Thơ Ngô Thanh Vân: Bình minh em

Vanvn- Buổi sớm này bừng sáng cả ngày đông/ Một tách một em một chớm xuân làm nên cuộc hẹn/ Chẳng thề bồi dời non lấp bể/ Mà sẽ đưa nhau đến tận cuối đường

Nhà thơ Ngô Thanh Vân ở Gia Lai

BÌNH MINH EM

 

Ai lấy đi buổi sáng trong veo

trả cho em ngày cuối tuần rây rây nắng

Căn phòng lặng im

không đủ sức giam cầm nụ cười và mắt nhìn đắm đuối

thản nhiên em đằm thắm phía không người

 

Ngày khẽ về trên phiến lá non tơ

Em ủ tháng năm bằng men nồng nhung nhớ

Đừng nghĩ dài lâu mà mình thêm mắc nợ

Những ân tình năm tháng có tàn phai

 

Dương cầm khuya vẫn thổn thức miệt mài

Vỗ về em từng giấc đêm dịu ngọt

Ai hát em nghe bản hoà âm tháng sáu

tiếng khóc vỡ oà trong hạnh phúc mênh mông

 

Buổi sớm này bừng sáng cả ngày đông

Một tách một em một chớm xuân làm nên cuộc hẹn

Chẳng thề bồi dời non lấp bể

Mà sẽ đưa nhau đến tận cuối đường

 

Mỗi đoạn đời mỗi đoạn nông sâu

em thi lòng mình vượt qua ngàn giông tố

Nên mai này cả bình minh rực rỡ

Đón em về trong bình lặng an nhiên.

 

CÁNH ĐỒNG TÔI

 

Cánh đồng tôi ngày chỏng chơ gốc rạ

Bốn bề gió thốc cồn cào

Chẳng biết nương vào đâu để neo lại chút niềm kiêu hãnh

Mà không để má mình mằn mặn

Môi mím chặt môi ghìm cơn nấc

Ngoài kia tiếng bấc câu chì

 

Chẳng ai đánh cược cuộc đời

Vào những bấp bênh lênh đênh sóng nước

Tìm mỏ neo giữa bãi bờ tít tắp

“Chân trời không có những đường bay”

Đại dương thì thăm thẳm

Lòng người…

 

Với tay hái những vì sao lạc

Ngón thon tím bầm buốt giá

Tôi làm bạn với đêm khuya lạnh

Trăng vỗ về như thể tình nhân

 

Cánh đồng tôi ngày gieo vụ mới

Mạ non khấp khởi vươn mầm

Mơ về đòng đòng lúa trổ

Ngào ngạt hương đưa thơm chín mùa vàng

 

Ngày tôi khoác lên mình nụ cười của người đàn bà đi qua thác lũ

Trời vén mây thả giọt nắng hườm

Quả cuối mùa

Ngọt ngào

Nồng nẫu

Gót hài nhẹ bước thênh thang…

Tranh của họa sĩ Thanh Mai trong bộ sưu tập của Phan Hoàng

HOA TRẮNG VÀ EM

 

Sáng chớm xuân hay sớm cuối đông

em không biết nữa

chỉ thấy lạnh len vào từng kẽ chân buốt giá

Thèm bàn tay ủ ấm ngón gầy

 

Cành tuyết mai vừa bung chấm trắng

Những li ti dịu dàng

mùa xuân kịp về đậu trên phím dương cầm trong căn phòng nhỏ

Còn anh?

 

Nỗi nhớ thì đầy

em lại mong manh

Xoay bên nào cũng gió lùa tóc rối

Khoảng cách mình vời vợi

Làm sao đi hết đợi chờ

 

Ngày cuối tuần bơ vơ

quẩn quanh chỉ va vào bóng mình câm lặng

Em chẳng biết xuân đang về trong lộc non lá biếc

hay đông còn lưu luyến chẳng rời xa

 

Biếng tô son lười cả la cà

Em rủ mình đếm thời gian trở bước

hoa trắng cứ nhẹ nhàng mải miết

Nở lặng thầm bên nỗi nhớ. Và em!

 

LỜI CỎ

 

Mình sẽ không nói nhiều về ngày mai

Cứ đi hết phút giây này đang cùng ươm hạt

Nhìn những mầm non nhú lên từ đất ẩm

Nhắc nhau mùa quả ngọt vun trồng

 

Mình cũng không tô vẽ thật hồng

Những dự dịnh của mười lăm năm sau nữa

Chuyện tương lai ai mà biết trước

Biết đâu sẽ thay lòng đổi trắng thành đen

 

Mỗi phút giờ hiện sinh

Chỉ cần nghĩ đến nụ cười làm xua tan nỗi chờ trông đằng đẵng

Tay chạm tay mình để biết cần hơi ấm

Mà quý hơn mỗi bận tương phùng

 

Em cũng chẳng hứa với lòng mình

Sẽ yêu anh ngày mai nhiều hơn hôm nay em đã

Thôi nhắc sông cạn đá mòn làm chi cho xa xôi đến thế

Bởi mỗi khắc mỗi giờ

Em hiện diện đủ đầy trong ánh mắt riêng anh

 

Mình đã gieo một hạt giống lành

Mong kết trái đơm hoa tình yêu mật ngọt

Ai đó phũ phàng ví những người đàn bà như em là cũ

Mà mới với anh từ lời nói tiếng cười lẫn những nụ hôn

 

“Ai rồi cũng sẽ có một người thương”

Chỉ là không biết đã từng hẹn nhau từ muôn kiếp

Nên không kịp đến để cùng ngược xuôi đoạn đời xuôi ngược

Tiếc chút thanh xuân rơi rớt dọc đường

 

Thấm từng phút giây hiểu lẽ vô thường

Nên cứ bình yên bên nhau tháng tháng ngày ngày với những điều nhỏ nhặt

Giông bão qua rồi. Chúng mình chỉ nhỏ nhoi cỏ dại

Bện vào nhau mà lặng lẽ xanh ngời…

 

SÀI GÒN ĐÊM

 

Sài Gòn đêm

giấc ngủ chìm trong khối vuông rubic

hơi thở liệu có giật mình bởi tiếng cộ xe

ngày 24 tiếng

Đêm là bóng đen

Sài Gòn làm gì có đêm mà ngủ

Chỉ có mình chúc nhau giấc bình an

 

Đừng bận tâm những ánh đèn màu đỏ xanh rực rỡ

Mắt em nâu thăm thẳm đường về

Một Sài gòn bao dung lầm lụi

Che mảnh đời cơm áo mưu sinh

 

Đi dọc ngang chằng chịt những cung đường

Riêng lối về tim anh. Em lắc đầu chẳng thể nào tìm được

Sài Gòn giấu đi một vài kỉ niệm

Rồi bảo em lật tung kí ức trăm màu

 

Sài Gòn đêm. Với em. Không chỉ có nỗi đau

Mà còn cả nhớ thương chẳng biết bao giờ nguôi được

Chỉ mong những bình yên của tháng ngày phía trước

em yêu Sài Gòn lần nữa được không anh!?

 

NGÔ THANH VÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *