Thơ Bùi Việt Phương: Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy

Vanvn- Nhà thơ Bùi Việt Phương là hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam năm 2022. Anh sinh năm 1980, thạc sĩ ngữ văn, hiện là Thư kí Toà soạn Tạp chí Văn Nghệ Hòa Bình thuộc Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Hòa Bình

Tác phẩm của Bùi Việt Phương đã xuất bản:  Ngày lạ – Tập thơ, Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2019; Đồng bạc trắng của bà – Tập truyện thiếu nhi, Nhà xuất bản Kim Đồng 2019; Mắt trong – Tập thơ, Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2020; Dưới chân đèo vẫn có mây bay – Tập truyện ngắn, Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2020; Văn chương-Tầm đón – Phê bình tiểu luận, Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2020…

Anh được nhận các giải thưởng:  Giải C Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, năm 2019; Giải nhất Cuộc thi Ký và truyện ngắn của Tạp chí Cửa Việt – Hội VHNT tỉnh Quảng Trị (truyện ngắn Năm tôi 49 tuổi); 02 Giải B Giải thưởng Văn học nghệ thuật tỉnh Hòa Bình, năm 2016-2020. Giải thưởng Cuộc thi thơ Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội 2021-2022…

Nhà thơ Bùi Việt Phương

Hội viên mới Hội Nhà văn Việt Nam 2022:

>> Cuộc phiêu lưu của Ỉn Hồng – Truyện Đào Thu Hà 

>> Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu: Lão “Chõe Bò”

>> Thơ Huỳnh Văn Quốc: Từ trong giá lạnh khơi nguồn mùa sau

>> Hoàng hôn có nắng – Truyện ngắn Hoàng Thị Trúc Ly

>> Thơ Bùi Minh Vũ: Gọi rẫy thiêng liêng như tên buôn, tên vợ, tên chồng

>> Cuộc phiêu lưu của Poly – Truyện ngắn của Hồng Cư

>> Thơ Nguyễn Phong Việt: Đời sợ lắm những ngày im tiếng gió

>> Một chuyến hoa xuân – Truyện ngắn Trác Diễm

>> Hai truyện ngắn thiếu nhi của Lê Đức Dương

 

Cánh đồng

 

Cả cánh đồng vốn đầy ắp cỏ

Cả cánh đồng đã đầy tiếng mõ

Gặm đến khô cằn, đàn trâu là mùa xuân.

 

Khi đủ một bầy chúng mới lạc nhau

Đồng thanh che lấp từng khuôn mặt

Những con trâu to kềnh vẫn cần phải lớn

Bụng tròn nằm đợi cánh đồng

Cánh đồng cũng cần phải lớn

Đợi đàn trâu đứng dậy bước đi…

 

Có những loài chỉ đợi ăn những con sâu

Có những loài chỉ đợi ăn những tiếng hót

Có những loài chỉ đợi mật ngọt

Có những loài chỉ đợi những cái chết

Loài trâu đã gặm sạch cánh đồng

Trước khi xảy ra những điều đó

Nên đàn trâu lớn thêm

Cánh đồng mong đàn trâu đứng lên.

Tranh của họa sĩ Thành Chương

Biết thế…

        Tặng T

 

Anh đến sớm mở cửa căn phòng

Mong được gặp thêm lần nữa,

Chẳng biết mùa thu có nhận ra không.

 

Hôm ấy, trái tim anh rỗng không

Nụ cười cũ, tìm những người quen cũ,

Em bất chợt sắc như là cật nứa

Có nhất thiết là, phải đẹp đến thế không?

 

Hồi ấy, mùa xuân em đi lấy chồng

Chắc sẽ có người nhớ thương uất hận,

Anh thì khác, anh có đâu mà đánh mất

Nhưng người dưng có chuyện của người dưng

 

Ai bảo mùa thu đẹp chưa thấy điểm dừng…

 

Biên thùy

 

Một tà áo bạt đi mùi thuốc súng

Cây lên xanh nhận đất giữ biên thùy,

Mâm cơm vội, bản nghèo, tên khó đọc

Gắp vội tiếng gà vào bát khách đường xa.

 

Hai mươi tuổi, em sinh sau trận mạc

Hái một nhành hoa có nhớ vết tăng cày?

Hai mươi tuổi, có người xuyên lửa đạn

Đi hết cánh rừng mận trắng để thành mây.

 

Người miền núi biết rủ cây gùi bắp

Cùng tiếng chim leo dốc kiếm thuốc lành,

Nhặt nhạnh nắng dệt chăn phà mềm mại

Nhường thú nước nguồn, mượn lá những đôi tai.

 

Người giữ đất từ nhẹ tay nhổ cải

Đến mài dao sôi máu thép cha truyền,

Lưỡi dao ngắn, bàn chân bè, áo vải

Chụm lưng thành bất khuất dãy Hoàng Liên.

 

Hôm nay sông chảy cho ngày sau nữa

Để đôi bờ kịp đến với mùa xuân,

Em đã tới, áo choàng cho lũ trẻ

Ấm áp vừa chia, ấm áp lại quây quần.

 

Thế là chẳng gặp nhau chiều biên viễn

Gió rừng đêm kể vợi củi biên phòng,

“Cô gái ấy lần nào lên cũng vội

Giúp đỡ mọi người, mà… có ý đợi anh”.

 

Và có lẽ bao giờ cũng thế

Đi dọc tuổi xuân sẽ gặp biên thùy,

Tình yêu ấy làm ta không nhỏ bé

Cọng cỏ già kể mãi bước quân đi…

 

BÙI VIỆT PHƯƠNG       

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.