Thơ Nguyễn Kim Huy: Có một điều muốn nói lại thôi

Vanvn- Nhà thơ Nguyễn Kim Huy là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Chủ tịch Hội Nhà văn Đà Nẵng khóa V (2018 – 2023). Xuất thân thế mạnh ngữ học, trầm tĩnh và năng động ngoài đời, tinh tế và giàu sức liên tưởng trong sáng tạo thi ca, Nguyễn Kim Huy có một vị trí vững vàng trong đời sống văn học không chỉ ở Đà Nẵng từ cuối thế kỷ XX.

Nhà thơ Nguyễn Kim Huy

Nguyễn Kim Huy sinh ngày 08.12.1962, quê quán Tam Mỹ, Núi Thành, Quảng Nam. Từ 1984 đến 1986, ông là Cán bộ giảng dạy Ngôn ngữ học tại Khoa Ngữ văn Trường ĐHSP Qui Nhơn. Từ 1986 đến nay ông công tác tại Nhà xuất bản Đà Nẵng, hiện làm Phó Giám đốc – Tổng biên tập.

Ông đã xuất bản các tác phẩm: Tìm ánh sao băng (bút danh Nguyễn Kim Hoàng Như, tiểu thuyết – 1992), Thơ từ yên lặng (thơ – 1995), Nỗi lan tỏa của ngày (thơ – 2004), Mắt phố (truyện và tạp văn – 2006), Thu Bồn – Nhà thơ trữ tình Đất Quảng (chuyên luận văn học – 2011, tái bản 2017), Triền sông thơ ấu (truyện thiếu nhi – 2017), Kéo co với mùa xuân (thơ – 2017)… và đạt một số giải thưởng văn học của trung ương và địa phương.

Vanvn.vn trân trọng giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ của nhà thơ Nguyễn Kim Huy.

 

ĐIỀU GÌ MUỐN NÓI

 

Điều gì muốn nói mà lấp lánh suốt đêm

Ngôi sao trên kia cao quá

 

Điều gì muốn nói mà rì rào suốt đêm

Con sóng ngoài kia xa quá

 

Em gần đấy mà cách ngăn quá đỗi

Có một điều muốn nói lại thôi

 

Em hãy cứ buồn em hãy cứ vui

Anh sẽ giữ yên những điều muốn nói

 

Đêm qua bầu trời có khóc không

Mà sáng dậy nước mắt ướt đẫm ngọn cỏ

Và ban mai ơi có điều gì muốn nói

Mà lặng lẽ lau những giọt nước mắt đêm?

 

NHỮNG TRÁI QUẢ ĐỜI MÌNH

 

Tôi đã hái

Những trái quả ngọt ngào của năm tháng đời mình

Và mang đến đặt dưới chân em

 

Khi trở về

Tôi chỉ còn lại

Những quả đắng và chua

Những quả sần sùi không mùi vị

Những quả non chát

Trên cành cây những năm tháng đời mình

 

Nhưng tôi biết

Đến lúc những quả non kia đã chín mọng rồi

Tôi sẽ lại hái hết chúng

Và mang đến đặt dưới chân em!

 

CHUYỆN KỂ CỦA MẶT TRỜI VÀ MẶT TRĂNG

               

Ở gần nhau

Anh chỉ dội vào em cơn bão lửa gay gắt

Nào có niềm vui sướng nào đâu

Thôi thì hãy chia tay nhau

 

Em giữ lấy bầu trời xanh êm dịu

Đêm đêm nhận từ anh làn ánh sáng lấp lánh

Để trở thành huyền ảo

Giữa muôn ngàn vì sao vây quanh

 

Anh còn lại với khoảng không vô tận

Nhiều khi khắc nghiệt đến vô cùng

Nhiều khi tưởng chừng không chịu nổi

Nhưng biết làm sao hơn

Nếu như anh tắt đi ánh sáng cuộc đời mình

Thì còn đâu em và những ngôi sao kia huyền ảo?

 

Kể từ ngày nói lời từ biệt

Đến hôm nay ngày ngày người ta vẫn nhìn thấy mặt trời

hiện ra dữ dội

Và mặt trăng

Có những đêm rỡ ràng hạnh phúc

Có những đêm vỡ nát khổ đau

Chẳng bao giờ chúng được ở bên nhau…

 

BẾ CON

(Cho con Nguyễn Kim Hoàng Như)

 

Ấy là lúc ba bế con trên tay. Con im bặt tiếng khóc, ngọ nguậy trên tay ba, miệng nở một nụ cười mà ba không bao giờ có thể tìm ra hình ảnh nào để so sánh.

Nụ cười của con không hẳn dành cho ba đâu. Ba biết thế. Và cũng không hẳn con cười vì đã ở trong tay ba. Ba biết thế. Nhưng cảm nhận được nó, hẳn cũng chỉ có ba. Cái cảm nhận của một con người đang ôm cả vũ trụ thân yêu trong vòng tay.

Con quay mặt cười với mắt mẹ. Ba ghen với mắt mẹ. Con quay mặt tìm về phía ánh sáng. Ba ghen với ánh sáng. Con ngước lên nhìn về phía bầu trời. Ba ghen với bầu trời.

Ấy là lúc mắt con biếc trong đã bắt gặp cái nhìn của ba. Người ba tan ra trong một cảm giác huyền diệu, lớn lao, mới mẻ. Ngỡ lần đầu tiên trong cuộc đời rồi cuối cùng mình cũng đã hiểu được hạnh phúc. Cái cảm giác của một con người đang ôm cả đôi mắt người yêu, ánh sáng và bầu trời trong tay.

Tranh của danh họa Van Gogh

VAN GOGH

 

Chia sẻ đói khát

Đôi ba người

 

Chia sẻ cô đơn

Thảng hoặc một hai người

 

Chia sẻ cái chết

Không có ai

 

Nhưng chia sẻ vinh quang

Hàng triệu người trên trái đất

Sẵn sàng

Sau khi Ông qua đời

 

Sao không đốt hết đi những tác phẩm của mình

Ngay khi Ông còn sống

Trong những ngày đói khát, bệnh tật và cái chết giày vò?

 

PASTERNAK

 

Trong thầm lặng, hoang tàn, u tịch

Ông nhen lên những ngọn lửa ngôn từ

Và ngọn lửa trở lại thiêu đốt Ông

Trong lặng lẽ, hoang tàn, u tịch

 

NGƯỜI ĐÀN BÀ, THAU NƯỚC VÀ VẦNG TRĂNG

 

Người đàn bà đổ đầy thau nước

Và sững sờ nhìn thấy mặt trăng

 

Người đàn bà khẽ chạm tay

Mặt trăng xao động

 

Người đàn bà vờn nhẹ làn nước

Mặt trăng vỡ tan

 

Người đàn bà thầm nghĩ

Mình đã sáng tạo ra mặt trăng

Mình đã quyết định sự tồn tại của mặt trăng

 

Kiêu hãnh khoát nước lên tấm thân trần

Người đàn bà tin chắc mình đang tắm đẫm ánh trăng

 

Từ trên cao

Vầng trăng thản nhiên nhìn xuống!

 

TÂM HỒN ANH HOA DẺ HOA MUA

 

Thứ lỗi cho anh, chùm hoa phượng đỏ

Nở muộn màng trong sắc trời thu

Anh không phải họa mi. Anh là con tu hú

Kêu bâng quơ làm em thốt giật mình

 

Anh thường mơ một khoảng trời yên tĩnh

Chỉ lặng yên nếu tiếng gió thì thào

Và có nữa là tiếng lay của lá

Trong chiều buông êm ả cánh đồng quê

 

Vậy mà ở đây, những buổi đi về

Em, đôi mắt tròn xoe giữa bốn bề phố xá

Đường đầy bụi, những con đường tất tả

Những người quen hóa lạ ở nơi này

 

Thứ lỗi cho anh, hoa cà hoa cải

Đã đơn sơ lại nở trái mùa

Tâm hồn anh hoa dẻ hoa mua

Cứ ngong ngóng vùng núi non xa lắc

 

NHỮNG CƠN MƯA ĐI QUA

 

Cơn mưa tuổi thơ mẹ đưa đi học

Mắt lo âu nước cuộn chân cầu

Cần câu cặm cắm con cá nhỏ

Cái lạnh rình quanh bếp lửa hồng

 

Cơn mưa năm xưa mây mờ non xa

Em đi đến mà không trông thấy

Gió mạnh quá đã bay lời nói

Nón và tơi che kín nụ cười

 

Những cơn mưa đi qua

Những cơn mưa đi qua

Giờ còn lại nỗi buồn

Nỗi buồn tinh khiết nỗi buồn dịu êm

 

Ừ thì giữ nỗi buồn như hơi thở

Trong khoảng bình yên lặng sóng tâm hồn

Ừ thì giữ nỗi buồn làm ngọn lửa

Sưởi ấm lòng lúc cơn bão giăng ngang

 

MẮT HUẾ

 

Trưa hôm ấy nắng mênh mang thôn Vĩ

Nắng ngập ngừng chừng nắng mới vừa lên

Thuyền chở trăng còn ở lại bến bên

Lòng thoáng dậy chút hồn thi sĩ

 

Những thành quách cỗi già bao niên kỷ

Em trẻ trung xinh đẹp đến không ngờ

Những thành quách đắm chìm trong suy nghĩ

Em ngoan hiền trong trẻo tựa vầng trăng

 

Trưa hôm ấy giờ đã thành xa vắng

Lúc chia tay không kịp nói một điều

Trời nhẹ gió và nồng nàn những nắng

Mà mắt ai dai dẳng Huế mờ mưa

 

Trưa hôm ấy đã là bữa trưa xưa

Huế trầm mặc và em thành kỷ niệm

 

Hương giang neo thương nhớ dập dềnh xô

Đen láy bờ mi em có biết chi mô!

Đêm đầy sao. Tranh của danh họa Van Gogh

MƯỜI SÁU TUỔI

 

Mười sáu tuổi cánh cửa đời đã mở. Những trách hờn giận dỗi đã thành duyên. Sách và vở và tâm hồn trong trắng. Em tung tăng mang cả đến ngôi trường.

Mười sáu tuổi những đỏ xanh vàng tím. Mỗi sắc màu đều rạng rỡ lung linh. Em ngước mắt nhìn bầu trời lộng gió. Đỏ vàng xanh em lén thả lên rồi.

Những ngọn đèn trong trái tim nhấp nháy. Gai hoa hồng xen lẫn nụ đầu tiên. Em thao thức bởi những điều chưa rõ. Và ngủ ngon khi giấc mộng bắt đầu.

Trong cơn mơ có một ngàn tia nắng. Em hé cười thành một triệu đóa thơm. Hơi thở nhẹ đã tan vào trời đất. Nên ban mai muôn thuở cứ ngọt lành.

Mười sáu tuổi. Năm em mười sáu tuổi …

 

NHỮNG QUE DIÊM TRONG ĐỜI MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ

 

Cuộc đời người đàn bà ấy như những que diêm

Gặp mỗi người đàn ông đều bừng cháy

 

Đến que diêm cuối cùng

Mới nghĩ ra

Nếu không vội vã

Mình đã có thể đốt lên được ngọn lửa tình yêu

Ngọn lửa có thể là vĩnh hằng

Ngay từ que diêm đầu tiên

 

Que diêm cuối cùng đã tắt

Người đàn bà giờ như chiếc vỏ diêm rỗng không

Cô độc

Tàn tro rơi vãi chung quanh

 

TRÒN XOE

  (Cho con Huy Văn)

 

Đôi mắt mở tròn xoe

Đôi môi cười toe toét

Cái mặt thằng Cu con

Trông sao mà dễ ghét

 

Hai bàn tay bé xíu

Cố ôm lấy cổ ba

Ngọ nguậy hai nụ hoa

Mười ngón xòe mười cánh

 

Nắng mai đến gõ cửa

Gắn lên má Cu con

Hai lõm đồng tiền son

Thơm thơm mùi sữa mẹ

 

Bồng con như bế mây

Rượu không uống mà say

Ngắm Cu con cả ngày

Men đời lên chếnh choáng

 

