Lão Bõm – Tiểu thuyết của Trần Quốc Tiến – Kỳ 2

Vanvn- Trên cây đa lúc này cũng toàn là đom đóm lập loè hình như có cả tiếng chuột đuổi nhau, ánh trăng nhợt nhạt đậu trên những chiếc lá đã đẫm sương, lóng lánh.

Binh là một gã to con, tính tình ngổ ngáo, sống theo bản năng, ít khi chịu gò mình vào những khuôn phép nào đó, thích gì làm nấy, coi trời bằng vung. Cậy thế bố làm chủ nhiệm hợp tác xã, gã cóc cần sợ ai. Học dốt văn hoá, gã bỏ học rồi chăm chú luyện võ để đấm nhau. Trai tráng quanh vùng này rất sợ gã, thường thì gã thích cái gì là người ta nhường cái ấy, coi như tránh mặt hổ chẳng có gì là xấu. Gã quen sống trong nuông chiều phỉnh nịnh. Gã rất cáu vì gã mê cái cô Nõn nhà nghèo nhất xóm, lẽ ra gã chỉ khẽ nhếch mép đã phải ngã vào vòng tay gã rồi, thế mà gã phải phải nài nỉ cô ta vẫn cứ ương bướng!

Nhà văn Trần Quốc Tiến

 

CHUYÊN ĐỀ VĂN HỌC NAM ĐỊNH:

>> Lão Bõm – Tiểu thuyết của Trần Quốc Tiến – Kỳ 1

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 3

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 2

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 1

 

Nõn đã ngồi xuống cái dễ đa, rồi lại đứng lên. Có cái gì đó cứ chờn chợn làm Nõn không yên tâm. Linh tính lại báo cho Nõn một hiểm hoạ mới có thể xảy ra, mặc dù gã con trai đang nắm tay Nõn là kẻ có võ, có thể ma cũng sợ, và gã vừa tuyên bố là sẽ vặn cổ ma như vặn một cái cổ gà lúc cắt tiết. Từ ngày Bõm bị ma đánh hai đòn chí tử tại nơi đây, tâm trí Nõn đâm hoảng loạn. Nàng không hiểu mình có còn yêu chàng Bõm bị ma đánh nữa không, còn với chàng Binh, nàng thấy ngồ ngộ. Gã oai đến thế mà cứ bám theo nàng tán tỉnh. Người con gái nào được tán mà chả thấy thinh thích. Được con trai chủ nhiệm hợp tác xã đưa xe phượng hoàng đến tận nhà mời ngồi sau xe đi bát phố ăn bánh mì thịt thỏ và xem phim ở rạp, thì đi, thế thôi. Gìơ chàng ta lại muốn mình ngồi cùng ở cái gốc đa lắm ma nhiều quỷ này…..để làm gì nhỉ? Để lại ngỏ lời yêu chắc? Mình thích ngồi xe phượng hoàng đi ăn bánh, đi xem phim, thế thôi còn yêu thì mình chưa thấy thích.

– Thì ngồi! – Nõn nói rồi cùng Binh ngồi xuống gốc đa làng. Vốn chỉ thích ăn ngay mà lười làm cỗ, Binh bỏ qua giai đoạn tán tỉnh thăm dò, gã cũng không ôm hôn, không sờ vú, mà bất ngờ đưa luôn bàn tay thô ráp luồn vào cái ống quần phíp vừa rộng, vừa mỏng, định sờ dần từ đầu gối sờ lên và khi tìm đúng con trai thì dừng lại. Cô gái bị tấn công bất ngờ, ngay từ lúc khởi đầu thấy bàn tay gã con trai tự nhiên luồn sâu vào váy mình, cô đã nảy người lên như bị điện giật, dùng tay phải chộp lấy cổ tay gã ta kéo mạnh ra. Nhưng cô đã gặp một bàn tay sắt, không lùi lại một xăng ti mét mà còn nhích lên. Nó đã bò qua đầu gối. Bàn tay gã con trai nhích đến đâu thì cái ống quần phíp đen rộng của cô tuột dần đến đấy. Làm thế nào bây giờ? Kêu trời kêu phật chăng? Liệu trời, phật có cứu được mình không? “ Trời ơi, phật ơi….cứu con với….” Cô buột miệng kêu lên. Gã con trai bỗng phì cười: “ Trời phật lúc này cũng đang bận sờ mu con gái rồi, có rỗi đâu mà cứu đựơc!”. “ Thế thì em nguy mất à? Cô rên rỉ. Gã con trai lại phì cười: “ Cứ ngoan đi rồi anh cứu..” Vừa nói, bàn tay gã vừa vận dụng chiến thuật du kích thò ra thụt vào rồi bất ngờ thọc mạnh vào phía trong, để chộp đúng chỗ có con chai đang ẩn nấp. Khi gã tưởng trăm phần trăm thắng lợi thuộc về mình thì từ trên cây đa vang lên một tiếng híc, rồi cùng lúc có hai bóng ma nhảy xuống. Gã đang mê nên gã không nhận ra ngay. Cho đến khi bị đấm những quả đầu tiên vào mặt, bàn tay gã vẫn còn đang quẩn trong đũng quần đàn bà. Đến khi bị đấm túi bụi tối tăm mày mặt gã mới bừng tỉnh nhận ra nguy cơ. Lập tức bàn tay sắt được rút vội ra khỏi váy con gái, rồi bằng một thế võ đã học, gã tung người lên, một quả thói vào mạng mỡ tên này và cùng lúc một cú đạp mạnh vào ngực tên kia, làm hai “ con ma” lảo đảo. Trận đánh quyết liệt bắt đầu. Cả hai bên đều có võ. Các chưởng được tung ra liên tiếp. Binh bị những cú đấm trời giáng vào bụng, vào ngực. Ngược lại gã kia cũng trổ hết lực đấm, đạp , đá rất . Tuy vậy, sau mười phút đánh nhau, Binh yếu dần và ở vào thế bất lợi: Gã đã gặp một địch thủ không vừa, cả hai “ con ma” này đều khoẻ và giỏi võ, cứ từng đợt, từng đợt ra đòn chính xác. Và rồi một quả đấm điêu luyện của một trong hai con ma ấy đã làm cho Binh đo ván, nằm gục ngay dưới gốc đa, mười phút sau cũng chưa gượng dậy được…

Đêm ấy Nõn về nhà trong tâm trạng hoang mang cực độ. Vào tuổi mười tám hồn nhiên ngây thơ Nõn thật sự không hiểu nổi cái gì đã diễn ra quanh mình. Chuyện tình và chuyện ma cứ nhập nhoà đan xen ẩn hiện. Lúc thì trong đầu Nõn hiện lên những chàng trai làng Bần với bao tình cảm xốn xang. Lúc lại là những bóng ma chờn vờn ẩn hiện. Hai lần ngồi tâm sự với bạn trai ở gốc đa đầu làng, lẽ ra là những phút ái ân thơ mộng thì biến thành hai cuộc ẩu đả đến kinh người, mà rốt cuộc chẳng là thế nào cả. Chàng Binh là người có học võ và giỏi võ, luôn nói rằng một lúc có thể vặn cổ mười con ma dễ như vặn cổ mười con gà, thế mà lần này chàng bị ma đánh cho đến tối tăm mặt mũi, suýt bỏ mạng dưới gốc đa. Lúc về đến nhà, nàng nhận luôn một một lá thư do mẹ chuyển cho. Nàng bóc bì thư, thây toàn bộ lá thư là một bài thơ lục bát bốn câu, trên đầu đề tặng em Nõn yêu. Bài thơ ấy như sau:

Yêu quý tặng em Nõn

 

Em là cô gái chân quê

Cái môi cái má không hề phấn son

Yêu em từ thuở trăng tròn

Rồi đây mãi mãi vẫn còn yêu em

                                                              Ký tên

Người đã hạ đo Ván thằng Binh

Thế này là thế nào? Chả lẽ ma cũng biết làm thơ? Binh bảo rằng ma phải lòng ta. Và đây là lá thư của ma gửi? Hai kẻ vừa hạ đo ván chàng Binh là ma? Cái đêm ấy Nõn hoang mang cực độ. Ngoài ba chàng là người đương đánh nhau vì yêu nàng, lại thêm một chàng nào đó phải lòng, theo đuổi, quyết tâm giành giật thì có chết không kia chứ! Mà chàng vừa làm thơ gửi đến là ai? Chàng yêu mà sao ta không biết?

Đêm dần dần trôi. Ngoài kia bên bờ ao lũ côn trùng kêu rả rích, tiếng đôi chão chuộc ở vệt khoai nước ộp oạp gọi nhau, và xa xa bên cánh đồng kia tiếng cuốc gọi hè hoà trong tiếng vạc ăn đêm. Đêm quê bao giờ cũng vậy, tĩnh lặng mà du dương trong dàn giao hưởng kỳ vĩ của thiên nhiên. Nhưng đêm nay nó chỉ gợi một cái gì mơ hồ trong lòng người con gái, ruột gan đang rối như tơ vò.

Sau một đêm mất ngủ, ngày mai khi mặt trời vừa ló lên ở phía đằng đông, phát đi những tia nắng hình dải quạt xiên chéo qua chấn song cửa sổ bằng tre rọi vào gương mặt trắng hồng thì tỉnh giấc. Mọi buồn phiền rắc rối, nàng gửi lại sau màn đêm. Cùng với ngày mới, nàng lại vui như mọi ngày, hồn nhiên, nhí nhảnh. Gần như nàng quên cả hai chàng. Nàng đến trước gương, vẫn là cái gương vuông  to bằng hai bàn tay treo ở đầu cái cột luồng giáp tường. Nàng ngắm mình trong gương. Đêm qua nàng mất ngủ gương mặt hơi phờ phạc. Nàng mỉm cười để cho gương mặt tươi hơn hớn, lấy lại vẻ hồn nhiên mà nàng vốn có. Rồi nàng chải lại đầu bằng cái lược gỗ. Mái tóc dài đen nhánh bồng bềnh với đường ngôi giữa thẳng băng, suối tóc đổ về phía sau chấm tới giữa lưng. Nàng đưa tay ra sau lưng cặp lại mái tóc cho gọn bằng cái cặp mạ kền sáng loáng. Rồi nàng đủng đỉnh quẩy đôi thùng ra giếng gánh nước. Gió sớm mơn man thổi vào suối tóc hai bờ vai, làm bay bay mấy sợi tóc mai bám hờ hai bên má bầu bầu. Con đường bậc thang gồ ghề chỗ cao chỗ thấp, đôi chân trần vốn thoăn thoắt bước nhịp nhàng nhún nhẩy. Em là cô gái chân quê, cái môi cái má không hề phấn son, yêu em từ thuở trăng tròn, rồi đây mãi mãi vẫn còn yêu em … Những câu thơ từ lá thư bay ra cứ vấn vương trong đầu khiến nàng mỉm cười thích thú.

Trong khi người con gái hồn nhiên với cái biến cố rất nguy hiểm  thì ở hai ngôi nhà phía Đông và phía Tây làng Bần, hai chàng Binh và Bõm dang ngồi xoa bóp các vết đau trên người, cả hai vẫn còn bàng hoàng như chuyện mới xảy ra cách đây ít phút. Nhất là Binh. Gã không hiểu được điều đả xẩy ra với gã. Từ trước tới nay gã tự cho mình là chúa tể ở làng này bởi gã vừa có thế vừa có lực. Gã là con một vị chủ nhiệm đầy quyền  uy, chỉ một điều ấy thôi cũng để không kẻ nào dám động đến gã . Rồi gã lại to béo và có học võ. Trai tráng trong làng luôn luôn  bị gã bạt tai mà chẳng thằng nào dám chống lại .Đôi mắt rắn của gã cứ lừ lừ nhìn vào ai người ấy thấy lạnh gáy. Gã luôn luôn nhắc nhở những ai coi thường  gã hãy “dờ hồn,  kẻo rồi chết không kịp ngáp!”  Tất cả đều có vẻ khép nép  run sợ. Thế mà …Thằng nào dám cả gan nện gậy vào lưng gã, vào tay gã đúng cái lúc bàn tay gã bò dần từ đùi lên tận háng và vừa  chạm vào “con trai” của người tình làm gã giật bắn người như trúng đạn, tay gã đờ ra rồi tuột khỏi? Gìơ đây nằm vắt tay lên trán nhớ lại,gã thấy uất ức đến nghẹn ngào. Điều uất nhất là cho tới giờ gã chưa biết đích xác thằng nào ở cái làng này cả gan dám chơi  gã một vố như vậy. Thằng Bõm tình địch của gã thì rõ ràng sau khi bị gã nện cho hai gậy lúc này còn phải nằm nhà phục thuốc, không thể dám chọi với gã. Vậy thì thằng nào? Thằng nào? Chả lẽ là ma? không, dứt khoát là chẳng có ma quỷ nào cả. Chắc chắn có thằng thứ ba cũng yêu con bé Nõn.Vậy nó là thằng nào? Ông thề là sẽ vặn cổ mày như vặn cổ con gà ngày giỗ!

Con gà ngày giỗ ấy chính là một chàng trai mảnh khảnh thư sinh tên là Nho làm nghề gõ đầu trẻ, nhà ở làng Cố cạnh làng Bần, cũng chẳng biết duyên trời sui thế mà chàng lại rất mê cô Nõn. Nhà chàng cạnh đường. Con đường cát mịn ấy là lối rẽ vào chợ Lèo. Chợ Lèo họp vào những ngày lẻ. Vào những phiên chợ cậu giáo Nho thường ra đứng để ngắm nhìn một cô thôn nữ tong tả gánh rau ra chợ bán, rồi tay vời miệng gọi :

– Em bán rau ơi bán cho anh mấy mớ nào?

Cô bán rau ngoảnh nhìn tủm tỉm cười:

Em không bán!

Cậu giáo Nho  ngạc nhiên :

Sao lại không bán? Thế gánh rau ra chợ làm gì?

Cô hàng rau lại cười:

Chỉ riêng có anh là em không bán!

Thế thì cho à? – Cậu giáo hỏi lại .

Cô gái gật đầu:

Vâng em cho, khi nào có vợ thì lấy trộm tiền của cô vợ trả nợ em …

Trong khi cô hàng rau tong tả gánh rau đi thì đôi mắt cậu giáo tít lại nhìn rồi đọc thơ đuổi theo:

Tóc em dài em cài hoa thiên lý

Miệng em cười có ý yêu ai …

Chuyện mới chỉ có thế thôi. Ai có thể tin được cậu giáo Nho có vẻ thư sinh tưởng như trói gà không nổi lại có thể ra đòn sấm sét vào đầu kẻ có võ to con như Binh, con trai vị chủ nhiệm đầy quyền uy. Thế mà có đấy. Chuyện lạ bao giờ cũng có thật.

Tôi sẽ kể cho bạn  nghe sự tích này vào một dịp khác, bởi bây giờ ngoài kia, bom đã nổ! Ngày mồng 5 tháng 8 năm 1964  những loạt bom đầu tiên đã nổ trên Miền Bắc sau mười năm tạm thời im tiếng súng. Loạt bom này đã báo hiệu thời kì mới đầy thảm khốc đối với dân tộc và với cuộc đời mỗi con người. Đất nước đã đi vào chiến tranh  thì tình yêu phải chuyển ra chiến trường. Trai thời loạn. Một ngày kia tại sân kho hợp tác xã, người ta thấy cả ba gã Binh – Bõm – Nho đều khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Cô Nõn ra tận nơi bắt tay tiễn đưa ba chàng. Cô bắt tay từng người mỉm cười rất hồn nhiên rồi cùng một lúc hẹn cả ba chàng, qua chiến tranh ai còn giữ được cái đầu trong danh dự cô sẽ làm vợ người đó. Cô còn nói vui nếu cả ba chàng đều trở về thì cô sẽ lấy cả ba chàng. Để động viên người ra trận cô đã cho cả ba chàng hôn vào má mình. Chàng Binh vốn ngổ ngáo còn cắn vào má. Không sao! cô mỉm cười mong sao hòn tên mũi đạn đứng trúng vào răng anh, những cái răng đă cắn vào má con gái lúc lên đường ra trận .

Một năm, hai năm rồi ba năm, năm năm…trôi đi, những người ra trận hôm ấy vẫn không thấy ai quay trở về. Làng Bần, làng Cố Làng Nông, cả thôn Nông Bần giờ đây vắng bóng đàn ông. Tất cả những người đàn ông còn đủ sức cầm khẩu súng thì đều ra trận mà chưa thấy ai trở về. Mọi công việc nặng nhọc dồn lên đôi vai mảnh dẻ của đàn bà con gái, những người mà thời bình được gọi là liễu yếu đào tơ. Họ suốt ngày quần quật làm từ mặt trời chưa  mọc đến khi sương đẫm hai vai áo vá mới vác cái cuốc, cái liềm từ đồng về, mà mỗi bữa vài lưng cơm độn khoai độn ngô. Cái khổ làm nhiều mà nhịn đói, so với cái khổ phải nhịn đàn ông chẳng thấm tháp gì. Đàn bà con cái tối đến là lên cơn sốt, mặt đỏ, mắt long lanh, nhìn vào cái giường trống trơn, một bên chiếu, một bên gối đã lên mùi mốc từ lâu. Đã bao đêm rồi họ ôm chiếc gối, họ ôm cái quần lót của chồng để lại mà hít mà ngửi cái mùi đàn ông, chỉ một chút hơi đàn ông thôi cũng làm cho họ tỉnh như được uống sâm. Nhưng cái mùi đàn ông ở khố chồng cũng bay dần theo năm tháng, rồi đến lúc nó chẳng còn mùi vị gì nữa, thì đêm đêm cứ vác cuốc ra vườn cuốc sới lung tung, hành hạ cái thân xác để cố quên nỗi khát thèm. ấy là tình  trạng của các bậc đàn chị đã được nếm mùi chồng rồi thành nghiện. Còn như các bậc đàn em lại khát yêu thương, khát lấy chồng. Cái khát này êm dịu hơn nhưng cũng dày vò con người chẳng kém. Nõn là một trong năm chục cô gái ở thôn Nông Bần chịu cơn khát triền miên. Trước chiến tranh, một lúc Nõn được ba gã con trai yêu, đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán để tranh giành, các của quý trên người lúc nào cũng giữ khư khư thế mà vẫn luôn luôn bị luồn tay sờ mó. Bực thật đấy, nhưng thế mới là con người, mới ra con người theo nghĩa tự nhiên của tạo hoá. Và mới đáng gọi là đời, có cho và có nhận. Những của quý trời ban cho người con gái là món quà cực kỳ quý giá để dâng để hiến, để làm cho trái đất này lung linh trăm hồng ngàn tía, nhưng nó cũng như những bông hoa dù đẹp nhất, dù ngát hương thơm cho cả một vùng thì cũng vẫn tàn phai theo ngày tháng. Nó chỉ ở một hạn định rất ngắn ngủi rồi bay đi và không bao giờ quay lại. Đến lúc đó thì mọi bù đắp đều vô nghĩa. Năm mươi cô gái ở thôn Nông Bần là năm mươi bông hoa đang tàn phai theo ngày tháng. Những chàng trai được Thượng Đế ban ơn cho nhận vật báu từ các cô thì giờ đây nhiều chàng đã phải nhận những mảnh đạn vào đầu vào ngực, trái tim thổn thức yêu thương đã bị xé nát ra từng mảng để rồi vĩnh viễn nằm lại ở một nơi nào đấy ở một miền đất xa xôi, những người may mắn chưa thành cát bụi thì ngày đêm cũng đang nằm giáp ranh giữa cái sống, cái chết không hẹn ngày về. Ngày lại ngày, tháng lại tháng, năm lại năm nối nhau trôi đi, ba chàng trai ra đi ngày ấy vẫn như chim trời, cá biển biệt tăm. Cho đến khi trong trái tim Nõn hình ảnh cả ba chàng gần như mất hẳn, đến gương mặt, nụ cười cũng không còn hình dung nổi thì đột ngột cả ba chàng đều trở về sau chiến thắng Ba Mươi Tháng Tư năm Một Chín Bẩy Lăm. Điều kỳ lạ nữa là cả ba chàng còn nguyên vẹn, không có ai cụt chân cụt tay hay rách gan rách nách rách phổi gì cả. Cô Nõn vẫn đẹp và béo mỡ màng. Ngày chia tay ba chàng trai, cô hẹn ai hoàn thành nhiệm vụ về trước tiên thì cô lấy làm chồng. Trước sau như một cô vẫn giữ lời hứa ấy. Thế nhưng oái oăm thay, cả ba chàng cùng xuất hiện trở lại quê hương đúng một ngày, đúng một giờ, đúng một phút. Bởi cả ba chàng gặp nhau ở sân ga Sài Gòn rồi cùng lên tàu rồi cùng một lúc đặt chân lên mảnh đất quê hương. Cô Nõn lúc ấy đang đứng ở gốc đa đầu làng cho trâu ăn cỏ, ba chàng về đến nơi cô ngẩng lên cùng một lúc nhận ra ba chàng….

Điều oái oăm nữa là cả ba chàng khi nhìn lại người yêu cũ, trái tim vẫn rộn lên từng cơn đập, mắt liếc đưa tình và lòng thì xao xuyến. Làm thế nào bây giờ? Chả lẽ lại mở rộng chiến tranh như ngày trước? Mười năm đi đánh nhau chưa chán ư? Không què quặt ở chiến trường mà trở thành tàn phế ở quê vì một cái váy đàn bà? Cả ba chàng cùng suy nghĩ. Cô Nõn lúc này mới thấy thật khó xử. Cái ngày cách đây mười năm tiễn ba chàng lên đường ra trận, cũng chẳng biết sống chết thế nào nên cứ nói lời động viên chung hễ chàng nào hoàn thành nhiệm vụ trở về trước thì em nhận làm chồng. ấy là nói thế, kiểu nửa chơi nửa thật thôi mà. Chiến tranh ác liệt là thế, chắc gì một ai còn sống mà về. Mà một ai đó may mắn còn sống mà về thì em lấy thật, chứ sao! Nhưng giờ đây lại cả ba chàng cùng gặp may, rủ nhau về một lúc thế này. Trước chiến tranh, trong ba chàng, em yêu chàng Bõm hơn cả, vì chàng thật thà chất phác, còn bây giờ thật khó lòng mà nói em yêu ai hơn.

Rồi một đêm trăng sáng ba người lính trở về ấy rủ nhau ra gốc đa đầu làng ngồi tâm sự. Chính cái gốc đa này mười năm về trước họ đã choảng nhau đến bưu đầu sứt trán vì một bóng giai nhân. Giờ đây sau mười năm đi đánh nhau ở chiến trường nhờ may mắn mà thoát chết trở về, họ lại ngồi đây, và vẫn là chuyện đàn bà. Chàng Binh lên tiếng trước:

– Ta lại choảng nhau chứ các vị?

Bõm ngồi cái dễ đa phía bên này gật đầu:

– Choảng thì choảng! Hồi ở quân đội, mình là đặc công khoá tay, bấm huyệt có hàng tá lính Mỹ, giờ tôi coi hai ông chỉ là hai thằng nhãi ranh, bóp chết lúc nào chả được!

– Hớ hớ! – Binh cười – Ông mà là đặc công thì tôi là cụ đặc công ông hiểu chưa? Hồi ở nhà tôi đã có võ, vào quân đội, tôi lại luyện võ! Tôi thoát chết trở về là nhờ có võ! Trong trận đánh vào Sài Gòn hồi xuân 68, tôi bị chúng tóm được, trên đường giải về chỗ tập trung để đi tù, tôi đã đẫm vỡ quai hàm ba tên nguỵ rồi chạy thoát, giờ sức tôi có thể ăn đứt một tiểu đội!

Đến lượt chàng Nho cười:

– Tôi thì không có võ gì cả. Nhưng hồi ở nhà tôi và thằng bạn đã hạ đo ván võ sĩ Binh một trận nhớ đời. Vào bộ đội, tôi ở binh chủng hoá học, có thứ thuốc gói trong mùi xoa, chỉ cần tung lên một cái là các vị sẽ mê đi rồi gục, tôi có thể xẻo hạ bộ của hai vị dễ như cắt một cái móng tay!

Thật là tương quan lực lượng: Bên võ sĩ, bên đặc công, bên hoá học, kẻ sáu lạng người nửa cân! Cả ba gã lính bỗng cười sằng sặc, biển khơi không chết, có thể chết ở cái cơi đựng giầu?

– Binh ạ! – Bõm nói – mày nhớ cái hồi đánh vào Ban Mê Thuật không?

Binh gật đầu:

– Tao có nhớ.

– Cái lúc mày định xông bừa lên, tao trông rõ cái nòng súng đen ngòm chĩa vào mày, liền giật chân mày kéo thụt xuống và hòn đạn tí nữa thì vào trán tao, do vậy mà mày thoát chết, mày nhớ chứ?

– Nhớ rồi! Còn thằng Nho cò hương kia thì ngay lúc hành quân vượt Trường Sơn đã lên cơn sốt rét và tao đã phải cõng nó tới năm cây số đường rừng để đến trạm quân y, nếu không thì thịt hổ ăn còn xương thành củi mục từ ngày ấy, con ạ!

– Ha ha! – Chàng Nho bỗng cười phá lên – thoát chết cả rồi thì bây giờ lại đấm nhau! Chiến tranh vệ quốc đã qua chiến tranh tình yêu lại tái diễn ! Nào chuẩn bị đi xem thằng nào đo ván trước?

Vào cái buổi tối ba chàng ngồi gốc đa định mở lại chiến tranh ấy thì Nõn ngồi nhà phấp phổng chờ có chàng nào đến rủ đi chơi. nàng thèm được yêu, thèm làm vợ lắm rồi. Những năm tháng chiến tranh, cuộc đời thật vô nghĩa, lao động như trâu ngựa mà chẳng được hưởng niềm vui, cứ khát khao, cứ đợi chờ và cứ vô vọng. Từ tuổi mười tám, bây giờ đã là hai tám, nghĩa là đã đến sát tuổi ba mươi. Trai ba mươi tuổi còn xoan, gái ba mười tuổi đã toan về già. Em sắp thành bà già rồi đấy, cứ  đánh nhau mãi đi  .

Cái gì đến, tất sẽ đến. Cũng cái đêm ấy, vào lúc trăng đã gần tà, nàng Nõn vẫn còn đang ngồi bên cửa sổ với bao suy tư nhìn những đốm trăng luồn qua chấn song nhảy nhót trên cái nền nhà đất mịn, thì có người nỡ mành bước vào. Lúc này mẹ nàng đã đến giường nằm và có lẽ là đương thiêm thiếp ngủ. Nàng ngẩng lên và kêu khe khẽ:

– Ôi anh Bõm…. anh Bõm ….

Bõm cười và lấy tay ra hiệu cho nàng đừng nói to để mẹ giật mình thức giấc. Rồi gã rón rén đi đến gần và ngồi xuông cạnh nàng.

– Thế nào rồi anh, “ Chiến tranh” đã kết thúc chưa? – Nàng hỏi .

Bõm gật đầu:

– Kết thúc rồi!

– Những ai bị đo ván? – Nàng lại hỏi .

Bõm cười:

– Chưa thằng nào bị đo ván cả!

Nàng ngạc nhiên hỏi lại:

– Thế là thế nào? Chả lẽ em phải lấy cả ba vị?

Bõm lắc đầu:

– Không! Đời nào anh chịu thế! Thoạt kỳ thuỷ  định choảng nhau. Thằng Binh có võ, anh là đặc công từng khoá tay bắt sống hàng tá lính Mỹ, còn thằng Nho là bộ đội hoá học, có cả thuốc gây mê gây lú… nếu choảng nhau chưa chắc mèo nào nuốt mửu nào. Cũng có thể cả ba thằng cùng chết! Uổng quá! Mười năm lăn lộn ở chiến trường phải được quỷ thần phù hộ mới mang nổi cái đầu về, thế rồi định chết cả vì cái ba góc độ bằng bàn tay…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Nõn lườm rồi lấy ngón tay chỏ dí vào trán gã. Chất lính tráng trong người gã lúc này nổi cộm. Suốt mười năm qua gã chỉ được ngửi mùi thuốc bom thuốc đạn, ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày chỉ là “ xung phong” “ giết giặc” “lập công” ngấy tới tận óc. Gã thèm rỏ rãi cái mùi khai khai ở chỗ dưới rốn của đàn bà, gã thèm nói tục, thật tục mấy câu cho nó thật là đời mà chẳng có dịp nào để nói, đời lúc nào cũng xoang xoảng những dao găm lựu đạn. Về quê, tưởng là được chộp choạp ngay, cứ dí ngay mũi vào “ của quý” của đàn bà con gái mà hít vài tháng cho đã, nào ngờ gặp ngay chiến tranh lạnh, thằng giơ quả đấm, thằng giơ thế võ, thằng giơ thuốc mê thuốc lú định đập vào mặt nhau. Thế là bắt phèo! Nằm trơ mắt ếch mà ngửi mà hít từ xa cả tháng trời rồi…

Gã thông báo vắn tắt:

– Bọn anh đã ngã ngũ rồi. Nó thế này: Trước khi cái gốc đa sẽ chứng kiến một trận đánh nảy lửa, mà chắc chắn là đánh đòn tiêu diệt, thì pháo đột nhiên chuyển làn. Đúng cái lúc ba thằng đàn ông đứng ba góc dưới gốc đa cùng giở món võ ra để tiêu diệt nhau thì thằng Nho hét lên:

– Dừng lại! Dừng ngay lại, nếu không tao nổ quả lựu đạn này… Tất cả ngơ ngác. Đúng rồi, trong tay thằng Nho không phải là gói thuốc mê thuốc lú gì, mà đích danh quả lựu đạn Mỹ! Thằng này thâm nho, nói là làm thật cho mà xem. Quả lựu đạn này là chiến lợi phẩm nó mang từ mặt trận về để ra hồ cá làm bữa cải thiện. Thế mà…. Khi tay nó vung lên, anh và thằng Binh xanh mắt. Mười năm ở chiến trường bọn anh đã nếm đủ các loại bom mìn đến mức chẳng coi là gì, thế mà chẳng hiểu sao lúc này người cứ run bần bật.

– Hà hà…..Thôi! Ngưng chiến! – Thằng Binh hưởng ứng và hạ thế võ .

– Ngừng chiến! – Anh hô theo và cũng hạ thế võ.

– Chúng mình là những thằng ngu, thằng khốn nạn! – Nho vẫn nhăm nhăm trong tay quả lựu đạn nói – Tại sao lại đánh nhau, chả lẽ đi đâm chém mười năm còn chưa chán? Đúng là trong tình yêu không ai nhường ai, quy luật muôn đời mà. Hãy tìm một giải pháp hoà bình. Đầu chúng ta mụ mị vì mùi bom thuốc súng phải không? Nó… lỳ vì quanh năm ngày tháng chỉ nghe những mệnh lệnh, những giáo huấn sáo mòn bật chan chát vào bộ não vốn không ưa những thứ đó chứ gì? Hãy khởi động lại và suy nghĩ, nếu không thì là đồ con chó với nhau.

Ba thằng đàn ông đều đứng gục mặt. Một lát sau thằng Binh nói:

– Chúng mình tuy đã đi đánh nhau mười năm nhưng vẫn là trẻ con. Theo tao để công bằng thì oan tu ti, thằng nào thắng thì thằng ấy được!

– Oan tu ti như hồi còn để chỏm ư? – Anh ngạc nhiên hỏi lại.

– Phải! – Thằng Binh gật đầu- Ngày ấy chúng mình vẫn chơi oan tu ti thằng nào thua thì phải bò qua háng thằng kia rồi ngẩng lên đớp quả sung buộc vào hòn dái…

– Còn bây giờ? – Anh hỏi lại .

Binh tuyên bố:

– Còn bây giờ thằng nào thắng trong cuộc oan tu ti thì đến sờ em Nõn!

Nõn trừng mắt và đấm vào lưng Bõm thùm thụp :

– Thế rồi sao? – Nõn hỏi lại .

Bõm ghé sát mồm vào tai Nõn:

– Đi chơi. Trốn mẹ đi chơi, anh sẽ kể tiếp đoạn cuối…

Nõn đang khát khao đủ thứ nên gật luôn. Hai người tắt đèn rồi rón rén bước ra ngoài sân. Trăng thượng tuần lúc này đã lặn từ lâu, nhưng sao đêm rất sáng. Họ không dẫn nhau ra gốc đa đầu làng nơi có nhiều xúi quẩy mà dẫn nhau ra phía đình làng. Đình làng Bần cũng nằm ở cánh đồng, cách làng một con đường ngắn, hai vệt cỏ hai bên lề đường đã ướt đẫm sương đêm. Hai người đi song song, bốn cái gấu quần quyệt vào cỏ ướt đẫm, bần bật dưới chân. Gió đêm vù vù đuổi nhau trên đầu những bông lúa mới trỗ. Con đường nhỏ, ngoằn nghèo như con giun đất dẫn họ vào một nơi um tùm cây cối. Lọt vào giữa khu đất đầy hoang sơ bí hiểm là ngôi đình làng cổ kính quen thuộc. Hè đình rất rộng, lát gạch vồ nhẵn bóng. Bõm nắm tay Nõn kéo ngồi xuống hè:

– Nào ngồi xuống đây rồi anh kể tiếp…

Hai người ngồi sát nhau trên hè đình. Bầu trời chi chít đầy sao nên không trăng mà vẫn sáng, họ nhìn rõ nhau từ ánh mắt, nụ cười, đến những cái lườm cái nguýt.

-Anh kể đi chứ? – Nõn giục – Vì sao anh lại được quyền đến với em mà không bị các anh kia trừng trị?

Bõm cười:

– Có gì đâu, thánh thần phù hộ thôi mà. Khi thằng Nho không vung lựu đạn lên nữa, thằng Binh không giở võ thì ba thằng lại chụm đầu vào nhau. Như anh đã nói là lúc đầu định oản chắc tu săng ti ra cái gì ra cái này….Bỗng thằng Nho nói:

– Thôi, khỏi phải oẳn chắc!

– Thế thì làm thế nào? Thằng Binh hỏi.

– Tao có ý kiến thế này….thằng Nho trả lời – Cái Nõn thuộc về thằng Bõm!

– Tại sao lại thế? Vì lý gì? – thằng Binh hỏi vặn.

– Vì lý do gì à? – Thằng Nho nói – Tao với mày đều là thằng ngu Binh ạ.

– Ngu vì lẽ gì? Thằng Binh trừng mắt hỏi lại.

– Ngu vì lẽ gì à? – Thằng Nho bĩu môi.

– Phải! Vì lẽ gì? – Thằng Binh lại hỏi vặn.

– Vì lẽ gì thì mày phải tự biết chứ? Thằng Nho trả lời.

– Tao chẳng biết gì cả!…..Binh nói.

– Thế thì thế này….

– Thế nào? – Binh hỏi vẻ sốt ruột.

Thằng Nho bị hỏi dồn bỗng ứng khẩu:

– Trước khi chúng mình đi bộ đội, cái Nõn nó trao của quý cho thằng Bõm rồi! Mày muốn lấy thừa à?

– Ai bảo mày vậy? – Binh hỏi vặn vẻ tức tối.

– Mày hỏi lại thằng Bõm xem? – Nho trả lời bình thản.

Thằng binh quay ra nhìn anh bằng ánh mắt bốc lửa.

– Có đúng không?

– Thế anh trả lời thế nào? Nõn lườm và hỏi vặn.

– Thế em muốn trả lời thế nào? Bõm cười toe toét.

Nõn lại lườm:

– Còn thế nào nữa! Có thế nào thì nói thế chứ?

Bõm bác lại :

– Không thể thật thà lúc ấy được! Anh tuy bất ngờ, kinh ngạc về sự bịa đặt của thằng Nho, nhưng anh nhận định luôn đây là thời cơ ngàn năm có một không thể để lỡ cơ hội!

– Và anh đã nhận cái tội tầy đình ấy? Đồ phải gió!

Bõm cười:

– Thì còn cách nào nữa! Và lại chuyện ấy đâu phải tội tầy đình!

– Lại còn không phải tày đình à? – Nàng Nõn lườm nguýt – kể tiếp đi xem thế nào?

Bõm gật gật cái đầu ra vẻ khoái chí:

– Lúc ấy anh liền gãi gãi tai ra vẻ ăn năm hối lỗi: Thưa hai ông anh, thằng em chót dại…

Thằng Nho nghe vậy bỗng cười phá lên:

– Thấy chưa ông võ sĩ Binh? Nó bảo nó chót dại nẫng mất của quý rồi! Ông có còn định làm cái sái nhị nữa không?

Lúc ấy anh thấy mặt thằng Binh xám lại. Có lẽ nó sắp ra một miếng võ đấm chết anh cũng nên. Anh cũng thủ sẵn quả đấm để trả miếng. Cái việc nhận liều có thể thành tai hoạ. Nhưng cuối cùng nó nói:

– Mày là thằng ngố nhất trong đám mà hoá ra là thằng khôn nhất. Thôi cho mày, chúng tao đi kiếm cái khác……

Nói xong nó đứng lên lủi thủi ra về. Thằng Nho cũng về còn anh thì ngồi ngây chìn cái bóng của hai thằng thất tình khuất dần. Cho đến lúc này anh vẫn chưa hiểu vì sao thằng Nho lại “ sáng tác” ra cái chuyện ấy?

– Thế còn bây giờ? – Nõn hỏi.

Bõm tủm tỉm cười:

– Thế còn bây giờ? Thì như chúng nó bảo là hễ thằng nào thắng thì đến sờ em Nõn…

Nõn chỉ ngón tay chỏ vào trán Bõm:

– Không biết dơ hay sao mà còn nhắc lại?

Bõm gãi tai cười khì khì:

– Không dơ đâu em Nõn ạ. Suốt mười năm qua anh chỉ được sờ súng sờ đạn, mỗi lần nghĩ đến em anh thèm rỏ rãi. Trời đầy đoạ anh, chứ em cũng đầy đoạ anh nữa à?

Nõn cầm tay Bõm:

– Mười năm còn chịu được chẳng là vài tháng nữa: Phải chạm ngõ, phải lễ hỏi, rồi phải lễ cưới rồi mới được sờ mó chứ?

– Chết chết, thế thì anh chết cứng thôi! – Bõm rầu rĩ nói .

Nõn cười ngất:

– Chết cứng hay chết mềm hay chết lịm?

Bõm gật đầu:

– Có lẽ chết cả ba! Nhưng anh xin được chết lịm trước!

– Khôn thế? – Nõn hỏi.

– Thì dại mãi rồi, cũng phải có lúc khôn một tí chứ! Ngày trước gánh trang uật xương sống hầu lợn em, rồi câu cá hầu mèo em mãi mà chả xơ múi gì, lại còn bị mấy gậy lim oằn xương sống nữa…

Nõn cười rú lên đưa tay xoa đầu Bõm:

– Gã hầu của chị ngoan lắm! Bây giờ lại tiếp tục hầu đi rồi có ngày được trả công, nghe rõ chưa?

Nõn nói vừa dứt câu thì đã thấy “ thằng hầu” chồm lên chẳng khác gì hổ đói vồ mồi. Nó đè luôn bà chủ ra cái hè đình, nó ngoạm vào môi bà rồi lún như trẻ con đói lún vú mẹ, còn tay thì luồn luồn sâu vào cái ống quần phíp vừa mỏng vừa rộng của bà làm bà nằm im giả vờ chết…

Đêm ấy mãi gà te te gáy sáng cặp tình nhân này mới chịu buông nhau. Rồi từ đêm sau bất luận mưa nắng gió bão thế nào, cứ quãng tám giờ tối, tức là gà lên chuồng một lúc là hai cánh quân từ hai nơi đếu xuất phát, khi thì hành quân đến hè đình, lúc bờ vùng, bờ ruộng, khi thì chân đống rơm, đống rạ, lúc trên thuyền… họ vào trận đánh, đánh giáp lá cà, thần tốc, quyết liệt, xoắn lấy nhau như đôi rắn, hôn mút, ấn trên, đè dưới cho đến lúc lại nghe te te gà gáy mới tạm chia tay để rồi đến lúc gà lên chuồng một lúc thì lại hành quân vào trận đánh mới. Đời những ngày này sao mà ngọt ngào như chuối chín cây. Ôi trời, mười năm xa nhau, chàng thì suốt ngày đêm ôm bom bế đạn, thèm mùi khai từ váy đàn bà hơn thèm cơm thèm rượu, đêm  đêm nằm nuốt nước rãi nhớ đến khúc đùi trắng nõn của ai vạch vội sè sè bên vệ cỏ đường làng cái lúc vác cày dong trâu đi qua, bất chợt. Vâng đời con người có lúc điên như vậy. Người đời đã lầm lớn khi nghĩ rằng con người chỉ khát những thứ cao sang, chỉ thèm những sơn hào hải vị, thế mà mùi khai ở váy đàn bà lại là cái khát thèm đứng đầu bảng, vua cũng có lúc quên đi ngai vàng để mơ tưởng đến cái mùi ấy. Còn ai nỡ trách Bõm mười năm ngửi mùi thuốc súng, giờ gã chỉ nghiện mỗi mùi khai từ váy đàn bà? Người làng Bần biết tỏng reo mọi chuyện mà không ai nỡ trách nửa lời. Họ nhìn hè đình nhẵn bóng một vệt to đến bằng nửa cái chiếu rồi chân đống rơm tập thể nuôi trâu ở trái nhà kho có vết người nằm, rồi bờ vùng, bờ ruộng nhiều vệt cỏ bị nằm ngả như có ai nằm đè lên, rồi thuyền nan của hợp tác xã ép ở vệ sông, cứ tối đến là biến mất, gần sáng mới lại thấy… Tất nhiên không chỉ có một đôi đang mở những trận tổng công kích. Có thể nói cả làng Bần hay nói đúng hơn là cả thôn Nông Bần đang vào trận. Mấy chục cô gái gần già vì chờ đợi mỏi mòn, và nhiều chục chàng trai thoát chết nơi trận mạc vừa trở về đang sắp chết vì khát tình mà phải chờ những thủ tục chạm ngõ, ăn hỏi, xin cưới có chọn ngày …thì lâu quá ,nên nháy mắt là họ xông thẳng vào nhau, bên này cho, bên kia nhận, uống ừng ực những vại sữa tình, trước hết là để đỡ chết khát, rồi mọi chuyện tính sau. Nơi đây vốn là nơi thuần phong mĩ tục, trai gái chỉ được ăn nằm với nhau khi đã thành vợ thành chồng, ngày xưa đã có mấy cặp bị trói vào bề chuối trôi sông vì phạm lụât của làng. Thế mà giờ đây những việc “tày đình”như thế, cả làng từ già tới trẻ, biết cả mà làm ngơ, lạ nhất là những vị chức sắc trong làng vốn hay soi mói bây giờ cũng cười xoà: “Kệ chúng nó !”và rồi gặp từng người lính vừa buông súng trở về, các vị rỉ tai: “Ăn cơm trước kẻng cũng được nhưng phải cưới mau, rõ chưa? khéo cả làng chửa hoang là bỏ bố chúng tao”. Các chàng lính gật sái cổ xin tuân lệnh. Tuy vậy cũng xảy ra nhiều chuyện hú vía, mà buồn cười nhất là chuyện tình của Bõm-Nõn. Chẳng hiểu lúng túng điều gì mà chín tháng sau ngày ôm nhau ở hè đình, Bõm mới tổ chức được đám cưới. Đám cưới ngày ấy đơn giản lắm: Một cái vỏ chăn hoa được lột ra rồi treo lên đầu sân làm phông: có hàng chữ vui duyên mới không quên nhiệm vụ bên trên, còn bên dưới là đôi chim trắng ở tư thế đang bay về tổ, quặc mỏ hôn nhau, cạnh chữ lồng B và N quấn lấy nhau. Mấy hàng chiếu chảI dọc sân, trên mặt chiếu có đĩa hat dưa, những cái bát để uống nước chè tươi. Dân làng dân thôn đến ngồi kín cắn hạt dưa và uống nước. Cô dâu chú rể được ghép vào nhau ngồi ở hai cái ghế ba đai đã buộc chân để không được dịch xa ngay dưới phông. Có ông trưởng ban tổ chức do đoàn thanh niên cử ra để điền khiển hôn lễ. Hát hò đọc thơ cho đến hết nửa đêm thì giả tán.

Cô dâu Nõn và chú rễ Bõm đươc một gian buồng mái rạ, vách đất, giưòng tre, chiếu cói. Ngày cưới, chàng Bõm vẫn vẫn bộ quân phục xanh lá cây, dày vải, cô Nõn thì quần phíp đen áo cánh trắng bằng vải phin Nam Định, đi guốc đen. Bận bịu công việc đến lúc nghe gà gáy nủa đêm mới dãn nhau vào phòng ngủ. Hai người hối hả phẩy giường chiếu cho hết bụi rồi buông màn và cùng nằm để chờ giây phút hạnh phúc sẽ đến mà đời người cũng chỉ được hưởng một lần. Nhưng bỗng nhiên cô dâu, cảm thấy rân ran đau phía bụng dưới ,liền bảo chàng rể:

Anh ơi em đau bụng …

Chàng rể cười xoa xoa bụng cô dâu:

Khỏi ngay thôi ma !

Nhưng cô dâu vẫn nhăn nhó kêu đau. Anh chàng liền tìm hộp cao con hổ đến, rồi xoà cao khắp bụng vợ. Xem ra cao con hổ lúc này cũng không còn hiệu quả vì nét mặt cô cứ mỗi lúc thêm nhăn nhó. Quái quỷ thật, đau vào lúc nào không đau lại đau vào giữa đêm tân hôn thế này, thật là trời hại! Bõm tìm thuốc giảm đau mãi không thấy . Hay là uống nước gừng, nước quế để anh pha? Cô vợ vẫn lắc đầu và nét mặt vẫn tiếp tục nhăn nhó. Một lát sau thì rên lên thành tiếng. Bõm cuống cuồng hết xoa bụng rồi đấm nhẹ lưng nhưng tất cả là vô hiệu quả. Cô vợ oằn người mấy cái rồi kêu lên

–  Anh ơi em … vỡ ối !…

Hả! vỡ ối là vỡ cái gì? chàng Bõm đực mặt ra chẳng hiểu mô tê gì cả. Nhưng rồi gã nhìn thấy đũng quần vợ ướt sũng như vừa ngã ngồi ở vũng nước. Trong cơn đau đớn vì phải vượt can bất ngờ. Cô vợ kéo gã sát mình, để mồm vào tai hắn nói nhỏ:

– Em sắp đẻ rồi …

Chết cha rồi! Gã giật thót mình, lẽ nào giường tân hôn lại là giường đỡ đẻ?

Hãy mau mau đưa em đi nhà hộ sinh… cô vợ giục, gã luống cuống và khổ sở, gã gãi đầu rồi gãi tai, nhìn ngang nhìn ngửa, rồi gã hỏi lại một câu xem ra rất ngớ ngẩn:

– Đẻ thật à?

– Đẻ thật! – Cô vợ trả lời – Vỡ ối rồi! Cô vợ nhắc lại điều hệ trọng. Gã hỏi lại:

– Vớ ối là cái gì?

Cô vợ ghì đầu gã vào chỗ mặt mình:

– Là sắp đẻ, đồ phải gió ạ! Mau đi gọi người cáng em đến nhà hộ sinh…

– Thế thì khoan khoan hãy đẻ nhé! – Gã dặn lại vợ.

Vợ gã đang đau mà phải phì cười:

– Chờ sáng trăng mới đẻ hả? – Cô vợ rít lên – Sao lại có người ngốc khổ ngốc sở thế này hở trời! Chạy ra nhà ngoài báo bố mẹ và anh em….

Gã ra đến cửa buồng còn quay đầu lại

Báo cho mọi người biết là…. đêm tân hôn vợ tôi đòi đi đẻ à?

Cô vợ lườm gã:

– Đồ phải gió ạ! Tại ại đòi ăn cơm trước kẻng nên nông nỗi này? Người ta bảo từ từ khoan khoan thì đè nghiến ra hè đình, không biết dơ lại còn….. Có chạy biến đi không thì bảo? ôi ối đau quá….

Nghe vợ kêu gã vừa hoảng vừa thích. Sắp có con rồi! Lạy trời lạy phật! Con chim cu của mình mười năm gục mặt không gáy tưởng cậu ta dù luôn thế mà khá thật. Làm đàn ông thế mà sướng đơn sướng kép, chà chà, kiếp sau phải đút lót trời phật những gì để lại được làm đàn ông thì cũng phải  cố mà lo lót!

– ố ối…. đau quá….. Sướng mày khổ tao Bõm ơi….

Nghe vợ gào lên, gã vụt ra ngoài đi loan báo…

Cả thôn Nông Bần sửng sốt nghe tin cô dâu đêm tân hôn trở dạ đẻ. Thoạt tiên người ta tưởng nói đùa để chế diễu chuyện háu đói của những gã nhịn nhập lâu ngày. Nào ngờ thật. Thế là cả làng bò ra cười đến vãi nước mắt khiến chàng Bõm mặt cứ đỏ lên như gấc chín. Đáng lẽ chỉ cần vài người cáng võng cô dâu đến nhà hộ sinh của xã là đủ, thì dân làng đã kéo đến chật sân. Đó là toàn bộ những người vừa dự lễ cưới lúc chập tối. Ban tối đến để mừng hoa, có mấy giờ sau đã lại đến để mừng quả. Chuyện này không biết đã ở đâu có chưa?

-Nào bà con ơi, nhanh lên mỗi người một vai cáng cô dâu đi đẻ …

Chiếc võng đay của nhà ai đó được tháo ra, rồi một dóng trâu được luồn vào, rồi hai thanh niên hai đầu cáng cáng đi, rồi một đàn rồng rắn bà con hai  làng đi sau như đi trẩy hội. Bạn đọc đừng ngạc nhiên thấy hai người cáng cô dâu đi đẻ lúc này là Nho và Binh. Hai gã thật lòng lắm, lo cho cô dâu đẻ dọc đường thì gay, nên không từ từ mà đi rất rảo cẳng. Hai đôi chân xẻ dọc trường sơn năm nào giờ đây làm nhiệm vụ mới, cứ thoăn thoắt bứơc. Chiếc đòn trên vai đằm hẳn xuống làm hai gã mướt mồ hôi. Cáng cô dâu vào phòng đẻ xong quay ra, hai gã ngồi cùng chú rể Bõm trên chiếc nghế băng ở phòng ngoài chờ, rồi chụm đầu vào nhau châm thuốc lá hút.

– Sẽ là con trai đấy Bõm ạ! –Binh nói .

– Tao cũng đoán thế!-Nho hùa theo.

– Từ  đêm gốc đa lần ấy cách đây chín tháng mười ngày, khi quả lựu đạn Mỹ đã định vung lên mà không cần nổ, khi những bàn tay đã cuộn thành quả đấm mà không đấm nữa thì ba gã lính về làng này bỗng trở nên thân thiết, theo nghĩa vừa là bạn lính vừa là bạn làng. Ngày Bõm cưới Nõn, hai gã Binh – Nho đến từ sáng sớm. Không phải là sáng sớm mà là từ mấy ngày trước đã đến bàn bạc góp ý rất chân tình, rồi còn móc túi giúp một ít tiền. Ngày cưới, tức là ngày hôm nay, hai gã có mặt từ lúc trời vừa hửng sáng, xoay trần ra bác rạp. Còn bây giờ đã quá nửa đêm còn ngồi ngáp dài trên ghế chờ đón tiếng khóc chào đời, con của kẻ tình địch  một thuở. Mãi gần sáng trong buồng hộ sinh mới có tiếng trẻ con oe oe khóc. Cả ba thằng lính đang ngồi ngủ gật bỗng nhảy lên ôm nhau mừng vui, riêng chàng Bõm thì vui đến rơi nước mắt. Mười năm cầm súng, ba vị này đã giết không ít mạng người, đã làm cho nhiều người vợ mất chồng, nhiều đứa con mất cha và tiếng khóc thê thảm đêm ngày da diết. Cái lúc ấy chắc các vị không nghĩ rằng sự ra đời một con người đã là cực kỳ gian nan vất vả, là công sức của cả một gia đình, nhiều khi là một dòng họ, một làng, là sự thần kỳ của tạo hoá, là cái ban ơn của những đấng linh thiêng. Rồi từ một sinh linh nhỏ nhoi tí tẹo nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa được cả gia đình và xã hội nuôi nấng chăm chút từng giờ từng phút hết năm này qua năm khác, học hành, rèn luyện, là tình thương nỗi nhớ, là hạnh phúc của bao người thân, thế mà đòm một phát là xong! Như thằng con của Bõm đây, nâng niu chăm chút từ phút này, cho đến 18 – 20 năm sau, nếu có một vị chăn dân nào đó vào thời ấy mà cái đầu lại hâm hấp phát động chiến tranh thì cũng chỉ đòm một phát là tất cả sẽ số không, cướp đi công lao của bao người, ông bố bà mẹ đang hạnh phúc bỗng rơi ngay xuống hố của khổ đau, bất hạnh. Con mình cầm súng đi giết người và bị người giết lại, oán thù nối tiếp oán thù…

Tiếng khóc oe oe của đứa trẻ vẫn từ phòng đẻ vọng ra. Nó như lời nhắn nhủ: Nuôi một con người thì khó mà giết đi hàng vạn hàng triệu con người thì dễ! Hỡi những ai đã từng cầm gươm cầm súng giết người  hãy nghe tiếng khóc của trẻ thơ mà suy ngẫm….

TRẦN QUỐC TIẾN

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.