Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

Vanvn- Nhà thơ Huỳnh Văn Quốc là hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh sinh năm 1970, quê ở làng Vĩnh Phú, xã Hòa An, huyện Phú Hòa, hiện sống tại thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên và làm Phó Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Phú Yên, Tổng biên tập Tạp chí Văn Nghệ Phú Yên.

Nhà thơ Huỳnh Văn Quốc. Ảnh: Tường Văn

Huỳnh Văn Quốc đã xuất bản 5 tập thơ và văn xuôi. Năm 1995, anh in tập thơ đầu tiên Vòng tay mẹ (NXB Văn học), sau đó in tập truyện dài Tiếng vọng ngày xanh (NXB Kim Đồng, 2001), tập truyện ngắn Người mẫu trần gian (Hội Văn học Nghệ thuật Phú Yên, 2003), tập thơ Hát với luống cày (NXB Hội Nhà văn, 2006) và tập thơ Nhớ sông (NXB Hội Nhà văn, 2022).

 

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

TÊN LÀNG

 

Như chiếc rễ ăn vào đất sâu

Ai nhổ được tên làng

Ra khỏi vùng ký ức?

 

Ai đi đâu, ai về đâu

Trong gói hành trang mưa nắng dãi dầu

Ít nhất có tên làng thân thiết

 

Hơn mọi lời động viên cuồng nhiệt

Trên mọi nẻo đường ta qua

Tên làng thổi vào ta thêm sức

 

Như mầm cây vươn lên từ đất

Người lớn lên

Tên gắn với tên làng!

 

CHỌN

 

Trước khi sinh ra tôi có chọn được cho mình Tổ quốc

Tôi có chọn cho mình một xóm tre gầy thăm thẳm ngày xa

Tôi có chọn mẹ chọn cha dáng xiêu chiều cũ

Mà đời tôi mãi vương mang?

 

Không chọn được, tôi ngưỡng vọng nhưng không thể a dua người may mắn hơn tôi

Không chọn được, tôi cảm thông và không dám coi thường người bất hạnh hơn tôi

Người trí kẻ ngu người sang kẻ khó

Không chọn được mẹ cha, không chọn được giống nòi

Không chọn được, không chọn được, không chọn được!

Tuyệt đối công bằng trong sâu thẳm bất công.

 

Ai lớn lên cũng có thể chọn lại cho mình nhiều thứ

Ngay đến Tổ quốc, quê hương

Như chọn vợ chọn chồng

Chọn thầy chọn bạn

Nhưng chọn làm sao ánh trăng ánh mặt trời hay vì sao chiếu mệnh

Chọn làm sao tiếng mẹ ru nôi?

 

MÁI BẾP

 

Nơi ngọn lửa vẫn âm thầm đỏ

Đi qua nắng mưa

Đi qua buốt giá

Bóng mẹ in lên tấm vách khói nhòa

 

Cứ mỗi đợt về sau chuyến đi xa

Chưa thấy mẹ đâu, con lại chạy ùa vào mái bếp

Với đôi chân của chàng trai và nhịp tim đứa trẻ

Và con kêu:

Mẹ!

Thế nào mẹ cũng dừng tay

Tóc bạc run run những đốm tro bay…

 

Mái bếp

Nơi nhỏ nhoi giấc mơ trần thế

Bát cơm

Chén mắm

Quả cà…

Dáng mẹ lưng còng giữ suốt tháng năm qua

 

Mái bếp

Nơi ngọn lửa ngày ngày bập bùng từ tay mẹ

Ấm nồng suốt cả đời con

 

TẾT MẸ NGÀY XA

 

Mỗi năm tuổi mẹ mỗi già

Lòng không theo tuổi, vẫn là tuổi xuân

Ngồi nghe con cháu quây quần

Mắt cười hấp háy chuyện gần chuyện xa

 

Mỗi năm là một xuân qua

Mà sao lòng mẹ vẫn là xuân xưa

Vẫn nôn nao tối giao thừa

Vẫn… không giờ, mãi như chưa xong gì

 

Tết về rồi tết lại đi

Chỉ lòng mẹ mãi thầm thì ngày xa

Con bên mẹ, cháu bên bà

Mùa xuân bên mẹ lại là…mùa xuân!

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

NHÀ SƯ BÁI LẠY HÀNH TRÌNH

 

Xa muôn dặm một con đường

Tìm đâu chốn Phật mười phương hiển bày

Khoan thai trải những lạy này

Mồ hôi nhỏ thấm bụi bay trên đường

Bao giờ cho đến Tây phương?

Bàn chân chai sạn nhiễu nhương hành trình

Lưng còng tiếng kệ câu kinh

Trải xanh muôn kiếp nhân sinh vắn dài

Lạy quá khứ, lạy tương lai

Bước đi mỗi bước, trong ngoài lạy nhau.

 

THƯ CŨ

 

Lục tìm trong mớ ngổn ngang

Bộn bề sách vở bụi vàng ngày xa

Chợt trang thư cũ hiện ra

Lấm lem kỷ niệm nở hoa riêng mình!

 

CHÂN TRỜI

 

Ở đó chẳng có gì cả

Chỉ có những gì ta gặp trên đường thôi

Nhưng là người, ai cũng đều hối hả

Hướng đến chân trời mới qua được nhiều nơi

 

GIEO HẠT MÙA ĐÔNG

 

Gieo mà chẳng thấy hạt đâu

Bao nhiêu thóc đã vùi sâu xuống bùn

Đồng mênh mông nước, mưa tuôn

Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau…

 

HUỲNH VĂN QUỐC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.