Thơ lục bát Đoàn Thị Diễm Thuyên: Còn thương cởi áo sá gì đâu anh

Vanvn- Ví như nhìn mắt không cười/ Tay nắm không chặt, mình rời nhau đi/ Anh níu áo em làm chi/ Còn thương cởi áo sá gì đâu anh

Nhà thơ Đoàn Thị Diễm Thuyên

VÍ MÀ ÁO RÁCH NGƯỜI THƯƠNG

 

Xưa áo rách còn vá quàng

Nay áo chớm rách mà chàng ngó lơ

Em thì cứ mãi ngây thơ

Tưởng yêu ai cũng mộng mơ giống mình

Áo rách mà em vá tình

Vá qua vá lại chỉ mình em mang

 

Chàng mặc áo mới rất sang

Chim chuyền nhành sứ, nhành lan, nhành hồng…

Quên cây dừa cạn em trồng

Quên cái áo cũ còn nồng mùi hương

Quên em trải mấy đoạn trường

Vì ai mà cặp má hường kém xuân

 

Thôi em nhẹ bớt phân vân

Trả chàng đường chỉ nợ nần em khâu

Tình mình rách toạc vết sâu

Em vá không khéo càng đau cũng đành

Trả nhau, còn chút lòng lành…

 

VÍ ANH BUÔNG ÁO EM RA

 

Anh ơi buông áo em ra

Vì trăng đã lặn, quỳnh hoa đã tàn

Ví mà đã hết tiếng than

Đã phai tiếng thệ, đá vàng hư không

 

Anh ơi hết nghĩa vợ chồng

Dứt duyên mau để vườn hồng trổ hoa

Anh con chim cứ hót ca

Lia thia bỏ chậu, người ta bỏ người

 

Ví như nhìn mắt không cười

Tay nắm không chặt, mình rời nhau đi

Anh níu áo em làm chi

Còn thương cởi áo sá gì đâu anh

 

Tại anh đẩy lá xa cành

Lá rơi anh níu dỗ dành bằng không…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

VÍ NHƯ SỢI GIÓ CỘT MÂY

 

Ví em bày cuộc cưỡng hôn

Giăng thêm cái bẫy vô ngôn hữu hình

Chuốc rượu ngãi, đãi mồi tình

Rồi trâng tráo bảo là… mình không quen…

 

Ví chán – thì trắng thành đen

Ví bằng xảo trá – nhớ quên bất ngờ

Ví yêu qua quýt giả vờ

Thì phụ rãi cũng lập lờ điêu ngoa

 

Ví em bày cuộc trăng hoa

Đãi nóng đãi nguội đãi qua bốn mùa

Có khi người bảo “của chùa”

Nên lời chuông mõ gió lùa vô vi

 

Ví em đã đủ từ bi

Chắc em hỉ xả người khi đói lòng

Tiếc là qua trận cuồng giông

Em còn biết rõ sắc không, chánh tà

 

Mùa yêu hư ảo đi qua

Còn em rất thật – người ta, thấu đời

Ví em bày cuộc yêu mời

Đừng tin, sợi gió về trời cột mây!

 

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.