Thơ 1-2-3 Trần Thị Bảo Thư: Những con thuyền chở đầy cổ tích

Vanvn- Chiều cất gió đi đâu mà hàng cây im lặng thế?// Cánh đồng rỗng cả mùa thu chỉ toàn nước trong veo/ Dòng sông đóng khung cho mùa đông buông neo.// Vợi trăng non lấp lóa cánh bèo/ Những con thuyền chở đầy cổ tích/ Mênh mông câu hát gọi bờ kéo ngược lá diêu bông.

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư ở Đồng Nai

Ai bảo mùa thu chỉ có lá vàng?

 

Trái chín đỏ trong vườn anh đọng mật

Những con đường mây lớp lớp theo nhau.

 

Ai bảo mùa thu là mùa của những niềm đau?

Nỗi nhớ anh như thuyền về bến cũ

Thả neo bằng ánh mắt đợi chờ nhau.

 

Chiều cất gió đi đâu mà hàng cây im lặng thế?

 

Cánh đồng rỗng cả mùa thu chỉ toàn nước trong veo

Dòng sông đóng khung cho mùa đông buông neo.

 

Vợi trăng non lấp lóa cánh bèo

Những con thuyền chở đầy cổ tích

Mênh mông câu hát gọi bờ kéo ngược lá diêu bông.

Tranh của họa sĩ Tú Ngọc

Mùa mưa như chuyến tàu chợ vừa đi vừa ngủ.

 

Thảm xuyến chi mướt mát sân ga

Bóng người tiễn nhau ngày cũ mờ xa.

 

Viết tên anh lên mặt hồ sương thở

Gió heo may xếp chữ làm thơ

Dã quỳ chiều nay nhóm lửa ven bờ.

 

Gom cả mùa thu tặng anh sinh nhật.

 

Ngón tay như cánh chim mắc phải phím đàn

Nửa gương mặt anh phía chiều nắng quái.

 

Em chỉ còn giữ cho mình bông dã quỳ nở muộn

Giữa um tùm hoang dại

Bừng sáng chân đèo nghiêng phía nụ cười anh.

 

Tháng giêng năm ấy trắng vườn hoa táo.

 

Nhìn anh cười mà nắng cũng ngập xuân

Anh bảo: gớm ghê là gái họ Trần.

 

Bao nhiêu hương tháng giêng ngút qua vườn táo

Em khép bao nhiêu mùa xuân

Giữ nụ cười xưa làm ánh nắng buồn.

 

TRẦN THỊ BẢO THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.