Thơ 1-2-3 Huỳnh Thị Quỳnh Nga: Em thắp lại ánh ban mai trên phím dương cầm!

Em chưa định dạng đám mây bay qua?// Từ phía cánh đồng hay thảo nguyên xanh biếc/ Nghe trên vai vết khăn lụa ấm// Ngày vẫn dịu dàng thơm mùi hoa oải hương/ Bên ly vang đỏ sóng sánh mùa đông cũ/ Em thắp lại ánh ban mai trên phím dương cầm!

Nhà thơ Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Những con sóng chạy về phía mặt trời

 

Tôi nghe cuộc đời vui

Tôi nghe trái tim rộn ràng hát

 

Những đôi chân chạy về phía nắng tươi

Hãy đi cùng nhau nhé

Thắp bình minh lên những nụ cười!

 

Đoá hồng bay

 

Thương tiếc chị…

Phi Nhung.

 

Đoá hồng bay về trời,

Mãi nhớ một giọng hát một tấm lòng có cánh

Và trái tim thổn thức nhịp nhân gian…

 

 Những dòng sông chảy

 

Từ bầu sữa quê hương

Mùi ký ức non

 

Đọng tê đầu lưỡi

Giác vị cuộc sống này

Vừa ướp đẫm hương phù sa

 

Đừng khước từ những đám mây

 

Nhẹ tênh và thanh khiết

Chúng bay ngang qua bầu trời sáng nay

 

Bằng niềm vui của gió

Bằng nỗi hân hoan của hạt mưa

Gọi xanh những nụ mầm trong lòng đất mẹ

Chẳng có ngọn gió nào thổi bay môi son

 

Ngày em vẽ lại vết màu vĩnh cửu

Trên cánh đồng hoa hồng sáng nay

 

Bằng rộn ràng mi xanh

Chợt nhận ra mùi hương tháng giêng

Phía ánh sáng bức tranh lập thể. Mùa xuân đã trở về!

 

Em chưa định dạng đám mây bay qua?

 

Từ phía cánh đồng hay thảo nguyên xanh biếc

Nghe trên vai vết khăn lụa ấm

 

Ngày vẫn dịu dàng thơm mùi hoa oải hương

Bên ly vang đỏ sóng sánh mùa đông cũ

Em thắp lại ánh ban mai trên phím dương cầm!

 

Ai rượu cần. Ai khăn piêu?

 

Trong veo núi đồi xanh biếc

Có cô con gái và bím tóc

 

Ai thả những đường ngôi zic zắc

Hoa pơ-lang rực rỡ.

Mùa xuân theo tiếng hát bay lên đại ngàn…

 

Đà Lạt mimosa và em

 

Nghe con dốc vàng phía triền thông xanh

Nghe chiếc lá thì thầm gọi nắng

 

Tôi trở về cùng những giấc mơ tinh khiết

Một loài hoa ánh sáng.

Mimosa. Đà Lạt em lay thức tôi!

 

Trong khu vườn xanh biếc

 

Nơi chiếc ghế mọc loài rêu

Em có về nghe mùi hương gió cũ

 

Ngồi hái chiếc nấm ngày xưa

Nghe cỏ xanh lá mùa thu rực rỡ

Dấu môi son thơm mưa dạ lan…

 

Tôi xếp lại giấc mơ trăng khuyết

 

Một đêm trên đồi gió xanh

Người về hái những sợi mưa huyền bí

 

Treo nơi lung lũng hoang vắng

Nghe gió mở từng khuy áo núi

Ngực mùa xuân. Còn thơm hương dậy thì

 

Tiền Giang, 17.10.2021

HUỲNH THỊ QUỲNH NGA

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *