Thơ Hồ Huy Sơn: Khơi lên ngọn khói chiều no ấm

Vanvn- Đường đê cong, dáng mẹ hao gầy/ Chân bám bùn trong chiều mưa gió/ Lại có ngày nắng như đổ lửa/ Mẹ trở về từng bước liêu xiêu/ Mẹ trở về bên mái nhà hoen rêu/ Khơi lên ngọn khói chiều no ấm/ Khơi lên cả những gừng cay, muối mặn/ Cho ta bớt nông nổi, dại khờ…

Nhà thơ Hồ Huy Sơn ở TPHCM

BÀI CA SÔNG MƠ

 

Trên sông Mơ(1) ngày ấy

Mẹ ta bán tuổi mình

Theo nhịp triều lên xuống

Bữa nay đi tìm con dắt

Bữa mai tìm con ngao

Bữa kia nữa gom lá làm củi đốt

Làm nên bữa cơm nhà nghèo…

 

Đường đê cong, dáng mẹ hao gầy

Chân bám bùn trong chiều mưa gió

Lại có ngày nắng như đổ lửa

Mẹ trở về từng bước liêu xiêu

Mẹ trở về bên mái nhà hoen rêu

Khơi lên ngọn khói chiều no ấm

Khơi lên cả những gừng cay, muối mặn

Cho ta bớt nông nổi, dại khờ…

 

Mẹ ta giờ không còn ra sông Mơ

Mặc nhịp triều hối hả

Mặc rừng đưng, rừng mắm

Vẫn cứ xanh nõn nà

Phải rồi. Phải rồi

Mẹ ta nay đã già

Làm sao cất bước đường xa!

 

Ôi con sông có phải là định mệnh

Ta nhờ sông mà lớn lên

Nhờ sông mà rong ruổi

Chạy theo mơ ước hão huyền

Còn ước mơ của mẹ

Đã gửi lại dòng sông cùng tên!

 

Chiều nay sao mắt ta mằn mặn

Như không còn cách trở xa xôi

Lòng dâng bao nỗi xao xác

Lẳng lặng nhớ sông mà quay quắt thương người

Ta hết thời non dại

Những bước chân líu ríu ngã vào chiều

Sông Mơ ơi!

 

CÂU CHUYỆN NHỎ CỦA TÔI

 

Khi tôi chuyển nhà về phía Đông thành phố

Nhiều người hay tin, lắc đầu. Xa quá

– Chỉ tổ tốn tiền mua thêm đường!

 

Những ngày sau đi làm

Ngỡ ngàng trông thấy đàn bò

Đang thung thăng gặm cỏ

Không dưng làm tôi nhớ

Lời ca của người quá cố

Ca rằng:

“Đàn bò vào thành phố

Reo buồn tiếng hạt chuông”(2)

 

Rồi một hôm

Tôi trông thấy một chú dê đi lạc

Trên đường cao tốc

Xe cộ đông đúc

Chú đi ngược đường

Chuyện gì sẽ xảy ra phía trước?

Tôi tự hỏi mà trái tim run lên!

 

Một hôm khác

Tôi gặp người đàn bà điên

Áo quần xộc xệch

Chị đi mải miết

Trong sự tất bật của buổi sáng

Trong sự tất bật của những người tỉnh táo

Rồi lướt qua nhau

 

Trên con đường tôi đi làm

Còn có một ao sen

Tôi những muốn vỡ òa

Khi bắt gặp vô vàn chiếc nụ

Bừng lên như những ngọn đèn

 

Rồi gần đây

Vào đêm mười sáu

Trên đường trở về nhà

Tôi ngỡ ngàng nhận ra

Vầng trăng trước mặt!

Vòi vọi mà thân thuộc

Trăng vàng như thể đang cười…

 

Ở phía Đông thành phố

Tôi trở thành trẻ nhỏ

Lòng rộn ràng reo vui

 

Xúc cảm này tôi không muốn thưa với ai…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Lương Sáng

DƯỚI NHỮNG HÀNG CÂY BI PHẪN

 

Sao tôi thấy xung quanh mình

Ngút ngàn những hàng cây bi phẫn

Trên đại lộ thênh thênh

Đàn chim không còn về nữa

 

Cây bi phẫn mọc lên từ đâu?

Cây mọc từ áp bức

Từ rất nhiều nước mắt

Từ những lặng im không thể cất lời

 

Cây sống bằng gì?

Bằng sự lạnh lùng

Bằng sự thờ ơ

Sự phản trắc nuôi cây lớn

Rồi đơm trái

Lúc lỉu những bạo tàn

 

Không thể truy vấn về nguồn gốc

Về kẻ đã trồng lên những cây độc

Mỗi ngày một tốt tươi

 

Dưới những hàng cây bi phẫn

Tôi thấy có nhiều người chết ngột

Bởi không thể cất lời

Như ngư dân vĩnh viễn nằm dưới đáy biển khơi

Như cậu học trò uống thuốc trừ sâu tự vẫn

Rất nhiều người sống mà như chết rồi!

 

Cũng có thể mai này

Tôi tiếp tục là người nằm xuống

Để những hàng cây bi phẫn

Che phủ lên mộ bia

Khước từ một tôi từng sống.

 

NHỮNG LỜI CHƯA NÓI

 

Những giọt nước mắt

Không bến không bờ

Một mai mốt nọ

Bay vào hư vô

 

Những lời chưa nói

Không được cất lên

Lời rơi xuống vực

Mãi không có tên

 

Giữa đường gãy cánh

Giấc mơ thôi bay

Ảo vọng ngày cũ

Chìm theo cơn say

 

Tôi chừng đang sống

Mà khóc như cười

Nói chẳng bằng nín

Để những âm trôi

 

Cúi đầu câm lặng

Tôi mặc niệm tôi!

 

VÀ NHƯ THẾ, BAN MAI

 

Anh bất ngờ nghe được tiếng chim

Từ nhà hàng xóm vọng sang, em ạ

Phút chốc anh thấy mình nghẹt thở

Nghi hoặc đôi tai mình

 

Bởi từ lâu chúng ta không còn nhắc về ban mai

Khi tự xếp mình trong những chiếc hộp ngột ngạt

Không một tiếng gió

Không cả những tia nắng

Những ban mai trở nên xa vắng

Thăm thẳm ở chốn nào

 

Chúng ta thường nói với nhau về buổi sáng

Về thời gian chúng ta ra khỏi nhà

khóa cổng

lên xe…

Chúng ta nhập vào đoàn người vội vã

Rồng rắn kéo nhau vào phố

Ấm ức bởi những va chạm

khói bụi

chen lấn…

 

Những buổi sáng không đẹp và không buồn

Chúng ta trở thành loài kiến

Cun cút

Nhẫn nại

Cho đến khi tâm hồn xước xác

Mà không biết!

 

Vậy nên sáng nay

Anh đã không thể tin vào đôi tai mình

Có phải đó là những chú chim ngu ngốc

Bị nhốt trong lồng mà vẫn miệt mài hót?

 

Thôi em

Nếu không có tiếng chim

Biết đâu những ban mai của mình đã chết!

 

HỒ HUY SƠN

_____________________

(1) Còn gọi là Mai Giang. Theo sử sách, từ thế kỷ thứ 10, Lê Hoàn cho đào kênh Mai Giang nối ba cửa lạch: Cờn – Quèn – Thơi (thuộc vùng Quỳnh Lưu, Nghệ An); sông Mơ đã hình thành như vậy.

(2) Từ bài hát Du mục của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *