Lời tự thú của người lính tình nguyện Việt Nam trước đền Angkor Wat – thơ Phạm Sỹ Sáu

Vanvn- Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu năm 21 tuổi vào quân đội chiến đấu tại chiến trường Campuchia. Từ nơi gian khổ khốc liệt này trong 11 năm khoác trên vai áo lính ông  viết rất nhiều bài thơ về người lính, về chiến trường nơi  rất nhiều đồng đội ngã xuống. Nhân kỷ niệm lần thứ 78 ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, Vanvn.vn trân trọng giới thiệu bài thơ “Lời tự thú của người lính tình nguyện Việt Nam trước đền Angkor Wat” của ông.

Nhà thơ Phạm Sỹ Sáu

Dù đã đi suốt rộng dài Chùa Tháp

Dành những năm tháng trẻ trai đời mình

Sống ở chiến trường vì hoà bình và Campuchia hồi sinh

Tôi cũng chẳng thể hiểu hết đất nươc nầy khi đứng trước đền Angkor Wat!

 

Những cơn gió dịu mát

Kéo về từ cánh rừng vây quanh

Tôn lên màu xanh của đá

Tôn lên và tôn lên những đường nét công trình đã tạo nên đế đô một thời thịnh trị

Bao nhiêu người thợ tài hoa đã âm thầm yên nghỉ

Để bây giờ Angkor được công nhận là kỳ quan

Và để cho đền đài kia không còn là nơi tự do sinh sôi của dơi, của chuột

Bao nhiêu đồng đội tôi đã ngã xuống giữa rừng

Đã dừng lại cho Campuchia đi tới.

 

Hỡi những nàng Apsara trong đền – những vệ binh bằng đá

Muốn nói gì với hôm nay mà tha thiết cái nhìn

Những người thợ già lầm lủi tự tin

Sắp xếp lại tượng thần bằng đôi tay cung kính

Và tôi – một người lính

Chẳng thể hiểu hết đất nước nầy khi đứng trước Angkor!

 

Hẳn người Khmer xưa đã từng ấm no

Nên hàng ngàn Apsara trong đền không cô nào yếu ốm

Bất chợt tôi nghĩ đến những nàng Hai, cô Tám

Chỉ sống trên môi thôi, không được ở đền đài

Chưa có phù điêu tạc dáng những chàng trai

Đi giữ nước mà mang trong lòng nhớ nước

Bao thế hệ hành quân ra phía trước

Có thế hệ nào giữ nước từ xa không?

Câu hỏi làm tôi thổn thức nỗi lòng

Càng thổn thức khi đứng trước đền Angkor Wat!

 

Người Khmer xưa hẳn đã từng vượt qua cơn khát

Để đưa những khối đá vô tri từ dãy Dangrek về đây

Và hôm nay đồng đội tôi lội ngược rừng miền Tây

Đến Anlungveng, hồ Ampil, Tà Sanh, Sâmlot…

Đồng đội tôi đã đi cùng cơn khát

Tượng thần bốn mặt một điều khó lý giải thì những người lính đi qua chiến tranh làm sao hiểu nổi.

Thấy hạt nước Campuchia là giọt máu của đời

Và dòng sông Siamreap ơi

Sông có biết những dòng sông chảy trên vai người lính

Những dòng sông không yên tĩnh

Những dòng sông chiến chinh

Những dòng sông như hơi ấm người tình

Cho tôi ngụp trong nước mát của bình tông một lít

Và tôi chưa thể nào hiểu hết

Đất nước nầy khi lại đứng trước Angkor.

 

Là con người ai cũng muốn sống tự do

Sao hàng ngàn Apsara trong đền chỉ có hai cô cười phô hàm răng rất đều và đẹp

Những ánh mắt sắc như ánh thép

Mà sao để Angkor lạc mất giữa rừng già (?!)

Hơn nửa nghìn năm sau nhân loại mới tìm ra!

 

Dẫu có dành hết cuộc đời sống ở Campuchia

Tôi cũng chẳng thể hiểu hết đất nước nầy khi lại đứng trước đền Angkor Wat.

 

Siamreap, tháng 12.1984

PHẠM SỸ SÁU

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.