Thơ Bùi Kim Anh: Thơ không lây nhiễm thói xấu và dịch bệnh

Vanvn- “Hà Nội mùa thu hàng cây tỉnh giấc sau mưa/ khép lại những lối ngõ chăng dây lặng lẽ/ lác đác thêm người đàn bà như ta đi chợ sớm/ những chấm nhỏ di chuyển chậm trên đường”. Như mọi người trải qua đại dịch Covid-19, nhà thơ Bùi Kim Anh hòa vào một cách ý thức mùa giãn cách. Và với trách nhiệm người cầm bút tự thôi thúc “hãy bảo ta viết điều gì đi”, thơ đã lặng lẽ tự nhiên bật ra từ tâm thức của bà sau những cô đơn chiêm nghiệm đớn đau: “ta không cần đeo khẩu trang khi làm thơ/ bài thơ viết đêm không có covid ám ảnh/ là hơi thở nồng nàn toả vào con chữ/ là lời thao thức của đêm”.

Nhà thơ Bùi Kim Anh

MỘT MÌNH THÔI PHỐ

 

ta dậy sớm

một mình thôi phố

một mình với vắng vẻ với trong trẻo ban mai

hãy bảo ta viết điều gì đi

 

ta sống trong khu vực phân theo màu xanh đỏ

dịch bệnh len lỏi trong cộng đồng nơi ta ở

hãy nhìn vào vòm lá đang lay động kia

hãy nhìn vào hơi thở thì biết

sinh mệnh thuộc về ta

không thể mất đi

cái chết hôm nay thật là vô nghĩa

cảm xúc hỗn loạn đổ xô

 

Hà Nội mùa thu hàng cây tỉnh giấc sau mưa

khép lại những lối ngõ chăng dây lặng lẽ

lác đác thêm người đàn bà như ta đi chợ sớm

những chấm nhỏ di chuyển chậm trên đường

 

ĐÊM CÁCH LY

 

mẹ ơi tối nay sương mù dày đặc

con ra đường sao

không mẹ ơi con nhìn từ trên ban công

và mẹ ngắm sương mù qua tin nhắn của con

 

sương mù ngăn tầm mắt của con

Hà Nội mờ ánh đèn đường

đêm cách ly ngăn lang thang phố

mẹ con mình đang cách ly

 

cả Hà Nội sương mù

giữa sương mù covib cả thế giới

người ta không thể đọc gì khác

cập nhật đưa như tin thi đấu thể thao

nào dẫn đầu… nào nâng số người…

ám ảnh

hạnh phúc đầy lên khốn khó đầy lên

khép lại những cánh cổng

thu tâm trí vào

sáng nay hơn 1 triệu ca lây nhiễm toàn cầu

sáng nay gần 53.000 người tử vong vì covid

sáng nay… sáng nay…

cách ly và lây nhiễm căng trong mỗi nhịp đời

 

làm việc online

hàng mua dư dả

những tin nhắn qua lại về dịch

đừng ra ngoài bạn nhé trên mọi thông tin

âm nhạc mang nhịp điệu thời covib

thơ ca mang hơi thở phòng dịch

 

sáng nay mẹ ngồi viết cho con

nỗi nhớ cách ly mang theo bao lời dặn

sáng nay Hà Nội vẫn mù sương

 

CHIỀU NẮNG HẠ

 

phía trước tôi chỉ là màn hình

tôi đang đọc

những dòng tin pha trộn phá vỡ cảm xúc

cái mã số bổ sung thay tên họ

một ký hiệu và dãy thứ tự

gợi lo lắng lặng lẽ

 

một chiều nắng hạ nhạt

phố đeo khẩu trang giảm âm thanh

đã là thói quen cách ly hơi thở

thương nhiều hơn trong nỗi nhớ

 

tôi chỉ có thể mỗi ngày như vậy

không thể giả bộ

 

NHƯ CÂY LAU LỐI CỎ

 

người đi có tiếng khóc

kẻ đi không người thân

kiếp này như cây lau lối cỏ

rạp trên đường đầy dấu chân

 

những tấm lòng từ bi liệm xác

hồn có đó không

nghe kinh niệm phật

trời có đó không

mặc nhiên mưa nắng

xót đau phủ kín nẻo về

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

PHIẾU ĐI CHỢ

 

giãn cách chia thời gian

chẵn lẻ

phiếu đi chợ

phân định sáng

chiều

những người đàn bà thôi ríu rít

rủ nhau mỗi sớm

mua rau mua cá người quê

tờ phiếu tạm

photo nhiều bản

ngắn ngày

hạn giãn cách đổi thay

ngắn ngày

thói quen thay đổi

 

gọi nhau về với ngày xưa ấy

tỉnh giấc trăng sao

rổ rá xếp hàng

lo tem phiếu

rau thịt chia

từng bữa đói no

cái thời bốc thăm

rủi và may

mảnh giấy gấp

che không và có

tem phiếu phân nhiều ít/ thấp cao

 

gọi về với nhau ngày xưa ấy

tem phiếu lưu dấu một thời

 

