng” của Trần Thắng, NXB Hội Nhà văn, 2023

Mặt đời – Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Lục bát quê*

 

Chiều đi dọc lục bát quê

Thấy bông tràm trắng mang về Kiên Lương

Hôm nào bưởi cũng đưa hương

Bà ba nón lá để vương vấn lòng

 

Cho thử miếng bưởi tép hồng

Để trăng lọt thỏm chỗ chòng chành em

Hỏi rằng quên, nhớ, e hèm!

Đây không toan tính đó kèn cựa chi

 

Chiều quê chim vịt kêu gì

Để nghe điệp khúc người vì quê hương

Có đôi khi rất bình thường

Cứ chân quê kiểu ruộng vườn mà duyên

 

Ầu ơ cái khúc truân chuyên

Chạm nhau cuộc ấy kết nên vợ chồng

Chân vừa chạm đất chín rồng

Hòa trong mùi khói đốt đồng, mùi quê

 

Nghèo mà trọn nghĩa phu thê

Anh nghe mùi lúa, mùi đê, mùi phèn

Ta say “Thập vịnh Hà Tiên”

Nơi khai sinh đã là miền mộng mơ

 

Ơ kìa! Câu lục bát thơ

Trăng em lục bát thêm khờ khạo tôi

Ngó lên dừa nặng nước rồi

Mình nên giữ nhé cho tôi thỏa lòng

 

Ngồi lên anh đẩy vòng vòng

Để cho nỗi nhớ lên ngồng trổ thương

Nhạc lòng tấu khúc miên trường

Mềm môi lại rót tràn thương ngập tình

 

Mình ơi dìa bớ… bớ mình

Dòng kinh hay khóm lục bình trôi trôi

Sao khuya nhân chứng lứa đôi

“Qua đây nghe Bậu, từ hồi nhổ chưn”

 

Cứ từng tưng tửng từng tưng

Súng tim tím nở gió từng lọn se

Mình ơi tôi nói mình nghe

Tôi trao câu lục bát quê cho mình.

 

Tháng 4.2024

______________

*Cảm tác từ tập thơ “Lục bát quê” của Trần Ngọc Hòa, NXB Hội Nhà văn và Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kiên Giang, 2023.

 

NGUYỄN QUANG VINH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *