Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Hoa của người, còn hương thơm của ta

Vanvn- Lên máy bay còn thơm hương Đà Lạt/ Hoa của người, còn hương thơm của ta/ Ai đem cả Đà Lạt về thế nhỉ/ Để Đà Lạt gần như chưa hề xa/ Đến Đà Lạt dễ si tình lắm đấy/ Nhất là chàng mê rượu, say văn thơ/ Đà Lạt đây mà, nhưng em đâu nhỉ/ Em trốn trong anh, một ký ức xa mờ…

Nhà thơ Huỳnh Dũng Nhân

HÀ NỘI THÁNG NÓNG NHẤT

 

Hà Nội nóng 40 độ

Tôi tưới trà đá lên mái tóc khô cong

Cục đá lạnh bỏ vào ly nước tan nhanh trong chớp mắt

Những chiếc quạt xếp hàng chĩa vào khách uống cà phê

Giống như hàng lính ở pháp trường

Cái máy lạnh khò khè thở hết công suất

Bóng nhà tầng dưới mặt nước cũng héo khô

Cô gái lạ chả biết xấu hay đẹp

Khăn, áo , kính , váy trùm … kín mít như châu Phi

Hà tiện cả cái bắt tay

Sợ mồ hôi làm tay bạn ướt

Tôi rên rỉ hát

“Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa “

Nhưng Thơ tôi lúc nào cũng tràn đầy như ly nước

Để hồn tôi không khô héo bao giờ ..

 

NGHE TIẾNG VE KÊU TRÊN BỜ BIỂN SA HUỲNH

* Tặng Trần Cao Duyên và các bạn Sa Huỳnh

 

Nghe đài báo sẽ hai ngày mưa gió

Nhưng về Sa Huỳnh gặp nắng chan hoà

Tiếng ve kêu nhắc tuổi thơ rạo rực

Sóng biển nâng ly bên bờ biển với hè

 

Bạn đồng nghiệp, nghề văn nghề báo

Chuyện râm ran át cả tiếng ve

Biển Sa Huỳnh lâu rồi tôi xa vắng

Hôm nay về như chưa hề chia xa

 

Nào nâng ly, chào quê hương của bạn

Nơi gắn bó những mái ấm gia đình

Tình bạn đậm đà như là sóng biển

Lạ mà quen những con sóng vô tình

 

Tôi dọc miền Trung suốt một đời rong ruổi

Nhớ ngày nào phóng xe máy qua đây

Xưa tuổi trẻ gió thổi tung tóc rối

Nay về già chống gậy vẫn mê say

 

Nghe tiếng ve tôi nhớ tôi ngày ấy

Thời có em, thời có bạn sum vầy

Cảm ơn Sa Huỳnh một ngày nắng đẹp

Cảm ơn biển, sóng rất đẹp hôm nay.

 

EM LÀ CÔ GÁI HU

 

Em là cô gái Huế

Dễ thương là đương nhiên

Đừng thêm đường vào muối

Mặn ngọt nghe phát ghiền

 

Em là cô gái Huế

Xinh đẹp, tất nhiên rồi

Đừng có “dạ” như thế

Anh mềm lòng mất thôi

 

Em là cô gái Huế

Dịu dàng là chắc rồi

Đừng thêm tà áo tím

Anh cố tình tới lui

 

Em là cô gái Huế

Đừng núp trốn Sông Hương

Bến Ngự anh cũng đợi

Vĩ Dạ anh cũng thương

 

Em là cô gái Huế

Thả tiếng hò vấn vương

Không cần ngọt lịm rứa

Anh cũng chết như thường

 

Em là cô gái Huế

Anh quyết không thèm mê

Chỉ khấn xin trời đất

Chỉ cho anh đường về.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

 

ĐÀ LẠT 2022

 

Đà Lạt có rất nhiều nghệ sĩ

Khi uống cà phê bên hồ Xuân Hương

Đà Lạt có quá nhiều tiên cảnh

Khách lãng du thành nhà nhiếp ảnh như thường

 

Đà Lạt ra đường phải quấn khăn đội mũ

Nhưng vẫn phải khoe đôi chân nuột nà

Người Đà Lạt thường nghe nhạc Trịnh

Bởi vùng đất này Khánh Ly đã từng qua

 

Đà Lạt bây giờ có đèn xanh đèn đỏ

Chợ đã bày nhiều trang phục mùa hè

Taxi chạy như thoi trên cao tốc

Khách thập phương đông hơn người xứ hoa

 

Cả sương mù cũng ít hơn thì phải

Cây thông non không lớn kịp với nhà

Đồi suối phủ kín vi la, khách sạn

Hoa lan rừng chỉ thấp thoáng ngoài xa

 

Nhớ gã bạn tóc bồng bềnh trong gió

Mưa đầu mùa, gã ngó núi làm thơ

Em phố thị khoác gùi làm Sơn nữ

Tội nghiệp chàng chụp ảnh đứng ngẩn ngơ

 

Lên máy bay còn thơm hương Đà Lạt

Hoa của người, còn hương thơm của ta

Ai đem cả Đà Lạt về thế nhỉ

Để Đà Lạt gần như chưa hề xa

 

Đến Đà Lạt dễ si tình lắm đấy

Nhất là chàng mê rượu, say văn thơ

Đà Lạt đây mà, nhưng em đâu nhỉ

Em trốn trong anh, một ký ức xa mờ…

 

ĐÊM PHIÊU LINH

* tặng nhạc sĩ Diệp Chí Huy

 

Đêm Đà Nẵng mưa nghiêng rơi xuống phố

Đèn mờ ảo

Tiếng nhạc phiêu linh

Chàng nghệ sĩ tóc bồng bềnh ôm đàn đứng hát

Những tiếng hát khàn và ấm

Kể câu chuyện tình yêu và nhân tình thế thái trên đời

Có một chút hoang dã Châu Phi

Có con gió qua sông khúc miền trung giông bão

Một chút Rock,một chút dân ca

Bài hát Tiếng Anh trữ tình thủ thỉ

Câu ca tiếng Việt ngọt ngào xót xa

Ngoài kia mưa vẫn rơi tầm tã

Những cô gái tóc vàng cúi đầu với điếu thuốc trên tay

Châu Âu xa xôi cha mẹ đang làm gì

và có nhớ những người con làm ăn xa xứ

Triệu đóa hồng đỏ thắm đêm nay

Dành cho những người chọn Đà Thành làm điểm hẹn ….

Cô sinh viên Đà Nẵng xinh đẹp mắt long lanh trước ngọn nến

Môi hổng như trái dâu Tây

Chàng nhà báo nơi xa đang nhớ về những năm tháng dãi dầu

Và vẽ trong tim bức tranh người nghệ sĩ

Chiếc đàn guitar và chiếc kèn Saxophone luôn có lý

Khi đem những người bạn đến với nhau

 

GỬI NGƯỜI BÊN KIA SÔNG

 

Này em đẹp vừa vừa thôi chứ

Con mắt có đuôi, môi thắp lửa hồng

Anh nhớ lắm những triền đê xứ nhãn

Tóc ai dài, con sóng lượn qua sông

 

Em đọc thơ cho anh ngồi nhớ gió

Bến xưa ơi nhịp chèo thả nơi nào

Trời nam anh tím hồn sông nước

Gặp đây rồi mà vẫn nhớ là sao

 

Này em đẹp vừa vừa thôi chứ

Đất cỗi cằn cũng hé nụ sinh sôi

Chàng họa sĩ vén mây trời vẽ mãi

Nàng trong tranh vẽ hớp hồn rồi…

 

HUỲNH DŨNG NHÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *