Tản văn Diệp Linh: Bữa cơm đoàn viên ngày Tết

Vanvn- Tiết trời bắt đầu trở lạnh. Khắp các con đường, ngõ hẻm lại thêm mùa gió xuân tràn về. Cái lành lạnh giữa đồng quê thôn dã đôi khi cho con người ta có dịp được sống chậm lại để nhìn về những góc nhỏ bình yên mà thường ngày bị bỏ quên giữa dòng đời tấp nập, hối hả hay giản đơn để tôi có cảm nhận sâu sắc về những tháng ngày thật đặc biệt khi thời gian cuối năm đổ về sắp cạn ngày cạn tháng…

Những tháng ngày của sự chờ đợi, của niềm thương nỗi nhớ, của hương vị mùa xuân ấm áp bên những mâm cơm đoàn viên ngày Tết… mà trong tôi có một cái tên gọi khác là mùa đoàn tựu.

Tác giả trẻ Diệp Linh ở Long An

Bữa cơm đoàn viên ngày Tết có thể cầu kỳ hay giản đơn tùy thuộc vào khẩu vị của từng người trong gia đình trong mỗi độ Tết đến xuân về. Nhưng đó còn là nỗi khát thèm của bao kẻ xa quê mong được về nơi bình yên, ấm áp. Được ấp ôm trong vòng tay của má, được ăn bữa cơm đoàn viên ngọt lành đậm vị quê hương sau những ngày dịch đi qua.

Bữa cơm đoàn viên ngày Tết nhà tôi  giản đơn và bình dị lắm, là vị ngọt ngào tô canh khổ qua má hái ngoài vườn, thoảng mùi hương nồi thịt kho tàu theo công thức riêng của má,  mê hoặc bởi mùi lạp xưởng thơm lừng cùng dĩa dưa kiệu má làm từ đầu tháng Chạp. Từng đòn chả da đầu heo, sấp bánh phồng rồi những đòn bánh tét, bánh ít má gói để dành cho con cháu trong nhà ăn trong những ngày Tết.

Bữa cơm ngày Tết của mỗi nhà mỗi khác, thời buổi hiện đại như ngày nay chỉ cần ra chợ, siêu thị là có ngay những món làm sẵn. Có thể, cái ngon cảm nhận bằng vị giác ở lại trong tâm trí người ta một giờ, một ngày thôi nhưng cái ngon thôi miên con người ta trong suốt những năm tháng sau này lại xuất phát từ tình yêu thương vô bờ bến của má, của sự tảo tần sớm hôm mong ngóng con cháu về nhà đoàn tựu khi Tết về…

Tôi còn nhớ, khi xưa có một cô bạn hay ghé nhà tôi ăn cơm vào dịp Tết đến xuân về. Cô ấy là con một gia đình giàu có. Vì vậy, má tôi thường lo lắng bữa cơm đoàn viên  nhà nghèo bạn ăn không ngon miệng. Mãi cho tới khi bạn theo cha mẹ sang Mỹ định cư, ghé nhà tôi chào tạm biệt và nói rằng, sẽ không bao giờ quên được cái không khí ấm áp của gia đình tôi, sẽ không bao giờ quên bữa cơm cuối năm có đầy đủ cha mẹ, con cái, sẽ không bao giờ quên sự ân cần chăm sóc của má tôi, vì má luôn xem bạn như đứa con trong nhà. Bạn hứa năm sau đến Tết có về Việt Nam sẽ ghé nhà để được ăn bữa cơm đầm ấm do má tôi nấu. Thời buổi công nghệ 4.0 phát triển, tôi và bạn vẫn gọi facetime cho nhau hàng tuần sau giờ làm vất vả. Bạn bảo nếu theo kế hoạch bạn sẽ về trong Tết năm nay nhưng tình hình dịch Covid -19 diễn biến phức tạp, bạn đành lỡ hẹn. Tôi chợt hiểu ra mình may mắn biết dường nào. May mắn có được một gia đình trọn vẹn, may mắn có được người cha, người mẹ yêu thương con vô điều kiện. Và may mắn hơn vì dòng chảy cuộc sống đã không cuốn gia đình tôi đi quá xa, xa đến mức chẳng thể ngồi chung cùng nhau ăn bữa cơm nhà đoàn viên ấm áp.

Nhớ ngày xưa, nhà nghèo, tôi cũng đã từng cau có, vùng vằng, trách má sao bữa cơm quê ngày Tết  giản đơn quá, không đủ đầy như bữa cơm nhà người ta nhưng tôi nào đâu biết để có bữa cơm nhà đoàn viên ấm áp, mồ hôi cha đã đổ từ sáng đến trưa. Tôi nào đâu biết, để có bữa cơm như thế, má tôi phải chóng xuồng từ đồng bưng ra chợ xã mua đồ về nấu cho các thành viên trong nhà, tôi không thể biết được, để có một bữa cơm tươm tất như thế cả cha và má tôi đã phải nhường nhịn nhau, đã phải nén lòng lại, gạt nỗi buồn cơm áo gạo tiền mà lan niềm vui sang con cái. Nhưng khi trưởng thành, đủ thấu hiểu để nhận ra thì dường như mọi thứ đã muộn mất rồi…

Bữa cơm đoàn viên ngày Tết, ai đã từng trải qua trong suốt hành trình trưởng thành của mình đều nghĩ rằng nó bình thường vì mỗi năm như thành thông lệ. Nhưng để làm nên bữa cơm và duy trì bữa cơm ấy qua từng năm không chỉ là sự chịu khó của cha, sự cần mẫn, tỉ mỉ của má mà đó còn là sự hi sinh, trân trọng và tình yêu của cha má dành con cái sau những tháng năm các con phải bươn chải, phải tha phương cầu thực nơi xứ người.

Thế mới thấy, những ai lớn lên trong sự yêu thương vô bờ bến của cha mẹ thì bữa cơm ngày Tết có thiếu thốn đến đâu cũng luôn đầy ắp niềm vui, hạnh phúc. Thay vì, tỏ lòng biết ơn cha má tôi luôn cố gắng thu xếp về nhà trong những ngày nghỉ Tết. Đôi khi đó là tất cả niềm vui, niềm hạnh phúc với cha má của mình rồi.

Và đôi khi, đó cũng là của tất cả chúng ta, những người xa quê khát khao phút giây ấm nồng ngày Tết đoàn viên, về để được ấp ôm trong vòng tay dịu dàng của má, được nhìn thấy ánh mắt trìu mến của cha. Và hơn thế, là sức khỏe, sự bình an của cha má ở cái tuổi xế chiều…

DIỆP LINH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.