Kỳ lạ đường thơ Tươi Nguyễn

Vanvn- Tươi Nguyễn là con người của những cảm xúc thiết tha. Tươi Nguyễn là con người của những yêu thương có thể đến độ dại khờ. Cho nên trong “cuộc lữ trần ai” này, những gì còn neo lại trong anh, biểu hiện qua thơ anh là những hình ảnh khơi vơi, sầu mộng, tái tê.

Nhà thơ Tươi Nguyễn

Đường thơ của Tươi Nguyễn (tức Nguyễn Như Tươi) không hẳn là trắc trở, gập ghềnh, nhưng có chút kỳ lạ.

Cách đây mấy chục năm về trước, giữa Sài Gòn, khi đám bạn bè 7X lao vào thơ như nhập đồng, như những con thiêu thân, thì Tươi Nguyễn đã có mặt, nhưng chỉ với tư cách người chứng. Giờ thì sau mấy chục năm, những gương mặt thi sĩ đầy dấn thân sáng tạo vẫn còn đó: Nguyễn Hữu Hồng Minh, Phan Bá Thọ, Vương Huy, Đàm Hà Phú, Nguyễn Hữu Huy Nhựt, Huỳnh Lê Nhật Tấn, Lê Quý Nghi… Và, thật bất ngờ, Tươi Nguyễn bắt đầu đường thơ của mình như một “nhà thơ trẻ”, khiến ai nấy đều ngạc nhiên lẫn thích thú.

Tươi Nguyễn là con trai của nhân vật văn nghệ nổi tiếng đất Quảng: ông Xuân Thống. Một người chưa từng xuất bản tập thơ nào, nhưng vẫn thường được gọi là “nhà thơ” vì “giang hồ hành hiệp” với nhiều văn nghệ sĩ tài danh thời bao cấp, như Bùi Xuân Phái, Văn Cao, Phùng Quán…

Sống với một người cha hào hiệp, phóng túng, không màng chuyện cơm áo gạo tiền; Tươi Nguyễn khi còn trẻ dường như “kinh sợ” con đường văn nghệ, thậm chí muốn trở thành một đối trọng.

Tươi Nguyễn tốt nghiệp Đại học Kinh tế TP.HCM, có nhiều năm làm việc ở vị trí cao trong các tập đoàn nước ngoài như Toyota, Huyndai. Nhưng khi kinh tế “vừa đủ” thì Tươi Nguyễn buông bỏ công việc, từ đó sống một cuộc đời tự do và có phần ẩn dật.

Bìa tập thơ Chút ánh sáng trong tim – Tươi Nguyễn

Tươi Nguyễn là con người của nhiều trải nghiệm. Không hẳn là lăn lộn nhiều cảnh đời mà trải qua nhiều cảnh giới. Anh từng cư trú trong những am thiền lúc còn trẻ để tìm cân bằng trong đời sống tinh thần. Anh cũng từng chay trường rất nhiều năm. Nhưng tôi thấy, sau tất cả, Tươi Nguyễn là con người của những cảm xúc thiết tha. Tươi Nguyễn là con người của những yêu thương có thể đến độ dại khờ. Cho nên trong “cuộc lữ trần ai” này, những gì còn neo lại trong anh, biểu hiện qua thơ anh là những hình ảnh khơi vơi, sầu mộng, tái tê.

Tươi Nguyễn là người quá đỗi yêu thương những mảnh đời hắt hiu, những mảnh tình lận đận. Cũng như anh luôn nhớ về bạn thơ của mình ở Cai Lậy là Vương Huy – một thi sĩ hiu hắt bên đời. Cái cảm thức: Cùng một lứa bên trời lận đận dường như luôn sẵn có trong Tươi Nguyễn, mặc dù anh chỉ mới làm thơ trong vài ba năm trở lại đây và đi theo một đường thơ của riêng mình.

Học và vận dụng trước hết là những thể thơ cũ, Tươi Nguyễn cũng chỉ nói những chuyện “muôn năm cũ” chứ không cố tình làm mới hay nói ngược. Có lẽ anh cũng đã qua cái tuổi ấy rồi. Thơ Tươi Nguyễn là những dòng tự sự, là những câu chuyện kể nhỏ bé bên đời, là tiếng thở dài rất khẽ, hay đôi khi chỉ là những khoảng lặng hư vô…

Kỳ thật là chúng ta không thể sáng tạo được thêm gì trong thế giới đã được sáng tạo bởi Thượng đế này. Chúng ta chỉ đi tìm kiếm và đặt tên cho từng thứ theo cách của mình. Thi sĩ cũng chỉ là những người rong ruổi trong cuộc tìm kiếm đó. Ai bền bỉ hơn, ai tha thiết hơn thì người đó sẽ được đền đáp. Ở một khía cạnh nào đó, tôi nhận thấy Tươi Nguyễn là người tha thiết vô cùng. Cho nên tôi chỉ chúc cho bạn thêm bền bỉ trên đường thơ của mình.

Vanvn trân trọng giới thiệu chùm thơ của Tươi Nguyễn được rút từ tập thơ đầu tay: Chút ánh sáng trong tim (NXB Hội Nhà văn 2022).

TRẦN NHÃ THỤY giới thiệu

 

ĐỘC CƯ

 

Ngày xưa mở cửa ra ngoài

Học hành đủ thứ hơn thua với đời

Dọc ngang mệt muốn đứt hơi

Mù tăm chân lí biển đời tối đen

 

Tuổi đời quá nửa trôi lăn

Quyết tâm đóng cửa một phen ở nhà

Ngày ngày nhổ cỏ trồng hoa

Đói ăn khát uống vỡ oà chân kinh

 

Hóa ra lúc ở một mình

Ngồi chơi hít thở làm thinh thấy liền

Không nói giác, chẳng tọa thiền

Rộ bừng chân lí ngạc nhiên quá trời

 

Hồi xưa tầm đạo mù khơi

Mượn vay chữ nghĩa đã đời hơn thua

Bây chừ đóng cửa mút mùa

Mới hay đạo chẳng ở chùa hay am

 

Liền ngay rụng hết sân tham

Cầm gươm bát nhã chẳng ham độ người

Quét nhà rửa chén mà vui

Khỏe chơi mệt nghỉ  khà cười nhân sinh.

 

QUY ẨN

 

Từ bữa về đây không ghé phố

Nghe lòng nhẹ hẳn những ưu tư

Nằm chơi dưới bóng cây râm mát

Ngắm gió mây trời không vấn vương

 

Từ dạo tập tành làm thi sĩ

Viết mấy trăm bài chẳng thành thơ

Buồn quá mang hồn ra đốt sạch

Bỏ một đời thơ thẩn dại khờ

 

Từ bữa không còn mê con hát

Không ham tụ tập lũ bạn cuồng

Rống to những lời ca vô nghĩa

Đỏ mặt nốc tràn be rượu suông

 

Bây chừ chẳng buồn vui chi nữa

Hưng khởi từ bi sống trọn đời

Không mơ danh vọng trong trời đất

Ngồi giữa vườn thiền nghe lá rơi.

 

LÊN NÚI

(Gửi Trương Tuấn)

 

Mỏi đời lên núi nằm ôm gió

Nghe nhạt trăm năm chuyện khóc cười

Hơn thua được mất trò con nít

Ngửa mặt cười khan một kiếp người

 

Dưới núi bầy người ngơ ngác đếm

Tháng ngày còn lại chẳng bao nhiêu

Tham sân theo tuổi đời tăng trưởng

Chẳng biết rằng ta đã xế chiều

 

Nay lên Am núi trông trời cũ

Tập chết từ đây để trở về

Sân si rụng xuống bên bờ giác

Bỏ lại ta bà cả bến mê.

 

NẾU CÒN CÓ NGÀY MAI

 

Nếu chỉ còn một ngày mai để sống

Thì em ơi đời đã quá nhiệm màu

Trần gian đó với bao điều diễm lệ

Ta làm gì cho ngày cuối bên nhau

 

Nếu chỉ còn được sống đến ngày mai

Anh sẽ yêu thương từng sát na bé mọn

Yêu tất cả bạn bè cây cỏ

Và không quên tạ lỗi với mây ngàn

 

Nếu chỉ còn được sống hết hôm nay

Mộng sẽ tàn bên đêm dài huyệt mộ

Chút ánh sáng trong tim bùng cháy rộ

Hóa tình yêu bất tử chênh chao

 

Nếu chắc rằng ngày mai anh phải chết

Thì xin em một phút nói yêu thương

Xác thân đó cháy lên ngàn ánh lửa

Cho đêm dài chới với mộng miên trường

 

Ta xin sống vì yêu em quá đỗi

Trần gian ơi còn ngày cuối rộn ràng

Ta không khóc không nói lời vĩnh biệt

Xin đươc yêu dù rất đỗi muộn màng.

MƯA XUÂN

 

Những ngày có mưa bụi

Làm tôi nhớ quê nhà

Trời rải mưa rất nhẹ

Cánh đồng xanh mờ xa

 

Mẹ tôi gầy bóng núi

Xanh xao đời áo cơm

Bếp quê nâu màu khói

Bên hè hương lúa thơm

 

Quê tôi làng Câu Nhí

Đồng chân mạ xanh non

Con đường làng cong quẹo

Tháp Chàm buồn héo hon

 

Ngày xuân tôi ghé chợ

Mua về mấy cành hoa

Ba tôi chờ trước cửa

Cùng dọn dẹp vườn nhà

 

Quê chỉ còn nỗi nhớ

Trong tâm trí nhạt nhòa

Ba mươi năm tròn lẻ

Tôi biết mình đi xa.

 

MƯA GỌI

 

Mưa gọi ta về tìm chốn cũ

Bỗng nghe rúc rích tiếng ai cười

Lất phất mưa bay nhòa hơi gió

Tháng mười lay lắt giọt đôi mươi

 

Quê cũ nhà em bên dốc núi

Nghe chừng đá mỏi với non cao

Dắt díu về xuôi tìm chỗ trú

Phận nghèo nên cứ mãi lao đao

 

Hình như có tiếng người qua ngõ

Thủ thỉ dăm câu chuyện khóc cười

Nước lũ tràn biền giun dế khóc

Lênh đênh theo vận nước trêu ngươi

 

Qua sông mưa gọi con đò nhỏ

Quay quắt làm sao nỗi nhớ nhà

Tí tách mưa rơi ngoài hiên vắng

Đường dài mỏi mệt bước chân qua.

 

TẠ

 

Tạ ơn trời đất sinh em

Cho ta còn chỗ yếu mềm náu nương

Tạ ơn khắp những nẻo đường

Cây cao bóng lớn sầu vương xuống đầy

 

Tạ ơn cả những cơn say

Cho em biết cuộc đời này mông lung

Tạ ơn cõi sống hãi hùng

Hồn thơ bé dại ngại ngùng hiến trao.

 

 

CHÂN DUNG THI SĨ

(Gửi Vương Huy, ẩn sĩ Cai Lậy)

 

Bạn sống gần ngã tư Cai Lậy

Vài ba nóc nhà bên mé sông

Thuở đó hồn thơ còn trong trẻo

Nào biết gì đâu chuyện đổi dòng

 

Bạn về Sài phố lòng son trẻ

Yêu người trao hết cánh thiên di

Tả tơi từ đó hồn thi sĩ

Thơ giết đời ai cũng bởi vì

 

Phồn hoa phận mỏng đường sa ngã

Tình người bạc trắng cánh tay không

Quay về quê cũ làm thầy triết

Bạn nhốt đời côi chốn ruộng đồng

 

Thế rồi trầm cảm thành điên sĩ

Ai người sao nỡ vẽ chân dung

Thói đời chi lạ tôi không hiểu

Buồn quá làm sao hết não nùng

 

Thế rồi lặng im không thèm nói

Những lời thừa thãi chốn nhân gian

Thâm sơn cùng cốc chàng ẩn sĩ

Sống kiếp hiện sinh với xóm làng.

 

CHÂN DUNG

 

Mưa hạ buồn tôi rời xa quê

Con ve chết trên cành kỷ niệm

Hành lý mang theo chỉ là tuổi trẻ

Sài Gòn ơi! mộng ước tan tành

 

Năm tháng lao đao, đời mỏi mệt

Xác hồn mang đổi gạo mưu sinh

Lắt lay ánh đèn đô thị

Níu câu thơ sống tiếp với đời

 

Ba mươi năm tuổi trẻ bỏ đi

Đùa chơi chữ nghĩa thành thi sĩ

Dâng đời chút ánh sáng trong tim.

 

TƯƠI NGUYỄN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.