Mê mải những cánh diều tuổi thơ – Tản văn của Nguyễn Doãn Việt

Vanvn- Những cánh diều bay cao chở theo những khát vọng trong veo, hồn nhiên và đẹp đẽ. Những cánh diều vi vút trên nền trời xanh thẳm ướp mật nuôi lớn tâm hồn tôi.

Nhà văn Nguyễn Doãn Việt ở Hà Tĩnh 

Lại một mùa hè nữa với bao nắng nóng và gió Lào đang đến. Quê tôi, giải đất miền Trung đầy khắc nghiệt nhưng cũng từ đó mà chất chứa nên vô vàn kí ức trong sâu thẳm tâm hồn. Những chiều hè vàng nắng, những cánh đồng quê sau vụ gặt, những cánh diều tuổi thơ bay êm đềm trên bầu trời xa xa cứ lững lơ, chao liệng, cứ bồng bềnh trong mênh mang nỗi nhớ không thôi. Từ dưói bóng tre làng, những cánh diều vút lên mang theo cả một trời mơ ước, một khoảng đời tuổi thơ bay qua cánh diều mê mãi, những đôi chân trần xước móng, những cái đầu sém tóc và nước da đen cháy. Thế nhưng trong tâm hồn thơ ngây trong trắng ấy, vẫn ướp đầy cả những giấc mơ, những khát vọng trong ngần như ánh trăng đêm hè, như tiếng sáo diều ngân lên trên bầu trời xanh thẳm.

Lũ trẻ chúng tôi ngày ấy dường như chỉ chực chờ tiếng trống tan trường ngày tổng kết năm học. Khi cánh cổng trường khép lại cũng là lúc mở ra ba tháng hè với biết bao háo hức, chờ đợi của lũ trẻ chúng tôi. Tạm cất đi sách – vở – lớp – trường, những ngày hè thỏa thích với bao nhiêu trò nghịch ngợm chờ đón chúng tôi phía trước. Thả diều, đá bóng, chơi khăng, chơi cù… Tất cả diễn ra trên những bãi đất, đường quê hay cánh đồng đã trống trơ năm im sau vụ gặt. Tất cả những trò nghịch ngợm tuổi thơ ấy ngỡ đã qua đi theo năm tháng đời người, ngỡ đã chìm sâu xuống dưới những bộn bề, lo toan, hay nhường chỗ cho những niềm say mê của của cuộc sống thực tại. Nhưng không! Với tôi điều đó chẳng bao giờ xãy ra cả, nó luôn hiện hữu trong cảm thức của lòng mình, nó cứ dội về như những làn sóng, những ngọn gió, cứ mơn man, mê mãi, ngân nga trong bầu kí ức tuổi thơ tôi.

Với tôi, tuổi thơ gắn liền với đồng quê, cánh diều với nắng hè cháy bỏng. Ngày ấy, quê tôi thật thanh bình. Làng được bao bọc bởi bốn phía tre xanh. Cứ chiều hè đến, gió lào thổi ràn rạt, cánh đồng thì trơ trọi, đất đai khô quánh lại, chỉ đêm về mới thật lung linh bởi ánh trăng trải vàng mát lịm, bầu trời nhấp nháy vạn vì sao. Trên không trung ấy, tiếng sáo diều ai cứ ngân nga, gióng giã. Tiếng sáo diều trong đêm thanh vắng nghe có lúc nhưng tiếng đàn ai réo rắt, lại có lúc nó trầm đục lại như tiếng đàn bầu. Khi tấu lên nhịp đều đặn nghe ù ù trầm bổng, lúc lại bất chợt kêu lên thánh thót vang rền. Ấy là do ngọn gió, do cánh diều khi chao liệng hay lúc gió êm. Lắng tai nghe tiếng sáo diều hình như nó cũng kêu theo nhịp rung ngân của tâm hồn bất tận. Trên mỗi làng quê, tiếng sáo diều vi vu như mặc định cho sự thanh bình, yên ấm, vui vầy và hạnh phúc.

Để làm được một con diều thật không hề đơn giản. Có rất nhiều công đoạn để làm nên một cánh diều. Làm được diều rồi thì làm sao để nó bay lên quả thật là quá khó với những đứa trẻ tóc hãy còn để chõm. Ngày ấy diều được phết, dán bằng giấy vở học sinh. Vở học về chưa ráo mực đã bị xé ra để làm diều hết. Thật kỳ công mới vót được bộ khung diều, mất cả mấy buổi trưa hì hục. Đến công đoạn phết dán phải làm sao để cân đối đôi bên, nếu không diều sẽ không bay lên được. Làm xong một con diều thấy lòng rộn ràng niềm vui khó tả. Nhưng chưa, phải là lúc thả diều bay lên mới sướng. Không phải lúc nào diều cũng bay lên đâu, phải cân chỉnh bên này bên kia, rồi bên nặng bên nhẹ…

Có lúc bay lên được một quãng lại quay đầu chúi xuống, có lúc lại cứ quay tròn như chong chóng. Vài ba đửa trẻ thay nhau tung diều lên trời, thay nhau cầm lấy giây diều chạy trên ruộng cày để kéo diều lên nhưng vẫn không tài nào bay lên được. Đôi khi không may diều bị rơi xuống nước coi như xôi hỏng bỏng không, lại về hì hục làm lại cho bằng được. Thế rồi làm mãi một lúc nào đó, con diều cũng được bay vút lên nền trời xanh thẳm, ấy là lúc niềm vui thật sự vỡ òa. Đám trẻ mắt ngước theo cánh diều cứ từ từ theo gió bay lên. Lúc ấy những đứa trẻ chúng tôi thấy hồn mình bay theo nó. Cánh diều của mình bay cao mang theo cả một bầu tâm hồn mình bay lên trên ấy… nỗi vui mừng khôn xiết, cánh diều mình đã bay lên, đôi mắt dán lên nền trời, tâm hồn cũng vút theo cánh diều mà tha hồ bay bổng.

Cứ thế, suốt những ngày hè chúng tôi chơi diều không chán, hỏng lại làm, làm rồi hỏng, mãi mê theo thả diều có lúc quên ăn quên ngủ, giấc ngủ về đêm cũng chập chờn ú ớ cánh diều luôn hiển hiện trong mỗi giấc mơ.

Tuổi thơ tôi bay qua những cánh diều như thế, mặc cho đầu tóc đỏ hoe vì rám nắng, mặc cho mặt mũi đen nhèm, mặc cho những cú ngã trên ruộng cày tướp máu, mặc cho những đòn roi của cha mẹ…một quảng đời tuổi thơ tôi lớn lên và đi qua theo những cánh diều. Những cánh diều bay cao chở theo những khát vọng trong veo, hồn nhiên và đẹp đẽ. Những cánh diều vi vút trên nền trời xanh thẳm ướp mật nuôi lớn tâm hồn tôi.

Ngày nay, lũ trẻ hình như không mấy mặn mà với trò chơi thả diều nữa. Cũng dễ hiểu thôi, chúng nó không biết làm diều ra sao, không ai dạy nó làm. Bởi chỉ cần vài ba chục ngàn đồng thôi là lũ trẻ đã có một cánh diều ưng ý. Những cánh diều với đủ kiểu dáng, sắc màu bắt mắt. Những chiếu diều chỉ cần có gió là bay lên. Không phải nhọc công mày mò, hì hục như lũ trẻ chúng tôi ngày xưa nữa… Cánh diều bây giờ chỉ là sự hiếu kỳ bất chợt của trẻ. Nó không mang theo được gì, không gửi gắm được gì, vô hồn, vô cảm. không biết có phải vì thế mà trẻ con chơi một lúc chán phèo ngay.

Tôi lần theo kí ức, những cánh diều tuổi thơ vẫn cứ mê mãi lững lơ trong không trung, trong cõi lòng tôi tha thiết. Quê hương chợt hiền về sống động

” Quê hương là con diều biếc/ tuổi thơ con thả trên đồng”

” Cánh diều no gió/ sáo nó chơi vơi/ diều là hạt cau/phơi trên nong trời’…

Trên mỗi bầu trời quê vẫn đâu đó cánh diều luôn hiện hữu. Nhưng trong tôi cánh diều tuổi thơ mà tôi đã đi qua vẫn luôn chao liệng, vi vút, chơi vơi.

NGUYỄN DOÃN VIỆT

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *