Lão Bõm – Tiểu thuyết của Trần Quốc Tiến – Kỳ 1

Vanvn- Nhà văn Trần Quốc Tiến sinh ngày 19.5.1942 tại làng Vân Lợi, xã Nam Vân, thành phố Nam Định; hiện ở làng Vân Lợi, xã Nam Vân, thành phố Nam Định.

Bố mất sớm, mẹ không biết chữ. Không đươc cắp sách tới trường, tự học từ A đến Z. Ban ngày cầm cày, ban đêm cầm bút, trở thành hội viên sáng lập Hội Văn học và Nghệ thuật Nam Định rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.

Không đi học, nhưng làm cán bộ ở làng xã, trưởng ban thông tin văn hóa xã, dạy vỡ lòng, rồi dạy cấp 2 bổ túc chuyên nghiệp hàng chục năm. Làm thư kí đội sản xuất, thư kí đội chăn nuôi của hợp tác xã, rồi làm phó chăn nuôi hợp tác xã.

Không đi học nhưng đã sáng tác 13 quyển sách dày, có quyển dài tới 600 trang. Đã in 6 quyển gồm 5 tiểu thuyết và một tập truyện ngắn. Hiện còn 7 đầu sách chưa in. Là tác giả tiểu thuyết “Ổ rơm” và truyện ngắn “Mỹ nhân làng Trọng Nghĩa” nổi tiếng. Ông được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, Giải thưởng của Ban Sáng tác Hội Nhà văn Việt Nam, hai lần Giải thưởng Nguyễn Khuyến và Giải thưởng Lương Thế Vinh, Huy chương “Vì sự nghiệp Văn học Việt Nam”.

Sách đã xuất bản:

  1. Cuộc vật lộn lúc rạng đông (Tiểu thuyết)
  2. Bị vợ bỏ (Tiểu thuyết)
  3. Ổ rơm (Tiểu thuyết)
  4. Cỏ (Tiểu thuyết)
  5. Lão Bõm (Tiểu thuyết)
  6. Mỹ nhân làng Trọng Nghĩa (Tập truyện ngắn)

“Hả cho người nghèo quá, hả cho những người lương thiện quá! Cứ bảo trời không có mắt, hóa ra có đấy mà còn minh mông vô cùng. Con người đã được trời sai viết pho sách “Bình công luận tội” được dân tín nhiệm như ông phó Thành Hoàng…” (Nhà văn Nguyễn Khải viết về nhà văn Trần Quốc Tiến trong sách “Hà Nội trong mắt tôi” do NXB Hà Nội in năm 1995).

Chuyên đề Văn học Nam Định trân trọng giới thiệu tiểu thuyết “Lão Bõm” của nhà văn Trần Quốc Tiến, một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông vốn do NXB Thanh Niên ấn hành.

Nhà văn Trần Quốc Tiến

CHUYÊN ĐỀ VĂN HỌC NAM ĐỊNH:

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 3

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 2

>> Văn hiến đất Sơn Nam – hào sảng nhà văn Nam Định – Kỳ 1

 

Lão Bõm

 

Chương một

 

Con đường mà hai người đưa nhau đến toà án hôm nay, cũng là con đường bốn mươi năm về trước họ đã nắm tay nhau đi chầm chậm ngỏ lời yêu. Đêm ấy là một đêm trăng khuyết, trăng chỉ sáng nửa vành, ánh trăng nhờn nhợt phủ lên mặt con đường gồ ghề sống trâu. Hai vệt cỏ non hai bên đường đẫm sương. Đã vào cuối thu, từng cơn gió heo may dẹp đồng rào rạt thổi đưa hương lúa mới từ cánh đồng hai bên. Trời se se lạnh. Cô Nõn chỉ phong phanh chiếc áo cánh gụ cộc tay, cái quần phíp đen đã hơi cũ, đi bên anh chàng Bõm cao lớn đánh bộ quần nâu áo nâu đã bạc lại vá đến mấy mụn ở vai, ở gối. Nửa vành trăng thập thò qua kẽ mây lúc sáng lúc tối, những giọt trăng nhợt nhạt chui qua kẽ lá tre, thập thò nhảy nhót trên hai mái tóc xanh, có mấy giọt đậu trên cặp vú tròn mộng như hai trái cam nhô lên qua làn vải mỏng. Cả hai đến đây từ mái nhà gianh, và trong hai lồng ngực trẻ trung hừng hực sức sống đang có hai trái tim vàng…

Còn hôm nay đây, vào lúc này đây, cũng trên quãng đường đầy kỷ niệm yêu thương, hai người đang ngự trên chiếc đờ rem Nhật mầu mận chín mới cứng đưa nhau ra toà. Đến quán gốc đa, ông quay lại hỏi bà:

– Bà có muốn ghé đây uống chầu bia, ăn  bát phở bò tái rồi đi tiếp vẫn còn kịp chán?

Bà Nõn lắc đầu:

– Cảm ơn ông, đã đưa nhau ra toà còn vui thú cái nỗi gì mà bia với phở bò tái!

Lão Bõm cười sằng sặc:

– Thì đằng nào chả vậy! Cái gốc đa này ngày ấy tôi với bà đến là lắm kỷ niệm, tối nào ra đây tâm sự bà cũng dúi vào tay tôi nắm ngô rang, khi thì củ khoai lang luộc. Nhờ có củ khoai mà sáng ngày mai tôi nhịn đói đi cày, vẫn cày xong ba sào mới nghỉ trưa ăn bát cơm độn dong….

Bà Nõn thở dài:

– Thì cũng có lúc anh Bõm phải đi đánh dậm mấy đêm liền mới đủ tiền mua tặng em Nõn một cái áo cánh nâu đấy như ?

Lão Bõm cũng thở dài:

– Tiếc quá, cái thời nghèo của thì giầu tình, đến thời giầu của thì tình người lại biến đâu?

Con đường đất gồ ghề bậc thang, nham nhở lồi lõm những ổ gà ổ chó ngày ấy chỉ còn lờ mờ trong kí ức. Giờ thì xe Đơ rem mới của Nhật bon bon trên con đường nhựa phẳng lì. Hai người ngự trên nó đều béo múc ních, ông véc tông Tàu, đầu mũ phớt Nga, chân lại xỏ đôi dép xốp thò cả những ngón chân den đúa với bộ móng ói chua ra ngoài, bà áo nhung đỏ cổ ba ngấn nổi vòng quanh là cái xích bằng vàng to đến bằng cái đũa! Bà ngồi sát lại để cho đôi vú vĩ đại cọ xát vào cái lưng cánh phản của ông rồi hỏi:

– Chứ định bỏ nhau thật đấy à?

Ông cua một vòng vào con đường rẽ rồi trả lời:

– Thế dễ tôi với bà hôm nay đến toà án để nghỉ mát chắc?

– Cơn cớ gì mà lúc đói rách, ngày vài lưng cơm độn khoai, tứ mùa quần manh áo mảnh, đêm nằm ổ rơm đắp chăn bao gai thì ôm chặt lấy nhau, giờ đây nhà cao cửa rộng, nằm giường đệm mút, đắp chăn len… thì lại đẩy nhau ra?

Ông ngoái lại:

– Bà hãy tự hỏi lấy bà xem vì sao?

Bà vặn lại:

– Còn ông? Ông không phải tự hỏi à?

Ông ngoái lại:

– Tôi tự hỏi rồi! Câu trả lời là: Tại bà!

– Tại ông! – Bà đốp lại .

– Tại bà! – Ông trả miếng.

– Tại ông……

– Tại bà……..

 

Chương hai

 

Trưa hè. Trời nóng như đổ lửa. Con đường sống trâu trước làng như cong lên, đất trên mặt đường lột từng mảng bánh đa, người đi dẫm lên gẫy vụn, bàn chân nóng bỏng như bước lên hòn gạch hơ lửa. Bõm cởi trần trùng trục, chỉ mặc độc nhất một cái quần đùi nâu đã vá hai mụn ở mông, người cao lêu đêu, xương sống xương sườn nhô ra từng rẻ. Bõm đang gánh một gánh trang vớt từ sông lên, cái đòn gánh cong oằn vì quá nặng. Có tiếng gọi:

– Anh Bõm ơi…

Bõm quay lại nhận ra có một cô gái đang đuổi theo gọi.

– Gọi gì thế? – Bõm hỏi trong khi vẫn gánh đi .

Cô gái vẫn chạy đuổi theo:

– Anh cho em gánh trang ấy được không? Chuồng lợn nhà em đáng quá mà em rộp vai không gánh được. Em là Nõn đây, anh nhận ra em chưa?

Làm thế nào bây giờ? Chuồng lợn nhà mình cũng gần thành ao rồi, lợn có thể chết đuối lúc nào không biết.Trong khi cậu Bõm còn đang phân vân suy nghĩ thì cô Nõn đến gần nở nụ cười:

– Anh cho em gánh trang này chứ?

Nụ cười và cái giọng ngọt ngào của Nõn đã biến Bõm thành nô lệ.

– Tất nhiên rồi! Em cần bao nhiêu gánh trang để đổ chuồng lợn? Bõm hỏi lại với điệu bộ của gã hầu.

Được thể, cô nàng cười tít mắt:

– Em chỉ cần vài chục gánh thôi! Nghe người ta nói anh khoẻ lắm. Anh giúp em chứ?

Bõm cười tít mắt:

– Không giúp cô Nõn thì còn giúp ai? Nào em đi trước đi, anh gánh luôn gánh này vào chuồng lợn nhà em, dù lợn nhà anh sắp chết đuối…

Cô Nõn lại cười tít mắt:

– Thế mới là con trai chứ! Nói rồi cô tong tả đi trước.

Nõn cũng tưởng đùa thế thôi. Nào ngờ Bõm không rẽ lối vào phía ngõ nhà mình mà cứ đi thẳng về phía nhà Nõn. Nhà Nõn là cái nhà hai gian tường đất mái rạ, bức vách ở giữa ngăn đôi, một gian hai buồng, một gian nhà ngoài có kê cái giường tre và một cái chõng. Lúc ấy mẹ Nõn đang ngồi chõng ngoáy trầu ăn. Bà ngẩng lên nhìn ra ngõ thấy một gã con trai mình trần gánh một gánh trang cong đòn gánh đi thẳng vào ngõ nhà bà, bà ngừng nhai trầu rồi kêu lên:

– Nhầm rồi! Nhầm rồi…

Cô Nõn cười bảo mẹ:

– Không nhầm đâu mẹ ạ…

– Ngõ nhà nó đằng kia cơ mà?  – Bà cụ vặn lại .

– Anh ấy giúp con đấy! Mẹ không thấy chuồng lợn nhà ta đáng quá rồi sao? Nõn nói lại với mẹ .

– Thế thì quý hoá quá! – Bà mẹ gật đầu.

Chàng Bõm cúi đầu chào rồi theo chân cô gái gánh gánh trang về phía chuồng lợn,rồi từ từ đặt xuống và bốc trang quẳng xuống chuồng rồi lại quẩy quang gánh ra phía bờ sông gánh tiếp. Tính ra trưa hôm ấy giữa cái nắng chang chang như đổ lửa, Bõm đã gánh tới bẩy gánh trang đổ chuồng lợn cho nhà Nõn. Gánh cuối cùng vừa xong thì Nõn đưa bàn tay mát lạnh của mình xoa xoa vào cái lưng nhôm nhoam toàn rễ trang và bùn đất của Bõm nói ngọt ngào:

– Anh rửa chân tay rồi lên nhà ăn khoai, uống nước chè.

Bõm mỉm cười sung sướng, nhưng không lên nhà uống nước chè ăn khoai lang luộc. Quẩy đôi quang gánh ra tới sân, Bõm quay vào chỗ chõng tre có mẹ Nõn đang ngồi tóm tém nhai trầu:

– Cháu chào bác cháu về…

– ơ kìa, ở lại ăn khoai uống nước đã….Bà mẹ Nõn gọi với.

Nhưng Bõm đã ra tới ngõ. Anh ta còn phải gánh bẩy gánh trang nửa để đổ vào chuồng lợn nhà mình, mà trưa nay chỉ có hai bát cơm độn khoai ăn với rau muống luộc chấm xì dầu pha loãng. Nhưng lòng Bõm vui. Được “ hầu hạ” người con gái mình đang phải lòng thì gã trai nào cũng thích, dù bẩy lần bị cong sương sống giữa trưa hè trời nắng gắt như đổ lửa, hay hơn thế nữa cũng vẫn tuyệt.

Vào lúc chập tối, gà lên chuồng một lát thì Bõm ăn vội một củ khoai lang luộc, rang hai lẻ ngô bỏ vào cái túi áo nâu rồi thập thò ở đầu ngõ nhà cô hàng xóm. Cô Nõn như có linh tính báo trước nên cũng luộc khoai ăn sớm, vừa thấy tiếng huýt sáo khe khẽ ở đầu ngõ là cô đứng lên, đặt củ khoai lắm bột vừa bóc vỏ vào tay mẹ:

– Mẹ ăn nốt củ này đi, con đi họp Đoàn thanh niên đây…

– Hôm qua họp rồi hôm nay lại họp à? – Mẹ cô hỏi lại .

– Thanh niên chúng con ngày nào cũng họp, mẹ hiểu không?

Nói rồi cô cười và đi ra ngõ, nơi có tiếng huýt sáo của chàng trai ban trưa giữa lúc trời nắng như đổ lửa đã gánh bẩy gánh trang từ sông vào chuồng lợn nhà cô. Đêm nay đúng là một đêm trăng khuyết vì mới là mồng năm đầu tháng. Một tháng, trăng thật tròn thì chỉ có một ngày, còn thì toàn là khuyết. Chẳng ai phải chờ trăng tròn mới rủ nhau đi chơi. Anh Bõm sau một ngày lao động cật lực… lúc này như quên hết mọi nhọc nhằn đứng ngấp ngó cái đầu ở vệt dậu cúc tần trước ngõ, có vài đốm trăng đậu trên vai cái áo nâu như miếng vá. Cô Nõn từ nhà tong tả đi ra, bóng cô nhoang nhoáng trên mặt cái sân đất mịn. Chờ cho Nõn đến nơi, Bõm hỏi:

– Em nghe thấy anh huýt sáo à?

Nõn dẩu môi:

– Chả nghe thấy mà lại ra! Rõ nỡm ạ, huýt gì mà huýt dài thế?

– Sợ không nghe thấy…

– Lần sau thì chỉ cần huýt một tiếng thôi. Ngay tiếng đầu tiên anh huýt em đã nghe rõ cơ mà? Huýt nhiều lộ đấy. Mẹ em đã hỏi đứa nào huýt sáo ngoài ngõ thế?

– Thế em bảo sao?

– Em bảo là chim nó hót!

– Thế mẹ tin à?

Nõn bĩu môi:

– Gớm, mẹ lại ngốc như anh à? Mẹ thừa hiểu là gã gánh trang đổ chuồng lợn cho mẹ ban ngày, giờ huýt sáo gọi con gái mẹ đi chơi…

Bõm cười khoái trí:

– Thế à? Mẹ biết là anh huýt sáo gọi mà mẹ vẫn cho con gái mẹ đi là mẹ ưng anh rồi, hoan hô mẹ.

– Khe khẽ chứ! – Cô Nõn phải nhắc gã con trai đang phởn chí.

Làng Bần chỉ có một con đường duy nhất được gọi là đường làng, nó nằm ngay trước làng, cạnh con sông và bên kia là cánh đồng chiêm chân trũng. Con đường vào những năm ấy là con đường đất thịt, đoạn bậc thang, đoạn sống trâu gầy, mưa nhỏ là trơn như đổ mỡ, đi phải bấm chặt mười đầu ngón chân xuống mặt đường mới mong khỏi ngã, mưa to thì lầy lội, có khi đến lưng ống chân. Chiều nay cũng vừa có trận mưa nhỏ nên đường ướt và trơn. Mảnh trăng gầy treo lơ lửng trên đầu rặng tre bên sông rắc những đốm vàng nhạt như vãi trấu lên mặt đường. Bõm và Nõn đi song song. Hai đôi dép lốp chốc chốc lại tuột quai vì dính bùn, cả hai lại ngồi xuống chụm đầu vào nhau, móc túi lấy cái duôn lúc nào cũng sẵn ở trong túi ra duôn. Mái tóc dài mềm mại đen nhánh mới gội lá bưởi của Nõn được gió thổi bay phất phơ đưa hương con gái vào mũi chàng Bõm, làm cho lòng chàng thêm ngây ngất. Vừa đi, vừa nói chuyện, chốc chốc Bõm lại đưa tay vào cái túi áo nâu ngay dưới cạp quần bốc ra một bốc ngô rang còn hơi nóng đặt vào tay bạn gái, vừa nhai ngô rang cho đỡ đói vừa tâm sự. Con đường vòng vèo uốn lượn như cái đuôi rồng, nước ở dưới sông phả hơi lên mát lạnh. Vành trăng cong cong lưỡi liềm mờ dần rồi lặn hẳn. Sao bắt đầu sáng. Dải ngân hà có con vịt đang chổng mông mò cá. Đôi ngỗng trời bay qua, quắc lên một tiếng. Trời thu se se lạnh. Vệt tre hai bên đường đã đẫm sương đêm. Hai túi ngô rang cũng gần hết mà bầu tâm sự, cái cốt lõi vẫn chưa nói được. Vẫn là con đường bờ sông với những khúc khuỷ lồi ra lõm vào những cụm dứa dại mọc kín ven bờ, tiếng cuốc kêu, tiếng bìm bịp gọi nhau hoà cùng tâm sự của đôi trai gái. Đây rồi, cây đa đầu làng, chẳng hiểu có từ đời nào mà bây giờ gốc đến vòng tay 2 người ôm còn hở, rất nhiều dễ to lồi lên trên mặt đất nhấp nhô, gồ ghề. Người làng truyền tụng nơi đây có thần đa thiêng lắm, lại còn có các loại ma đêm về đây, tụ tập nô đùa ầm ĩ. Bõm kéo Nõn cùng ngồi xuống một cái dễ đa. Nõn lắc đầu:

– Em sợ ma lắm…

– Không có ma đâu! – Bõm động viên người yêu ngồi xuống đây rồi anh sẽ nói một lời….

Nõn cười :

– Anh nói rồi như?

– Anh nói bao giờ? – Bõm ngạc nhiên hỏi lại .

– Thì giữa trưa trời nắng như đổ lửa mà anh gánh những 7 gánh trang đổ chuồng lợn cho em, tức là anh đã nói cái điều cần nói rồi .

Bõm vẫn kéo Nõn ngồi xuống gốc đa :

– Không, thế chưa phải là nói, nào ngồi xuống đi để anh nói…

– Nhưng sao anh lại chọn một đêm trăng khuyết và cái gốc đa lắm ma để nói đến điều hệ trọng nhất của cuộc đời?

Bõm lắc đầu :

– Anh không duy tâm .

– Thì anh nói đi, quỷ ạ! – Nõn ngồi xuống cạnh Bõm.

Hai người ngồi xuống cạnh nhau. Đêm khuya. Tiếng côn trùng rả rích, gió heo may từ cánh đồng thổi ràn rạt đưa  hương lúa hoà quyện cùng mùi con gái, mùi lá chanh, lá bưởi từ tóc nàng bay ra. Cô Nõn đang ngồi cạnh đây là cô gái đẹp nhất làng Bần. Da trắng, tóc dài, cái miệng nhỏ có đôi môi cắn chỉ rất hay cười, đôi mắt nhỏ đen nháy nhìn ai là như hút mất hồn người ấy. Người bị đôi mắt hút hồn mạnh nhất là Bõm. Hai nhà ở cách nhau mấy ngõ nhưng cũng nằm bên một dòng sông, nhất là cùng chung một cái giếng làng. Cái giếng chẳng biết có từ thuở nào, nó nằm ngay ở mé đường làng cạnh con sông nước 4 mùa trong mát, nó to bằng gian nhà tròn trịa như vầng trăng mười sáu. Giếng sâu nước lúc nào cũng trong như nước lọc. Cả làng ăn nước ở cái giếng này. Sáng nào Bõm cũng cầm cái cần câu ra đây ngồi trên bờ giếng câu cá để được nhìn Nõn gánh nước. Nàng mặc quần Phíp đen, áo đông xuân trắng cộc tay, có khi là cái áo cánh nâu bó sát người đã vá vài mụn, ngực nàng thon, hai vú chỉ mới như hai quả cam chín mọng, khi nàng cúi xuống để cho nước vào thùng cái lưng ong của nàng thon thon mềm mại, mái tóc dài óng ả bay bay. Bõm nhìn thấy nàng từ dưới đáy giếng mỉm cười, hai má đỏ hây hây. Một lần sau khi múc đầy 2 thùng nước đưa lên bờ giếng đặt xuống nàng nhìn Bõm và hỏi:

– Anh Bõm câu được nhiều cá chưa?

Bõm sung sướng vì đựơc bắt chuyện, trả lời:

– Mới được có ba con rô.…

– Cho em một con về em cho con mèo, con mèo mướp nhà em nó khểnh ăn lắm, không có cá nó không chịu ăn.

Bõm cầm sâu cá đến buộc vào đầu đòn gánh cho Nõn. Nõn thích cười rú lên.

– Ô, anh cho em cả ba con à?

Được thế Bõm khếch khoác:

– Anh có thể cho em ba trăm con cá rô, mỗi con to vừa bàn tay. Từ nay em thiếu cá cứ bảo anh.

Nõn mỉm cười nhìn chàng Bõm. Người chàng rất gầy quanh năm chỉ thấy chàng mặc bộ quần áo nâu bạc, thế mà lòng chàng thơm thảo chẳng ai bằng. Rồi từ ngày ấy sáng nào đi gánh nước, Nõn cũng được chàng Bõm cho cá, hai con mèo nhà Nõn ăn no cá, rồi Nõn còn được chàng Bõm đỡ lấy đòn gánh từ vai đem đôi thùng xuống cầu giếng múc đầy hai thùng nước đưa lên bờ, có cảm ơn thì chàng nói vui “ Anh cũng cảm ơn em cho anh được “ hầu” em” .Thì ra người con trai lúc yêu, chỉ mong được dịp hầu cô gái mà mình theo đuổi. Ai chứ đối với Bõm có rất nhiều dịp. Nào hầu gánh trang, nào hầu gánh nước, nào hầu cả nuôi mèo. Rồi một lần chàng Bõm được hâu một chuyến rất hay. Hôm ấy cũng vào một buổi trưa hè, Bõm đang ngồi gốc cây bàng bờ sông đan mấy cái hom rọ cá rô thì nghe tiếng kêu “ cứu! Cứu… với…” Đặt cái hom đan dở xuống đất, Bõm quay ra phía sông, nơi phát ra tiếng kêu, thì thấy ở giữa sông, quãng sâu nhất có một bàn tay nhỏ nhắn giơ lên vây vẫy. Không phải đắn đo gì, chắc chắn đó là người bị nạn vừa kêu mấy câu cứu cứu. Lúc này là giữa trưa, đường làng vắng vẻ không bóng người. Bõm lao sầm xuống sông lặn một hơi dài ra tới chỗ có người đang cần cứu. Con sông này nước vốn rất trong, lúc này lại càng trong bởi mới mưa rào chiều qua. Còn cách xa mấy sải tay Bõm đã nhìn trong làn nước trong vắt, một người con gái đang chới với. Bõm nhô lên lấy hơi rồi lặn tiếp một hơi nữa thì vừa đến nơi. Lúc này cô gái đã đuối, bị uống nhiều nước đang cố nhoài vào phía bờ, nhưng vẫn bị từ từ chìm. Bõm đã tới sát, liền dùng hai tay nắm vào hai bên bụng cô gái rồi nâng lên. Cô gái chới với, đột nhiên có ai đó đỡ lấy cứ như một phép thần biến hoá, cô thấy buồn buồn ở bụng, ở ngực và người nổi lên. Rồi cứ thế, đôi bàn tay thần ở phía dưới đỡ vào ngực vào bụng cô đưa cô vào bờ. Khi đôi tay cô vừa chạm cái cọc cầu ao thì phía dưới bụng, đôi bàn tay đang nâng cô lên cũng tuột mất. Cô bàng hoàng nửa mê nửa tỉnh bám vào cọc cầu ao, nhoài lên cầu và cứ thế chạy tuột về phía nhà mình. Trưa nay cô đi bắt cua về muộn. Lẽ ra như mọi khi thì phải đi vòng phía đằng cầu đằng kia, có hơi xa nhưng an toàn. Để cho nhanh, cô liền bơi qua sông, không ngờ gặp đoạn sâu làm cô suýt chết. Cô thay xong quần áo rồi ăn cơm mà vẫn chưa hết bàng hoàng không hiểu vì lẽ gì mình được cứu thoát. Còn Bõm, gã được một dịp trời cho, sướng đến mấy ngày liền. Nhà ở bên sông, gã thạo bơi thạo lặn từ lúc còn tấm bé, đặc biệt là lặn, gã lặn một hơi có thể qua ba vòng sông. Gã cứu cô Nõn dễ như trở bàn tay. Gã đưa cô gái vào tận cầu ao, khi hai tay cô đã bám được vào hai cái cọc thì gã lặn một hơi dài đến tận cầu bên đằng kia mới nhô lên, rồi về nhà thay quần áo và lại ra đầu ngõ ngồi dưới bóng tre đan rọ cá rô. Nhưng Bõm đan nhầm liên tiếp, nan nọ xọ nan kia đến nỗi không thành hình cái rọ, bởi mùi thơm con gái từ hai bàn tay cứ bốc lên làm Bõm ngất ngây. Để đưa được người con gái vào bờ, hai bàn tay Bõm đã tiếp cận được những vùng cấm mà lúc bình thường có nằm mơ cũng không được. Lúc ấy thật lòng gã không có ý gì, bàn tay gã nắm vào bất cứ chỗ nào thuận tiện để đưa được cô gái nhô lên mặt nước và đưa dần vào bờ. Nhưng rồi suốt một đêm hôm ấy gã không ngủ, thao thức nhớ lại từng li từng tí món quà thượng đế ban cho. Cái hơi con gái đã quyện vào gã rồi dù có tắm xà phòng bẩy lần một ngày cũng không sao sạch được. Đến nỗi suốt ngày gã đi bừa ruộng dầm, bùn đen thụt đến đầu gối, đuôi trâu vẩy từng mảng bùn vào má gã, bùn bắn cả vào lỗ mũi mà gã không ngửi thấy mùi bùn, chỉ ngửi thấy mùi con gái…

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Cái rễ đa gồ lên từng cục mà gã cảm thấy êm như ngồi trên đệm mút. Mùi con gái lúc này, giữa đêm khuya tĩnh mịch lùa vào tim gã, làm cho gã gần ngạt thở. Trăng lặn từ lâu. Sao trời chi chít. Màn đêm mờ ảo. Đom đóm lập loè chi chít ở những cành đa. Người con gái nép sát vào gã con trai, nói ríu lại:

– Anh ạ, hình như trên cây có ma…

Gã con trai đang say, mùi con gái đang làm gã ngất ngây, gã đang vui như tết, trong cái đêm sao mờ mờ này gã chỉ cảm nhận được có đôi môi và đôi vú con gái đang kề gần, ngay hàng nghìn con đom đóm lập loè trên những cành đa chiếu sáng cả một khoảng không gã cũng không nhìn thấy. Nghe người yêu nói có ma trên cây đa, gã chỉ cười. Lòng gã đang đầy ắp những lời yêu . Bầu trời đêm mỗi lúc một nhiều sao hơn, từng chùm sao nhấp nháy ở dải Ngân hà. Tiếng ngỗng trời rơi từng nhịp hoà cùng dàn đồng ca của lũ côn trùng rả rích. Gã không nghe thấy gì. Tất cả là hư vô, chỉ có trái tim gã đang đập là hiện hữu.

– Anh ạ, trên cây hình như có người….

Người con gái lại nói và ngồi dích sát vào gã. Tim cô đập mỗi lúc một mạnh, tay cô ôm lấy ngang hông người con trai mà vẫn run lẩy bẩy. Gã con trai cảm nhận được điều đó. Người gã cũng đang run lên như bị sốt rét nhưng không phải vì sợ mà vì sướng, vị hương con gái đang toả ra bao vây, len lỏi vào từng dễ dây thần kinh của gã. Lúc này trên ngọn cây đa âm u đầy đom đóm đang có những hiện tượng khác thường. Có một bóng ma thực sự đang ngồi trên đó. Giữa hàng trăm con đom đóm đang lập loè là một bóng đen ngồi thu lu ở một cái trạng, tay lăm lăm cầm một cái gậy lim dài khoảng một mét, to bằng cổ tay. Có tiếng sột soạt ở mấy cành lá, có cái gì như sự nín thở của kìm nén. Sự im lặng nặng nề, không khí ngột ngạt của giây phút trước giờ nổ súng. Một con chuột từ cái hang ở gốc cây mò ra bò đến chỗ hai người đang ôm nhau tâm sự. Hình như nó cũng cảm nhận đựơc mùi con gái liền đưa cái mũi nhọn vào bàn chân cô gái hít hít. Người con gái đang trong tâm trạng hoảng loạn, thấy con chuột to đến bằng bắp chân lừ lừ gặm chân mình thì giật nảy mình co chân lại, hét lên “ ối ối….. ma cắn em…..” rồi ôm chặt lấy gã con trai đang có vẻ phởn mũi ngồi cạnh. Được thể, gã con trai cũng ôm luôn, một đằng sợ, một đằng thích, nên ghì rất mạnh. Vừa lúc ấy thì “ con ma” từ trên trạng ba ở lưng chừng cây đa vươn mình nhảy xuống. Nó không đánh cô gái. Cây gậy lim giơ lên, một phát trúng lưng một phát trúng vai, gã con trai như trời giáng. Cô gái không bị đánh mà bất giác rú lên một tiếng rợn người. Gã người yêu của cô hự lên một tiếng, ối lên một tiếng, buông tay khỏi đôi vú rắn câng nóng hổi rồi nằm sõng xoài thẳng đẵng vắt ngang cái dễ đa.

Ngày ấy chiến tranh chống Pháp đã kết thúc từ lâu, bầu trời làng Bần chiều chiều đã vi vu vang vọng tiếng sao diều, những trưa hè dưới bóng tre lời ru ngọt ngào của những hồn quê ngân nga hoà trong gió mát và sóng nước êm đềm. Nhưng vẫn còn những cuộc chiến tranh mà khi nào loài người còn thì nó vẫn tồn tại, nó chảy theo một mạch ngầm, sục sôi và quyết liệt. Đó là chiến tranh tình cảm, hay là chiến tranh giành giật người yêu. Chiến tranh giữa các quốc gia, đôi khi còn có khoan nhượng chứ loại chiến tranh này thì chẳng ai nhường ai bao giờ. Hai gậy lim bổ xuống lưng và vai chàng Bõm, tương tự như hai phát đại bác một trăm linh năm li khai hoả cho một trận đánh công đồn. Người bắn hai quả đạn hạng nặng ấy là Binh, con chủ nhiệm hợp tác xã. Làng Bần có hai mươi mốt cô con gái đang tuổi trăng tròn. Cô Nõn là một trong hai mốt cô gái ấy.  Cô đẹp lắm nên nhiều anh mê. Nếu như ngày nay con gái đẹp là phải cao cao gầy gầy với dáng vẻ thanh thoát, thì ngày ấy những cô gái như thế bị coi là cao kều, là cá rô đực. Có lẽ Nõn làm mê mẩn nhiều chàng trai là ở da dẻ đã trắng ngần, lại béo mũm mĩm, ngực nở mông tròn. Vào cáI thời  làm quần quật suốt ngày ngoài đồng, hai sương một nắng ,tối về chỉ có phẩy phết mấy nét vào quyển sổ ghi công điểm rồi ăn vài củ khoai lót dạ, cả làng cả xã có đốt đuốc mà tìm cũng không ra người béo. Cho nên ai ai cũng ước mơ mình béo, khát khao mình được béo. Ước mơ thì nhiều, tạo hoá lại khắt khe, một trăm người may ra có vài người ăn đói làm nhiều mà vẫn béo. Nõn lọt vào vòng ngắm của Thượng đế nên dù ăn đói làm nhiều vẫn béo phây phây. Thường ngày cô chỉ mặc cái quần phíp đen, cái áo nâu cũ xé hai tay để làm mụn vá lưng, vá vai. Lúc đi làm đồng cô sắn cao hai ống quần để lộ ra hai bắp đùi nần nẫn chỉ trông thoáng đã thấy thèm, nhiều anh còn nói là thèm rỏ rãi. Thằng Binh con chủ nhiệm Bang là một tay thuộc loại hễ nhìn là thèm rỏ rãi. Thằng này làm ít chơi nhiều, được ăn sướng nên to béo, lại cậy thế bố muốn làm gì thì làm, gần như muốn gì được ấy. Vào những năm hợp tác xã là tất cả, nắm sinh mạng và đời sống con người thì chủ nhiệm hợp tác xã được coi là vua con ở một làng một xã. Lấy được con trai chủ nhiệm được coi là chuột chui chĩnh gạo, đói không lo đã đành,mà cái sung sướng thì coi như cầm chắc. Thằng Binh xấu trai, cục tính, bỏ học sớm, vẫn là niềm mơ ước của nhiều cô gái làng. Thế nhưng thằng ấy chỉ yêu cô Nõn! Gã có cái xe đạp phượng hoàng màu xanh cánh chả mới cứng của bố mới được phân phối cứ chiều chiều là đạp lượn lờ qua nhà Nõn, đôi mắt rắn lừ lừ nhìn vào cái sân xỉ nhỏ, thấp thoáng sau vệt dậu xoan táo có cô Nõn ngồi băm bèo ở cửa bếp, quần phíp sắn cao để lộ khúc đùi nần nẫn, cái áo cánh nâu cộc tay rách để lộ một mảng lưng trắng nhẫy. Binh phanh kít xe ngay giữa cổng gọi vào:

– Em Nõn! Ra ngồi sau xe anh đèo đi chơi….

Nõn ngừng tay bèo quay ra lắc đầu:

-Em còn phải băm bèo, lợn đang réo ở chuồng……

– Để đấy! Binh vẫn phóng đôi đôi mắt rắn vào sân – Ra đây ngồi sau xe anh đèo đi phố ăn phở? Cuối năm anh sẽ bảo thằng cha thư ký đội này tính thêm cho gia đình em năm chục cân hơi lợn nghĩa vụ. Được chưa nào?

– Em không đi! – Nõn trả lời lại.

– Em chê anh hử? – Giọng Binh đanh gọn – Hay là lại tơ tưởng thằng nào rồi? Thằng Bõm phải không? Đú mẹ thằng ấy thì trên răng dưới dái có gì mà mê?

Nõn vẫn tay băm bèo thoăn thoát trả lời vọng ra:

– Anh đừng nói động đến người khác, em không thích ai cả, em còn nhỏ…

Binh cười hi hí nhe hàm răng khấp khểnh:

– Còn nhỏ ư? Chưa được bằng cái bồ sụt cảp hả?

Nõn tức quay ra đốp lại:

– Bảo là cái bồ sụt cạp sao còn lẽo đẽo theo, không biết dơ à?

Binh cười ha hả :

– Nhưng bố mẹ anh sinh ra anh chỉ để yêu cái bồ sụt cạp thôi! Giữa cái thời ai cũng gầy trơ xương sống xương sườn này, tìm được cáI bồ sụt cạp là của hiếm quý. Nào cái bồ sụt cạp đừng băm bèo nữa ra đây vi vu với anh lên phố ăn phở…

– Cút đi! Nõn gắt lên và vẫn ngồi yên băm bèo.

– Được nhé! – Binh nhếch mép cười – Ta sẽ bẻ gẫy răng thằng Bõm cho coi!

…Hai gậy lim quật trúng vào người Bõm, oằn lên như con nghoé bị cầm hai cẳng quật xuống đất. Bàn tay đang sờ vú người tình phải buông ra một cách miễn cưỡng tiếc vô cùng. Trong cơn hoảng loạn gã tưởng mình bị sét đánh. Trời ơi, sao trời lại đánh con? Con đang sờ vú người yêu con chứ có sờ vú vợ trời đâu mà trời nện con sắp chết cứng thế này? Gã oằn người lăn mấy vòng trên cái dễ đa gồ lên như sống trâu gầy. Cô Nõn thì cho rằng đích thị là ma rồi. Cái cây đa này người ta kể rằng đêm nào cũng có ma ngồi trên cây, lại còn nô đùa chí choé nữa. Người qua đường thường bị ma lấy quả đa ném chúng, nếu là con gái thì bao giờ cũng trúng hai đầu vú rắn căng làm quả đa nẩy lên như đụng vào mặt trống. Ngay từ đầu Nõn đã bảo với Bõm là trên cây có ma đấy, vì ngoài đom đóm lập loè, Nõn còn nghe thấy hơi thở và tiếng động loạt soạt của lá đa. Thế nhưng Bõm không nghe! Anh ơi chỉ mải sờ vú thế mới nên nông nỗi này, Nõn khóc rồi ôm lấy Bõm đang oằn người vì hai cú đòn trời giáng. “ Con ma” theo nhận định của Nõn, mặc toàn đồ đen đeo mặt nạ đen lấp ló đôi mắt rắn sau khi quật thẳng hai gậy lim xuống người đối thủ, liền biểu diễn một bài quyền để tỏ rõ oai phong trước mắt người đẹp. Cô nàng Nõn vừa ôm người tình quần quại, vừa sửng sốt nhìn ma diễn võ, khiếp thật ma cũng giỏi võ thế này ư? Vừa diễn võ nó vừa cười sằng sặc. Đàn đom đóm như phụ hoạ thêm thi nhau lập loè chiếu sáng để những đường quyền càng thêm hấp dẫn, sinh động. Biểu diễn xong một bài võ, con ma dừng lại dạng chân đứng theo thế tấn, cái đầu ngất ngưởng cười:

– Khí! khí…… Đã biết tay bố mày chưa? sờ vú nữa đi xem nào?

Khiếp quá con ma này nói tiếng người sõi quá, lại còn bảo biết tay bố mày chưa, sờ vú nữa đi xem nào? Nõn chưa được hân hạnh tiếp kiến ma bao giờ, ngày nhỏ đêm nằm nghe người lớn kể chuyện ma bắt người, đang nằm ngoài Nõn nhoài vào nằm giữa, ôm chặt mẹ mà vẫn còn thấy sợ chân tay cứ run bần bật. Trong tâm tưởng của Nõn, ma là một cái gì quái dị không giống người, ma chỉ biết trêu người chứ không đánh người bao giờ, thế mà con ma cây đa đầu làng này lại có gậy lim quật hai gậy trời giáng vào người rồi múa võ ra oai “ Sờ vú nữa đi xem nào”? Tại sao ma lại đánh người sờ vú? Chuyện con trai sờ vú con gái thì có liên quan gì đến ma nhỉ? Mà con ma đang múa võ trước mắt Nõn đây chẳng quái dị tí nào, nó mặc toàn đồ đen, đầu và mặt cũng bùm khăn đen, chỉ hở mỗi hai con mắt. Con ma lại tiếp tục múa võ hình như những bài múa võ ấy nếu dịch ra ngôn ngữ thì là “ dờ hồn, dờ hồn hiểu chưa?, em đã biết tài anh chưa ?”

Bõm bị đánh hai gậy lim nằm bệnh viện tỉnh 10 ngày, về nhà phục thuốc một tháng mới thoát chết. Lúc đầu thực sự gã không hiểu chuyện gì xảy ra nữa, gã chọn một đêm trăng khuyết để ngỏ tình là do gã không duy tâm, mà duy vật triệt để. Cô người yêu lại duy tâm định can gã để chờ đêm trăng tròn hãy nói lời yêu, gã cho rằng vớ vẩn. Rồi khi hai người ngồi cạnh nhau ở gốc đa đầu làng, cô người yêu chẳng hiểu linh cảm thế nào mà bảo trên cây đa đầy đom đóm lập loè có ma ngồi ở đấy. Gã phì cười . Cô người yêu chưa kịp trả lơì thì bị chuột cắn chân sợ hãi ôm ghì lấy gã, lợi dụng thời cơ gã đã giơ tay chộp luôn hai quả đào tiên rồi cứ thế mà xoa xoa bóp bóp. Đôi vú con gái rắn nẩy như mặt trống cơm, cái đầu vú bật lên bật xuống nghe tưng tưng như gẩy đàn, thú quá nhỉ, món quà của Thượng đế ban cho chẳng có sơn hào hải vị nào bằng, hắn rên lên rồi gần như ngất lịm trước món đặc sản tuyệt vời mà từ ngày hôm qua trở về trước gã chỉ được ngửi hơi từ xa rồi nuốt nước dãi ừng ực. Đang trong cơn cuồng si như vậy thì thần nanh đỏ mỏ từ trên lưng trừng cây đa nhảy xuống. Mặc kệ! Bố mày đang sờ vú con gái sướng đến chết lịm, bố mày cóc cần biết cái gì, đến bom nguyên tử nổ ngay cạnh bố mày cũng chẳng sợ! Nhưng rồi hai gậy lim quật xuống đã làm cho gã tỉnh hẳn, rẫy lên đành đạch như cá chép nhẩy lên bờ, lúc này thì vú con gái tuyệt đến mấy cũng đành chịu, bàn tay đang sờ bóp bỗng bị rơi thõng, rồi thì không phải chết lịm mà gần chết thật, nếu không đưa đi viện kịp thời. Nõn thì thực sự kinh hoàng. Nàng vốn duy tâm, tin là có thánh thần, ma quỷ. Cái việc rủ đi chơi rồi ngỏ tình vào đêm trăng khuyết từ đầu đã làm cho nàng lo sợ, nàng đã hết lời can ngăn nhưng gã người yêu si tình đã cười chế giễu nàng mà bỏ ngoài tai mọi linh cảm của nàng. Cho đến lúc ngồi dưới gốc đa nàng cứ chờn chợn nhìn lũ đom đóm lập loè kín các cành đa, tiếng động mỗi lúc mỗi nhiều và rõ. Rồi nàng bị chuột cắn sợ quá ôm vội gã con trai… .Tất cả xảy ra chớp nhoáng làm nàng không kịp phản ứng gì. Rồi con ma từ trên cây đa nhảy xuống rất hung hăng. Điều khó hiểu là con ma không đánh nàng mà cứ nhè người tình của nàng mà nện bằng gậy lim rồi lại diễn võ cho nàng xem. Vì lẽ gì mà ma lại có tình cảm đặc biệt với nàng thế? Hay là ma cũng biết yêu, cũng thích sờ vú con gái, nó còn bảo: biết tay bố mày chứ? Sờ vú con gái nữa xem nào? thế là thế nào nhỉ? Ma gen ư?

Trong khi nàng Nõn nghi ngờ có ma quỷ hiện hình thì Bõm lại nghi ngờ chính là con người, con người đôi khi ác hơn ma quỷ. Loài người đã có đủ thứ chiến tranh, dù có khốc liệt đến mấy thì cũng có ngày phải chấm dứt. Mọi thứ chiến tranh đều có giới hạn, nhưng còn một thứ chiến tranh không bao giờ được công bố và không có giới hạn, đó là chiến tranh giành giật người yêu, kể cả khi đã có bên thắng bên thua, chiến tranh vẫn không hề chấm dứt. Chỉ vừa chợt tỉnh, Bõm đã hiểu ngay rằng không có con ma nào đánh mình cả, rằng chiến tranh đã thực sự nổ ra giữa hai kẻ tình địch. Thằng Binh! chính thằng Binh đã giả làm ma để đánh! Dù bị quật hai gậy trời giáng Bõm vẫn nghe rõ tiếng kẻ tình địch: “ Biết tay bố mày chưa? Còn sờ vú con gái nữa không? Tao sẽ cứ vẫn sờ! Hễ khỏi là tao lại tiếp tục sờ vú sợ cóc gì mày! Mày cậy mày là con trai chủ nhiệm hợp tác xã mà bắt nạt tao à? Tao quyết đấu!

Trong khi Bõm đang nung nấu cái ýnghĩ ấy thì Binh gật gù tự đắc. Gã đã làm được một điều mà gã muốn. Có thế chứ, thời nào cũng vậy, hơn nhau quả đấm! Ta sẽ đấm rụng răng tất cả những kẻ giám đấu với ta! Ha!ha! tuyệt! Tuyệt! Bõm ơi sơi hai gậy có ngon không? Om cả lục phủ ngũ tạng chưa con? Em Nõn mỡ màng nhất định phải về ta. Trong khi Bõm nằm rên rỉ bóp hông bóp sườn thì Binh lại chiều chiều đạp xe phượng hoàng mầu xanh cánh chả mới cứng lượn lờ qua ngõ nàng Nõn. Vẫn như trước, chiều chiều đi làm về. Nõn lại vén quần lội ven bờ ao vớt bèo cái, một rổ đầy đưa lên chỗ cửa bếp ngồi băm. Rồi một lần Binh phóng xe qua ngõ bon thẳng vào sân, phanh kít trước rổ bèo.

– Ngừng tay!

Nõn giật mình ngẩng lên nhìn thấy Binh đang trong tư thế ngồi trên xe, chân vẫn để bàn đạp, nói như ra lệnh.

Cho đến giờ Nõn vẫn không biết rằng con ma đêm hôm ấy chính là kẻ đang cỡi xe phượng hoàng đứng trước mặt mình đây. Nõn ngẩng lên nhìn gã con trai có cái đầu cắt trọc:

– Anh cần gì?

Gã nhe hai hàm răng trắng ởn:

– Anh cần em ngồi sau xe để vi vu. Chả lẽ em coi băm bèo lợn hơn ngồi xe vi vu?

– Em không biết ngồi sau xe. Nõn vẫn băm bèo, trả lời.

Đôi mắt rắn nhíu lại:

– Vẫn còn mê thằng Bõm à?

– Anh đừng nói động đến anh ấy! Anh ấy mới bị ma đánh….

Bỗng Binh cười ngất. Gã gật gù hỏi lại:

– Bị ma đánh à? Vì sao mà bị ma đánh?

Nõn đỏ mắt gắt:

– Hỏi gì mà hỏi lắm thế! Ma đánh là ma đánh chứ còn vì sao? Anh rồi cũng có ngày sẽ bị ma đánh!

Gã lại cười ngất:

– Anh đây không vặn cổ ma thì thôi, chứ ma nào dám động đến anh? Nghe nói con mà đêm ấy sau khi quật hai gậy oằn xương sống tên Bõm, nó lại còn biểu diễn võ nghệ cho người đẹp thưởng thức phải không?

– Nó múa võ cho em xem làm em hoa cả mắt. Con ma này giỏi võ lắm!

– Thế em có biết vì sao ma lại múa võ cho em xem?

– Chuyện ma mãnh biết làm sao được?

Binh cười híp đôi mắt rắn:

– Ma yêu em đấy…

Nõn ngừng tay băm bèo:

– Anh nói sao? Ma yêu em à? Em đã làm gì để ma phải yêu?

– Vì em đẹp, em hấp dẫn nên ma cũng phải lòng!

Nõn tái mặt:

– Anh bảo ma phải lòng em ư ?

Binh gật đầu:

– Thì còn sao nữa! Nếu nó không phải lòng em thì làm sao nó đánh thằng Bõm mà lại múa võ cho em thưởng thức?

Nõn buông con dạo dựa băm bèo, mặt tái đi nhìn Binh:

– Thế thì chết em rồi! Em bị ma yêu thì sống thế nào được? Có ai cứu được em không?

Binh cười híp mắt rắn

– Sao lại không? vỏ quýt dầy sẽ có móng tay nhọn…

Nõn nhìn Binh năn nỉ

– Anh giúp em với nhé, cứu em với….

Binh khoái trí gật đầu

– Thì anh đã năm lần bảy lượt mời em ngồi sau xe phượng hoàng vu vi rồi bàn cách cứu em mà em chỉ mải băm bèo!

Nõn vẫn thất vọng thở dài :

– Nhưng liệu anh có cứu được em thật không? Ma phải lòng em thì ai mà cứu được?

Binh chống xe, đến sát Nõn:

– Thì đã nói là anh cứu được, anh sẽ đấm vỡ quai hàm bất cứ con mà nào muốn yêu em!

Nõn vẫn lo lắng:

– Nhưng em nghe người ta nói là bị ma yêu thì sẽ bị ma bắt đưa về âm phủ?

Binh gật đầu:

– Tất nhiên rồi!

Nõn càng hoảng:

– Thế thì em bị chết à?

Binh cười sằng sặc:

– Anh sẽ chuyển em từ chết thật sang chết lịm…

– Nghĩa là thế nào?

– Nghĩa là anh sẽ chết lịm cùng em…

– Em chẳng hiểu gì cả. Anh nói thế là thế nào? Hai người cùng chết à? Thế thì có hơn gì? Anh đùa em phải không?

– Không phải anh đùa, mà là nói thật!

– Nghĩa là em vẫn chết, vẫn bị ma yêu bắt về âm phủ?

Binh ngồi xuống cạnh chỗ Nõn băm bèo:

– Anh nói là anh sẽ cứu được em! Em bị ma yêu chứ quỷ dữ yêu thì anh cũng vẫn cứu được! Anh nói cho em biết con ma hôm ấy là ghê lắm đấy! Hai cái quật xuống lưng thằng Bõm là nó nhẹ tay, chứ nó quật thật thì thằng que củi ấy về hầu ông bà ông vải rồi!

– Sao con ma ấy ác thế? – Nõn hỏi lại.

– Ác ư? – Binh cười nhạt – Nó đang muốn giành lại người con gái mà nó yêu, nó phải chiến thắng bằng bất cứ giá nào!

Nõn hỏi lại:

– Anh nói thật hay nói đùa mà nghe lạ thế?

Binh giả vờ nghiêm giọng:

– Thế em không muốn được cứu à? Em muốn ma yêu rồi ma bắt về âm phủ làm vợ phải không?

– Không! Không! em sợ lắm! Nõn rẫy nảy – Thế anh cứu em tốn kém bao nhiêu tiền?

Gã con trai cười toe toét:

– Không tốn xu nào, mà chiều nào cũng được ngồi xe phượng hoàng đi phố ăn phở….

Nõn cười :

– Anh tốt với em đến thế cơ à?

Binh gật đầu:

– Nhất em nhì giời !

– Nhưng liệu anh có đánh nổi con ma cây đa đầu làng muốn bắt em về âm phủ làm vợ không?

– Ta xin lấy danh dự mà hứa là từ giờ phút này nếu em tin tưởng ở ta, giao phó trách nhiệm bảo vệ em cho ta thì sẽ không có một con ma nào dám động đến em! Nếu không ta xin mất đầu trước quỷ thần.

Nõn hỏi lại:

– Anh tin là có quỷ thần ma quái à?

Binh gật đầu:

– Điều ấy không phải bàn, dứt khoát là có ma quỷ!

– Thế cái đêm đánh anh Bõm ở gốc đa là ma hay người giả ma?

Nõn lại hỏi .Binh cười :

– Sao lại có chuyện giả ma?

– ấy là em nghe người ta đồn như thế! Người ta bảo ma gì lại đánh con trai còn con gái thì ma múa võ cho xem?

Binh lại cười ngất:

– Thì em bị ma phải lòng còn gì? Anh đang hứa là sẽ đẫm vỡ hàm con ma ấy để bảo vệ em đấy như?

– Anh đánh được ma à? – Nõn lại hỏi

Binh lại cười đắc ý:

– Anh giỏi võ. Biết mình đường văn kém nên đã theo đường võ, đã luyện võ.

Nõn lắc đầu:

– Em không tin!

– Thế thì mở mắt ra mà nhìn nhé! Nào căng mắt ra chưa? Nói xong Binh đứng lên biểu diễn luôn một bài võ trước mặt người đẹp .

Nõn ngừng băm bèo, trố mắt nhìn rồi kêu lên:

– Anh múa võ giống con ma hôm ở gốc cây đa đầu làng quá!

Binh ngừng diễn võ cười:

– Đấy là bài xoàng, còn bài tủ thì hơn ma! Cho nên gặp anh là ma hờn quỷ khóc ngay! Nào thôi cô em đừng băm bèo nữa, rửa chân tay thay quần áo đi rồi ngồi sau xe anh đèo đi bát phố, anh sẽ đưa em vào hàng Cửa Đông ăn bánh mì thịt thỏ, rồi đến rạp Văn Hoa xem chiếu bóng Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài….

Vào thời điểm Binh đang nói những câu này với Nõn thì Bõm cũng đang nằm thườn trên chiếc giường tre ngẫm nghĩ sự đời. Gã vừa trải qua một trận đòn chưa từng thấy. Những năm còn nhỏ, mỗi lần nghịch ngợm, lếu láo Bõm vẫn thường bị bố đánh, có đau lắm thì cũng chỉ nổi mấy con lươn ở mông đít rồi vài ngày là lặn đi và láo vẫn hoàn láo. Thế mà bây giờ… trời ơi hai cái quật thẳng cánh bằng gậy lim, thừa chết thiếu sống, hai vệt tím bầm như hai con rắn lục nằm vắt trên lưng, trên vai, đau hàng tháng trời chưa khỏi. Ai đánh ta? Và vì sao mà ta bị đánh đến như thế? Nõn bảo rằng có con ma từ trên cây đa nhảy xuống giơ gậy lim lên quật. Ta mải sờ vú mà không nhìn thấy gì cả. Nõn nói rằng con ma ấy mặc toàn đồ đen, đầu và mặt cũng bùm khăn đen, chỉ hở có hai con mắt, đánh ta xong nó còn múa mấy bài võ tặng người đẹp và vừa nện gậy xuống lưng ta nó vừa hỏi: Đã biết tay bố mày chưa? Chừa sờ vú con gái chưa? Ma nào lại ma thế? Hay là thời mới thì ma cũng biết yêu và cũng thích được sờ vú con gái nên ghen? Ta vẫn là thằng không tin  có mà quỷ gì cả. Đom đóm lập loè bờ ao mà bảo là ma chơi, ta bắt hàng vốc quăng vào bếp cháy xèo xèo. Không là ma thì đích thị phải là người. Thằng Binh ?

Cũng đúng lúc ấy cô người yêu của Bõm đã rửa xong bèo, rồi rửa sạch sẽ chân tay mặt mũi, diện bộ cánh quần phíp đen, áo cánh trắng phin Nam Định, đi guốc đen đến trước gương chải tóc bằng cái lược sừng trâu, rồi cặp gọn sau lưng bằng cái cặp mạ kền sáng loáng. Nhìn vào gương – cái gương hình chữ nhật to bằng hai bàn tay treo ở đầu cột giáp tường, có cô gái mặt tròn da trắng đang mỉm cười thích thú, nhóng nhảy như sắp đi hội làng.

Binh từ ngoài sân đi vào nhà. Gã đến đứng sau người cô gái để cùng được soi gương chung. Gã đắc chí vì thấy cô gái trong gương rất đẹp, mái đầu tóc đen nhánh chỉ chấm cằm gã. Nàng quay ra nhìn gã:

– Anh hứa lại đi, là anh đánh được cái con ma phải lòng em ấy thì em mới đi chơi với anh.

Gã nhe răng cười:

– Thì đã bảo là anh có võ, ma nào mà anh chả đánh được! Lẽ nào anh lại để ma yêu em? Thôi mau mau khép cửa rồi chúng mình vi vu….

Đó là vào một buổi chiều hè, con đường đất gồ ghề sống trâu trước làng lốm đốm hoa vàng do ánh nắng chiều đổ xuống lọt qua kẽ lá những hàng tre ven sông. Cái xe đạp phượng hoàng đèo hai người luôn luôn nhảy thếch lên vì những ổ gà ổ chó. Nõn ngồi sau xe để Binh đèo. Nàng chưa biết đi xe đạp, cũng chưa ngồi sau xe ai bao giờ. Cả làng Bần mới chỉ có ông chủ nhiệm hợp tác xã là có xe đạp phượng hoàng được mua phân phối. Ông cũng còn đang tập, mà gã con trai thì suốt ngày đem đi nhử gái. Những cô gái làng được ngồi sau xe đạp phượng hoàng thời ấy chắc chắn cảm thấy mình sung sướng hơn các cô được ngự xe con Tôyôta đời mới nhất hiện nay. ở làng Bần mới chỉ có Nõn được thưởng thức phượng hoàng. Con đường dù gồ ghề làm xe cứ luôn luôn nhảy thếch, dằn lên dằn xuống đến tê đít mà vẫn thích. Từng làn gió nam thổi qua con sông hắt hơi nước lên mát rượi. Binh đưa Nõn lên phố. Những cô gái làng suốt ngày chân lấm tay bùn, hoạ huần mới có dịp được lên phố, đi bộ năm sáu cây số, lên đến phố thì mồ hôi đẫm lưng làm áo dính chặt vào người như tắm, ngồi xuống hè phố bỏ nón ra quạt rồi mua ngô nướng ngồi ăn, chẳng ai đủ tiền vào hàng ăn bát phở. Ăn ngô nướng, ăn bánh đa, rồi khát nước thì đến vòi nước công cộng đầu phố ngả nón ra, vặn vòi cho nước chảy vào nón rồi đưa lên miệng uống, như uống nước sông nước ngòi giửa buổi đi cấy đi gặt ngoài đồng. Mua một cái cặp tóc, cái gương tròn quả quýt bỏ túi áo rồi lại rủ nhau đi bộ về. Có thế thôi mà vui mà háo hức hẹn hò rủ rê từ mấy ngày trước. Còn giờ đây cô Nõn đang được ngự xe phượng hoàng mầu xanh cánh chả mới cứng đi bát phố do anh chàng con trai chủ nhiệm hợp tác xã cầm lái. Chiếc xe đưa hai người vòng vèo dọc con đường bờ sông rợp bóng nắng chiều nghe vi vu gió thổi, nghe sóng nước dạt dào. Rồi xe rẽ vào tỉnh lộ, trải nhựa phẳng lì, bon bon chạy lên phía thành phố. Đến bến Đò Quan thì phải qua đò. Con đò bồng bềnh vượt sông Đào cuồn cuộn phù sa đưa hai người tới phố. Đúng như lời hứa, Binh đưa cô gái quên đến nhà hàng Cửa Đông của mậu dịch quốc doanh ăn bánh mì thịt thỏ. Hai người một bàn trong góc, mỗi người một cái bánh mì, một đĩa thịt thỏ nấu lẫn với bột và đậu nành. Cô gái quê chỉ quen ăn ngô nướng, bánh đa vừng mỗi khi đi chợ, giờ được ăn bánh mì thịt thỏ cảm thấy ngon hơn ăn cỗ. Ăn xong thì trời cũng vừa tối, điện đường phố sáng chưng, xe phượng hoàng mới cứng lại bon bon trên đường Trần Hưng Đạo đến rạp Văn Hoa xem phim Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài. Mười giờ đêm mới tan phim, chiếc xe lại bon bon đưa hai người trở lại làng quê yêu dấu. Hết phố thì nhận ra trăng muộn đang thập thò qua kẽ mây đưa ánh sáng nhờn nhợt rải trên mặt đường. Đến gốc đa đầu làng xe phượng hoàng dừng lại. Đây chính là cái gốc đa cách đấy không lâu Nõn đã cùng Bõm ngồi tâm sự và có con ma từ trên cây nhảy xuống nện oằn xương sống anh chàng Bõm.

– Anh không sợ ma ư? – Nõn nói khi hai người dừng xe đứng dưới gốc đa.

– Anh là bố ma, anh đẻ ra ma em hiểu không? Binh trả lời, rồi đưa xe vào cây phía bên này.

Nõn nói:

– Em về. Em đi chơi với anh như thế là quá lâu rồi, giờ mẹ em đang mong, em phải về kẻo mẹ nghĩ là em hư.

– ấy đừng vội! – Binh giữ tay Nõn lại.

– Không, em phải về! – Nõn giật tay mình ra, nhưng phía đằng kia, gã con trai cứ nắm rất chặt.

– Bỏ ra nào! – Nõn nói gần như gắt.

– Không bỏ! – Bĩnh cũng gắt lại .

– Tại sao lại chọn cái gốc đa lắm ma này mà ngồi? Nõn hỏi vặn.

Binh cười hi hí:

– Ma là ai? Ma là ta, em hiểu không?

Nõn gắt:

– Thôi đi! Em phải về. Ngồi đây em sợ ma lắm!

– Ở lại! Binh quát lên. Ta đã nói với em là ta sẽ vặn cổ nếu con ma nào dám động đến em cơ mà? Cứ ngồi xuống nghỉ mát cái đã. Nói rồi Binh kéo Nõn ngồi xuống đúng cái dễ đa to trồi trên mặt đất mà đêm nào Nõn ngồi cùng Bõm.

TRẦN QUỐC TIẾN

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.