NÉ TRÁNH

 

ngày hôm nay

nắng không đủ độ vàng

gió lớt phớt

phố như chiếc áo thời còn nhỏ chật căng

mép hè chừa đủ bước chân

một chiếc xe vượt sát

một người đi bộ lấn

chưa kịp nghĩ đã vội vàng tránh né

 

ngày hôm nay

không thể viết những điều giả dối

che giấu ý nghĩ

né tranh khi thi hứng chưa định hình

không có gì cả

mọi sự đến rồi sẽ qua đi

ngày hôm nay sẽ qua đi

 

ta không nghĩ đến nhau

thơ hai dòng chảy

vui hay buồn cũng là ảo tưởng

ta mỗi ngày ảo tưởng về nhau

nếu như im lặng là né tránh

ta mỗi ngày né tránh

tâm tỉnh thức để không gì cả

 

ngày hôm nay rồi sẽ qua đi

 

TẢN MẠN VỚI ĐÔNG

 

thêm một thu buồn mà đẹp trong thơ

ta đã tự ru tàn phai bằng nhan sắc của những chiếc lá vàng lá đỏ rơi trên cỏ

ta đã quá yêu mùa thu để đông đến chỉ cảm giác tê tê gió

có bao giờ đông hờn giận không

 

đâu còn thanh xuân để đạp xe trên phố đón mưa phùn  khi sơm sớm

khép cửa từ đêm che gió trở mùa

cái mùa đông dằng dai nào biết xót thương chẳng biết ngày phải đến phải đi

cái quy luật mặc yêu mặc ghét

fhêm một mùa đông trong hành trình của tôi

 

mùa đông ủ trong chiếc áo bà may vụng về mũi chỉ  mẹ gày gò khoác trên vai cơn bấc lạnh lùng

ta đứa trẻ lớn lên ở phố chưa bao giờ biết đói nghèo

Hà Nội những con phố ngắn như bước chân tuổi thơ bình lặng đến trường

 

chưa bao giờ nghĩ rời xa nơi đây dù Hồ Gươm không còn trầm mặc

chẳng muốn sẽ rời xa căn nhà này dù bước leo cầu thang đã mỏi

giữ lại một nếp nghĩ cũ một lối sống cũ trước bao đổi thay cần có ở chính mình

chim sẻ dựa vào không khí để vỗ cánh bay

con phố tuổi thơ và ngôi nhà cũ giữ cho ta bình tâm để yêu thương

giá lạnh được sưởi ấm trong những câu thơ trong những ca khúc dành cho mùa đông da diết

một nốt trầm trong giai điệu suy tư

 

GIẤC MƠ

 

tôi nằm mơ thấy con bồ câu cô đơn sà xuống vỉa hè trước mặt

nó tìm gì trên đá mà mổ mổ

tay tôi vẫn còn mẩu bánh mì

tôi đã cấu ruột bánh thả cho nó

con bồ câu vội vã bay đi

 

nó không chơi với tôi

giấc mơ của tôi bay đi

theo cánh trắng chớp loáng trong đêm

 

những giấc mơ đến trong đời có nghĩa gi

con bồ câu cô đơn đã mang đi mật mã

 

VIẾT TRONG GIẤC NGỦ CHẬM

 

những giọt đêm rơi vào trang thơ

lại đêm ít ngủ

những giọt đêm ẩm ướt

lại ho

có con virut bay lạc ngoài trời không

ta không thể đeo khẩu trang đi ngủ

 

ta gặp nàng thơ khuya rất khuya

những ý nghĩ ngày đọng lại

sống trong giấc ngủ chậm

viết trong giấc ngủ chậm

thơ không lây nhiễm thói xấu và dịch bệnh

không có lời nào cần cách ly

 

ta không cần đeo khẩu trang khi làm thơ

bài thơ viết đêm không có covid ám ảnh

là hơi thở nồng nàn toả vào con chữ

là lời thao thức của đêm

 

BÙI KIM ANH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *