Thơ Đinh Công Thủy: Khởi đầu một kết thúc

Vanvn- Nhà thơ Đinh Công Thủy vừa được kết nạp hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh sinh năm 1972 tại Tuyên Quang, hiện là phóng viên, biên tập viên Tạp chí Văn Nghệ Tuyên Quang, nguyên Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Tuyên Quang.

Tác phẩm của Đinh Công Thủy đã xuất bản: Khi tôi lớn – Tập thơ (2000), Giấc mơ hạt thóc – Tập thơ (2005), Và trở về bé nhỏ – Tập thơ (2009), Sự dịch chuyển của bầy Linh Thủy – Tập thơ (2013). Anh đã được nhận các giải thưởng văn học: Giải A thơ Tuyên Quang năm 2002, Giải thưởng Tác giả trẻ của Liên hiệp các Hội VHNTVN năm 2000 và 2005.

Nhà thơ Đinh Công Thủy

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Chuyến than cuối – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Việt Hà

>> Thơ Nguyễn Thanh Hải: Còn gieo chi những hạt nhớ lên mầm

>> Lê Hồ Quang – Thơ là sự thăng hoa của trí tưởng tượng

>> Không kịp tạm biệt – Truyện ngắn Vũ Thị Huyền Trang

>> Thơ Lê Minh Vũ: Chợt thấy mình bé nhỏ giữa mênh mông

>> Ca nương – Truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Yến

>> Thơ Nguyễn Trung Nguyên: Bây ráng học để làm người nhân nghĩa

>> Ôi ngát hương thời gian – Tuỳ bút của Huỳnh Dũng Nhân

>> Thơ Huỳnh Thúy Kiều: Rót lòng mình vào chập chùng sương khói

>> Ráng chiều cù lao – Truyện ngắn Tống Phước Bảo

>> Tượng đồng – Truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Hà

>> Thơ Cao Nguyên Quyền: Mặt giấy mọc nghiêng mầm buồn

>> Lưỡn – Truyện ngắn của Trịnh Đình Nghi

>> Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

Trên mảnh đất khô cằn

 

Một câu thơ vượt ra ngoài xác phàm

Có giống cánh hoa mơ mong manh nở ra từ xù xì gai góc?

Hãy cứ vui khi nắng về

Khi bầy chim chao chác không trung.

 

Sẽ có một giá trị trong mùa xuân này

Ấy là mầm cây đêm qua ngập ngừng tách vỏ

Mầm cây hứa hẹn mùa màng

Trên khoảnh đất khô cằn

Không có dấu hiệu của sự e sợ.

 

Hãy cứ để câu thơ vượt thoát như cánh chim

Như hạt mầm kia đợi mùa hái quả.

 

Trong ký ức đại ngàn

 

Đừng vội trách cơn lũ

Khi chưa vốc nước đầu nguồn

Nước ngọt như một lời vuốt ve

Mặn hơn nước mắt

 

Rừng già đang lắng nghe

Bằng những tai mộc nhĩ màu đỏ

Bản nhạc Rap của ròng rọc

Và những lưỡi cưa máy…

 

Vô cảm trườn lên những mỏm đá

Làm chết khô rêu xanh

Lớp lớp chứng nhân rêu vụn vỡ

Như vốc bụi

Ném vào lòng suối lởm chởm

Nơi một con cá sứt mũi nằm thoi thóp.

 

Đừng vội trách những tàn lửa

Những ngún khói âm âm

Đừng vội trách cánh đại bàng không vỗ

Trong ký ức của đại ngàn.

 

Ý nghĩ vừa trôi vừa cháy

 

Thời gian vừa trôi vừa nghĩ

Trong một buổi sáng oi bức

Một đốm lửa nơi cánh rừng đầu nguồn

Không dịu dàng như ánh lửa của những bắp bi chuối

Cái cọn nước ngừng quay đã lâu

 

Khi dòng nước đã gần chạm đáy

Trơ ra những vỏ ốc muộn phiền

Bên thửa ruộng bỏ hoang từ vài năm trước

Những gã sơn tràng sám hối sau cốc rượu trắng

Ê a hát bài ca xanh non

 

Những ngọn núi trọc đầu trầm mặc

Cơn mưa gọi mầm

Trong tiếng hổ gầm tưởng tượng

Và sự bất lực của dòng suối cạn.

 

Mùa này rất nóng

Ý nghĩ vừa trôi vừa cháy

Không dịu dàng như lửa bắp bi.

 

Phía cuối con đường 

 

Chúng mình lưu trữ niềm vui và nỗi buồn vào những đám mây

Gửi gắm cả những gì tươi đẹp nhất

Với một hồ nghi

Một ngày kia đám mây tan đi

Trống rỗng.

 

Đừng sợ những đám mây vô hình

Khi cơn dông chiều qua là có thực

Đừng cau có và bẳn gắt

Cây đổ rồi lại bật những xanh non

 

Chúng mình đi trên con đường ám thị

Bằng những suy nghĩ  vụn vặt mơ hồ

Phía cuối con đường nở bông cúc bất tử

Mọc ra từ những đám mây đủ mọi hình thù.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Ý nghĩ đậu trên đôi cánh sẻ

 

Mỗi buổi sáng mở ra một bầy chim sẻ

Xua đi cơn thở dài

Đừng suy nghĩ như thể ngày mai những con đường biến mất

Những con đường ngoằn ngoèo hết mực yêu thương

 

Bước một bước là một khởi đầu

Ý nghĩ đậu trên đôi cánh sẻ

Những vụn vặt muôn màu

Mòn đế đôi giày cũ

Trong sự cười nhạo của những cái cây trên đỉnh Khau Mút

 

Bầy sẻ bay vù

Mang theo  ý nghĩ nhẹ bẫng và buồn nản

Của những ngôi sao đêm qua vừa sáng.

 

Con đường đất trượt

 

Con đường đất trượt

định nghĩa một ra đi

bằng sự co giãn của loài sâu đo lưng gù

có thật bàn tay dịu dàng khép cửa

không giống tiếng sập của gió

ngoảnh lại chủ ý một sai lầm

cho ngày tan vỡ hoàn hảo.

 

Niêm phong nụ hôn khô

xòe bàn tay xới đất

cây hồng chậm rãi nở hoa

trải thảm bàn chân lẫm chẫm tập lớn.

 

Ẩn ức đếm mùa lá bàng

sơ sinh tiếng khóc

một dấu mốc khởi đầu con đường đất trượt.

 

Bài ca rải dọc đường

 

Trong bóng đen lờ đờ của chiếc quạt trần

tàu bắp cải cuộn mình răng rắc

bầy nòng nọc hiền lành ngủ yên trong bùn khô

người đã đến và im lặng.

 

Tấm khăn xám choàng kín tán cây bàng

ủ ấm ngọn lửa

một bài ca bay lên từ ống khói

xoa mềm vết nẻ bàn tay không tuổi

căm căm giọng mưa phùn

lời hát hanh khô…

 

Ngày đột nhiên bị đánh thức bởi tiếng kẹt cửa

người đã đi

bài ca rải dọc đường sau những mỏi mệt.

Một ngày tháng mười hai dịu dàng bị bỏ quên trong góc tủ ẩm ướt

cạnh giấc ngủ của loài gián.

 

Một tiếng thở trong veo

 

Con cá đớp bóng mặt hồ

khu rừng keo hoa nở

một ngẫu nhiên nhẹ nhàng bờ cỏ may

thai nghén nụ cười đứa trẻ

không rõ ràng trời mưa

rửa sạch vết bùn trên lưng những con sáo.

 

Chú bê chạy ngược lên đồi

gãy cành mua tím

con đường mở dần sau vết chân không ràng buộc

tầm mắt bầu trời

thăm thẳm tiếng gọi đàn hứa hẹn vạm vỡ.

 

Làn khói mỏng manh màu cánh bướm bay

rải đệm bàn tay nhặt lá

một tiếng thở trong veo

sáng khu rừng keo hoa nở

bên mặt hồ lao xao tăm cá.

 

Khởi đầu một kết thúc

 

Từ bộ rễ bền vững cỏ

định nghĩa sự sống

chuyển động âm âm trong lòng đất

nở cánh hoa phặc phiền

ngày không đứng im như ta vẫn tưởng tượng.

 

Con cá quẫy đuôi

đánh động ý nghĩ sóng biển

từ tiếng gầm gào ghềnh thác

không bỗng dưng bảy sắc cầu vồng

 

Quả rụng về đất theo một định luật

khởi đầu một kết thúc từ mục ruỗng nồng nàn ngai ngái hương

đừng trách những con chim tha hạt tới vùng đất

không hứa hẹn nảy mầm

bằng chuyển động hợp lý.

 

ĐINH CÔNG THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.