Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

Vanvn- Nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều vừa được bầu chọn làm hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Chị sinh năm 1979 ở Cà Mau, hiện công tác tại Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Cà Mau.

Nhà thơ Huỳnh Thúy Kiều

Các tác phẩm của Huỳnh Thúy Kiều đã được xuất bản: Tập thơ Kiều mây (2008), Tập thơ Giấu anh vào cỏ xanh (2010), Tập thơ Ru giấc phù sa (2017) Tập tản văn Những triền sông đầy gió (2020), Tập tản văn Những làn khói tỏa hương (2020).

Chị được nhận Giải C Cuộc thi Thơ của Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội 2008 – 2009, Giải Tác giả trẻ của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam với tập thơ Kiều Mây – 2009, Giải C của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam cho tập thơ Ru giấc phù sa – 2018, Giải Khuyến khích Cuộc thi Thơ của Tuần báo Văn Nghệ năm 2019 – 2020.

 

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

ƠI MŨI CÀ MAU!

 

Ở nơi cuối đất cùng trời

Đến khóm ca dao cũng không thèm mọc rễ

Bàn chân bước dại khờ

Câu hát ru thì trẻ

Nhánh mù u

Rặng trâm bầu thầm lặng dấn thân

 

Biển dưới thấp

Bầu trời che trên đầu

Mũi Cà Mau

Cái chấm tròn bé tẹo

Lần khân hoài chưa chạm được dấu bùn non

 

Ai đi xa mới thấm cơn mưa trút nỗi nhớ tách vỏ bật mầm

Đến tận cọng rau con cá

Cái giần, cái sàng, cái thúng, cái nia… của bà, của mẹ

Đựng sao đầy khắc khoải vầng trăng con?

 

Ơi Cà Mau!

Bé tẹo cái chấm tròn

Rừng nối rừng gối đầu cùng nhau giữ đất

Cây mắm từ dưới mọc lên

Cây đước từ trên đơm rễ xuống

Con ong cần mẫn hút cho đời vị mật ngọt tràm thơm

 

Ơi Cà Mau!… Dấu chấm lửng vẫn còn

Bao lời hứa cứ theo phù sa xuôi dòng sông Cửa Lớn

Cái chấm tròn bé tẹo trên bản đồ

Nhưng vòng tay bao dung, tình thương chảy cuộn

Người ơi người!

Dẫu cuối đất cùng trời cũng xin đừng lỗi hẹn với Mũi Cà Mau…

 

Ở NƠI BÌNH MINH VỪA THỨC DẬY

 

khi con nước ròng lộ bàn chân bãi bồi là tôi bén rễ mọc lên

tôi được khoác trên mình màu xanh giữ đất

từng chùm mắm khoe bộ rễ hình dùi chen chút nhau rất chật

phù sa nõn nà ở nơi bình minh vừa thức dậy phải được định vị lâu hơn

 

tiếng nói của bọn tôi là tiếng nói của mắm, đước và tràm

của hàng dừa nước rung rinh vẫy bàn tay chào nhau mỗi ban mai nắng sớm

nhìn những doi đất ngày càng bị nhấn chìm sâu xuống biển

thân lá xanh màu mà tôi thấy như máu từ tim đước chảy đỏ thịt da…

 

mỗi hoàng hôn con nước đầy ngập lút bộ rễ non

tôi ước chúng tôi nhanh lớn lên trở thành trăm nghìn rừng đước

cái chấm nhỏ trên bản đồ Việt Nam – Mũi Cà Mau dần mất hút

tôi đau phận người thương nhịp đất nở của cha ông…

 

thủy triều lên xuống. Nước lớn nước ròng

những con sóng đạp mạnh bàn chân thành bão

xung quanh chúng tôi đều là mầm xanh rất nhỏ

bàn tay nào cố định được mõm đất nâu?

 

tôi cất lên tiếng nói của cây mắm, cây đước, cây tràm

của hàng dừa nước lao xao bàn tay vẫy

Mũi Cà Mau – điểm cuối cùng tính từ địa đầu Sa Vĩ

những hàng dương rì rào lời đất nước bình yên

 

có thể rồi không phải cố nghĩ gì thêm

chúng tôi sẽ xõa màu xanh chan hòa cho từng cơn mưa nắng

để từ Trà Cổ những hàng dương vẫn nghe được lời thì thầm của biển

ở nơi này Mũi Cà Mau vừa thức dậy mới một bình minh

 

CHÍN NHÁNH PHÙ SA

 

em về mang nắng ra phơi

tháng Tư ủ mật trong lời phù sa

 

bờ đêm réo khúc hoan ca

nửa khuya đổ bóng trăng tà chông chênh

 

thu treo phiến lá dập dềnh

rót mùa anh đợi lênh đênh nỗi niềm

 

hỏi chiều

chiều cứ lặng im

hỏi đêm

đêm cứ muộn phiền giũ sương

 

ánh sao treo khuyết bên đường

bàn tay anh cố giữ hương cho mùa

 

vọng từ phía ấy em thưa

thềm rêu phong cũ cũng vừa tái sinh

 

mùa anh đơm nhớ một mình

phù sa chín nhánh lục bình tím trôi…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

LỜI CỦA PHÙ SA

 

Về đâu câu vọng cổ buồn?

song loan gõ nhịp mưa tuôn ngút chiều

lục bình tím chín dòng yêu

hỏi đêm sâu…

nước liu riu nhánh nào?