ĐÊM HÀN GIANG

 

Anh và em với sông Hàn

Chớm đông gió trở nước tràn bờ lên

Nỗi niềm chưa gọi được tên

Những ngọn đèn đỏ lênh đênh tỏ, mờ

Hơi thở em trong như mơ

Tuổi hai mươi đã phía mờ mịt xa

Ngây thơ lỗi nhịp đôi ta

Thêm dòng sông với phong ba lỗi mùa

Lạnh em không, gió cứ lùa

Chừng như mưa gió a dua trêu người

Gió mưa làm rối đất trời

Nụ hôn làm rối cả người đang yêu

Đêm mơ nối khúc diễm kiều

Nên ai mới dám đem liều lòng ai

Bàn tay đan nỗi quắt quay

Bờ vai tóc thả trả ngày tóc xanh

Hàn giang đêm, em và anh

Hai bờ ngoảnh mặt cho mình lứa đôi

 

Rồi biệt ly lại nối lời

Hàn giang buốt lạnh một trời sông khuya…

 

PHÍA NÀO CŨNG GIÓ

 

Thảng thốt nhìn dấu ấn tuổi già

Trên khuôn mặt mẹ

Con bàng hoàng nhận ra phía nào cũng gió

Thổi vào đời mẹ bảy mươi năm qua

 

Gió thiếu nữ một thời mơ mộng

Đẩy mẹ đi về phía quê chồng

Chưa hết bài con sáo qua sông

Đã bắt nhịp năm canh chầy thức đủ

Bảy đứa con

Mẹ không ngủ bảy phần đời

Giữa buổi hãi hùng đạn nổ bom rơi

Manh chiếu tã xoay bên nào cũng ướt

 

Gió bóng xế mây mù sa ngược

U u đỉnh đồi

Ngày cha khuất núi

Ai quét sạch lá rừng?

Khoai sắn rưng rưng

Thắt lòng hợp tác

Ngày công tám lạng

Cái đói chia đều một cõi giang sơn

Mẹ góa con côi

Mặt quay về phía nào cũng gió

 

Gió xót như chạm cây tầm ma

Gió bỏng thịt da như đốt

Gió ngột như vừa rời ra từ phía mặt trời

Thổi vào cõi thế

Gió quẩn quanh như chiếc cối xay tre

Mấy đời nhà ta kẽo kẹt

Thân mẹ là hạt lúa

Đã qua xay lại còn giã mấy lần

Chúng con lớn lên từ hạt gạo trắng ngần

Vắt qua kiệt cùng đời mẹ

 

Thì mẹ ơi, có trách chi lòng con trẻ

Đủ lông rồi là chắp cánh bay luôn

Vẫn nhắc suông câu như nước trong nguồn

Mà để lại mẹ một thân già thui thủi

Nơi căn nhà xưa

Bốn bề gió lộng

 

Buổi sáng, con mở cửa lớn

Ngọn gió Đông lồng vào

 

Buổi chiều, con mở cửa sổ

Ngọn gió Tây ùa vào

 

Mẹ ơi, phía nào cũng gió …

 

GỬI CHỊ

 

Em làm thơ đủ mọi điều

Chị đang vào tuổi xế chiều chẳng hay

Quê nhà mưa đổ bóng mây

Theo chồng xa xứ một ngày xa xưa

Mặn nồng cay đắng đều chưa

Mà nay tóc chị lưa thưa sắc trời

Lòng bàn tay nổi núi đồi

Với bao nương rẫy một đời chị qua

 

Duyên đầu đứt gánh lệ sa

Đi thêm bước nữa nhạt nhòa cố hương

Xa con là nỗi đoạn trường

Biệt mẹ lại nỗi ngàn thương chín chiều

Nắng hoi bờ cát bóng xiêu

Mưa dầm mé biển chắc nhiều khúc nôi

Ngõ sau hết đứng lại ngồi

Mẹ còn quê cũ, chị nơi quê chồng

Nhớ thương em viết mấy dòng

Mong ngày nào hết long đong, chị cười!

 

NGUYỄN KIM HUY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.