 

Từ em

giữ nhớ phía sầu

bặt chim tăm cá

bóng câu đục dòng

 

Mái chèo khua lửng mênh mông

nụ tầm xuân biếc

giấu lòng ai xanh?

 

Cù lao chín chữ rành rành

xa châu thổ

sẽ không đành hở em?

 

Phù sa câu hát nổi chìm

bèo trôi mỏi cánh

lặng im đợi đò

 

Sông kia đến mấy lượt dò

nông – sâu bến khác

đã đo được gì?

 

Tay cầm cánh gió dắt đi

đợi cho lắng sóng thầm thì lời yêu…

 

HÀ NỘI MÙA THƯƠNG NHỚ DẮT NHAU ĐI…

 

Hà Nội bốn mùa gọi mãi tên nhau

Vẫn vẹn nguyên trong lòng dặt dìu thương nhớ

Dưới vòm xanh đọng mùi hương hoa sữa

Từng cung bậc bổng trầm rót vào chiều dịu nhẹ chút bình yên

 

Ngón tay đo mùa bắt đầu tháng Tư dậy mùi loa kèn thơm

Đến tận bây giờ – tháng Tám nắng ngọt giòn hương cốm

Mỏng mảnh thu gầy

Chiêm bao lạnh

Thiêm thiếp giấc ngày…

Xin em đừng lỡ hẹn với mùa thu

 

Anh với tay về phía bình minh sao cứ chạm phím hư vô?

Góc phố cũ suốt bốn mùa hẹn hò

Nụ hôn vẫn còn lưu hương gọi ngày thêm vụn vỡ

Đắm đuối từng ánh nhìn

Xa xa…

Chiếc lá vàng rớt xuống trước thềm đông

 

Chớm mùa thu nhành non tơ khoe những chồi xanh đón gió rì rào

Hà Nội lãng đãng say tơ trời buổi sớm

Tinh khiết Hà thành

Trong xanh lời tình tự

Bờ em xa đến ngỡ ngàng muôn muốt cả vòm đêm

 

Hà Nội gọi ngày thương nhớ ơi em!

Hoa sữa mùa xưa mùa nay còn nồng hương thơm cũ?

Anh trở giấc đêm oằn mình chìm trong bốn bề phố

Nhạt nhòa sương và nhạt nhòa em

 

Cầm mảnh vỡ của ngày anh đốt lửa thắp lên

Sưởi ấm ban mai đầu đông của mùa đang tới

Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

Gọi tên em trong Hà Nội mùa thương nhớ dắt nhau đi…

 

TINH KHÔI MÙA

 

chưa kịp trọn giấc mơ đêm

ban mai Hà thành đánh thức em bằng hơi sương lành lạnh

ngợp trời tháng Tư loa kèn đơm những nụ trắng xinh mỏng mảnh

phố cổ rêu phong như bừng sắc đón em về

 

không phải trời thu mà sao liễu hồ Gươm xõa sợi nhớ như tơ?

lung linh bóng em soi nắng vàng màu châu thổ

chỉ dám rón rén chạm nhẹ Hà thành

sợ tinh khôi mùa rơi vỡ

thời gian đổ bóng xuống đời người ngắn lại chút dư âm

 

cốc café sóng sánh nơi góc phố Hàng Hành

mùi hương thơm lừng theo em về miền Tây

ray rứt nhớ

trong xanh Hồ Gươm

dịu dàng gót chân em lạc nhịp lãng đãng gõ sai lên mùa xao xuyến

Hà Nội vẫn bao dung đến ngỡ ngàng…

 

cầm sợi mùa em tung hết vào đêm

đến giấc mơ cũng trắng tinh hoa loa kèn thơm dìu dặt

hẹn Hà thành vào một ban mai khác

tinh khôi mùa

Và tinh khôi em!

 

THƯ VIẾT CHO EM TỪ SÔNG HỒNG

 

Chưa kịp cầm tiếng dạ miền Tây

Em vội vã trở về để chiều Hà thành anh ngẩn ngơ cả trời thương nhớ

Cứ mãi hình dung tà áo em bay bay trong đêm Ninh Kiều lộng gió

Con gái đồng bằng da trắng dáng thon

 

Em nghiêng vạt áo dài trên nhịp cầu Long Biên

Sông Hồng anh nước cứ chồm lên reo vui rạng rỡ

Có em

Sông như hồng thêm chút nữa

Câu “người ở đừng về”… Ơi muối mặn gừng cay!

 

Những hàng cây cổ thụ trên phố Phan Đình Phùng như đang vẫy tay chào em

Một miền Tây thân thương qua tiếng cười giọng nói

Cây sấu giũ lá vàng nhịp chân em đứng đợi

Trong vắt nỗi niềm châu thổ phía cuối Hồ Gươm…

 

Đừng hỏi mãi vì sao anh cứ thấy quá thân thuộc với đồng bằng?

Tiếng “chế”, tiếng “mình ên”

Đến nồi canh rau tập tàng cua đồng mẹ nấu

Thơm khói bếp, ngọt chiều quê

Và em lớn lên từ đó

Anh khao khát hoài miền thơ ấu ấy của em…

 

Bộn bề bãi ngô, nương dâu, cái kén, nong tằm

Tháng Tư hoa loa kèn…

Anh cũng mặc

Cho anh về với quê em mùa này để thấy nắng tràn như đong mật

Viết từ sông Hồng thế này đã đủ gởi em chưa!?

 

HUỲNH THÚY KIỀU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.