Hàng xóm phù thủy – Truyện thiếu nhi của Đào Thu Hà – Kỳ 2

Vanvn- Đêm ấy, Bin mơ một giấc mơ thật đẹp. Nó mơ mình đứng dậy được, thoát khỏi chiếc xe lăn, chạy tung tăng trên cánh đồng. Nó mơ mình nắm tay con bé Xíu xuống thủy cung chơi. Hai đứa được nghe các công chúa con vua thủy tề hát, được vua thủy tề dẫn đi thăm cung điện, lâu đài nguy nga tráng lệ. Lúc về còn được vua thủy tề tặng bao nhiêu là quà. Nó mơ thấy mình cùng Ben, cu Bo và con bé Xíu năm tay nhau chạy tung tăng trên cánh đồng…

Nhà văn trẻ Đào Thu Hà ở Đắk Nông

>> Hàng xóm phù thủy – Kỳ 1

 

Chương IV:

Phép màu của phù thủy

 

Đêm ấy, Bin mơ một giấc mơ thật đẹp. Nó mơ mình đứng dậy được, thoát khỏi chiếc xe lăn, chạy tung tăng trên cánh đồng. Nó mơ mình nắm tay con bé Xíu xuống thủy cung chơi. Hai đứa được nghe các công chúa con vua thủy tề hát, được vua thủy tề dẫn đi thăm cung điện, lâu đài nguy nga tráng lệ. Lúc về còn được vua thủy tề tặng bao nhiêu là quà. Nó mơ thấy mình cùng Ben, cu Bo và con bé Xíu năm tay nhau chạy tung tăng trên cánh đồng. mấy đứa cùng tìm về dòng sông quê cu Bo, đi tắm sông, thả diều. Nó bật cười khúc khích. Nhưng cơn ác mộng bất ngờ ập đến, nó thấy chiếc xe tải ầm ầm lao tới. Đầu ben đầy máu, đôi mắt em trai nó bất động. Nó hét lên tỉnh giấc.

Mồ hôi vã ra như tắm. Bin nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời chưa sáng. Trăng hãy còn treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, tỏa ra thứ ánh sang mát mẻ, bàng bạc dịu khắp không gian. Bin bặm môi, đu hai tay, lết người xuống giường. Rồi nó bím vào thành giường, từ từ đứng dậy. Một cơn đau xuyên óc ập tới khiến nó xây xẩm mặt mày. Đau khiến nước mắt chảy ra ràn rụa. Bin cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. Một hồi, nó buông xuôi, thở dốc rồi nằm vật xuống giường. Hai con mắt nó nhìn trân trân lên trần nhà đầy uất ức.

Chiều hôm ấy tan học, nó cùng em trai đứng ở góc đường quen thuộc gần cổng trường chờ mẹ đến đón. Ben ríu rít kể cho nó nghe chuyện hôm nay đi học được 10 điểm môn Toán, cuối tuần xin mẹ cho hai anh em đi chơi công viên. Nói chuyện chán chê, hai anh em lôi bi giấu trong cặp ra chơi bắn bi. Chơi mê mải, viên bi của Ben lăn xuống đường. Ben chạy với theo. Bin hốt hoảng chạy theo em. Chiếc xe tải không thắng kịp. Hình ảnh cuối cùng Bin nhìn thấy trước khi ngất đi vì đau là hình ảnh Ben nằm bất động trên vũng máu dưới bánh xe tải.

Trời nổi gió. Mây ở đâu kéo về đen kín, che khuất cả trăng. Rồi mưa. Mưa ào ạt. Những tia sét hắt lên ánh sáng khiến đám cây cối ngoài đường hiện lên đen sì, tạo thành những hình thù kỳ dị, đáng sợ. Sợ hãi, Bin kéo chăn trùm kín đầu rồi lơ mơ chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm, khi Bin tỉnh dậy thì con bé Xíu và cu Bo đã dậy từ lúc nào. Hai đứa chụm đầu, thì thầm với nhau điều gì đó rồi cười khúc khích. Bin thấy tủi thân. Chứng kiến hai đứa chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ khiến Bin có cảm giác mình như người thừa. Nó hờn dỗi:

– Hai người dậy sớm vậy. Mà hai người đang làm gì đó?

Nghe tiếng Bin, cu Bo quay đầu lại. Nó cười tươi:

– Anh hai dậy rồi ạ? Xíu đang dạy em phép màu hàng ngày .

Bin không cáu kỉnh trước tiếng xưng hô của cu Bo như mọi khi. Cơn tò mò đã lấn át tính cáu kỉnh của nó:

– Phép màu hàng ngày?

Bo gật đầu:

– Dạ! Như thể là cười tươi với ai đấy, nói xin lỗi, cám ơn, nói yêu thương và giúp đỡ người khác nữa anh hai ạ.

Bin chống cằm suy nghĩ. Con bé Xíu đứng dậy, bước lại phía Bin:

– Cậu cũng thử làm như thế xem sao. Đừng cáu kỉnh nữa. Trẻ con thì phải hồn nhiên chứ!

Bin tròn mắt nhìn Xíu. Nó nói cứ như thể nó là người lớn con Bin là trẻ con không bằng. Nhưng bé Xíu là phù thủy, có lẽ nó nói đúng. Bin cũng phải thử phép màu hàng ngày mà bé Xíu bày cho xem sao mới được.

Nghĩ là vậy nhưng để làm  được cũng không phải là điều dễ dàng. Nhất là khi người ta đã bỏ quên những từ ngữ và trạng thái cảm xúc ấy quá lâu. Ví dụ như đi học mà quên học bài. Một ngày, hai ngày, ba ngày rồi cả tuần, cả tháng, dần dần kiến thức sẽ rơi rụng hết. Bởi vậy nên khi cu Bo đẩy Bin vào phòng ăn, Bin ấp úng, ngập ngừng mãi mới thốt lên được từ “cám ơn”. Nghe Bin cám ơn, cu Bo hơi sững người lại. Thằng nhóc ngơ ngác như thể không tin vào tai mình nữa. Cũng phải, từ lúc nó được bố mẹ Bin đón về, đã bao giờ Bin đối xử nhẹ nhàng với nó đâu. Lời cám ơn thì càng không. Dù rằng nó lúc nào cũng cố gắng làm thân, cố gắng giúp đỡ Bin những công việc lặt vặt hàng ngày. Bin có chút hối hận. Dường như Bin đã đối xử quá tệ với cu Bo. Hai tai Bin đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Nhưng sự ngỡ ngàng của cu Bo chưa là gì so với sự ngỡ ngàng của mẹ. Khi Bin mỉm cười với mẹ – nụ cười mà kể từ khi tỉnh dậy, biết Ben không còn và đôi chân mình không thể đi lại được nữa, Bin đã quên mất nụ cười là như thế nào – mẹ xúc động thật sự. Bin thấy mẹ quay đi. Hình như là mẹ giấu không cho Bin và Bo thấy mắt mẹ đang rưng rưng. Bin khịt mũi để che giấu sự ngượng ngùng của mình. Nó khẽ khàng tuyên bố:

– Từ hôm nay con sẽ tập đi lại.

Lần này thì mẹ quay lại. Mắt mẹ long lanh. Nhưng trên môi mẹ nở một nụ cười rạng rỡ.

Cu Bo đưa Bin ra phía hàng rào, nơi có những tàng cây râm mát để giúp Bin tập đi. Thằng nhóc còm nhom khó nhọc lắm mới đỡ Bin đứng vững được. Nhưng môi nó lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn. Cứ như thể nó không biết mệt là gì:

– Anh hai cứ tựa vào em nhé. Anh đừng lo, em sẽ giúp anh!

Cơn đau buốt lại lan lên khiến Bin cảm thấy khó chịu. Nó cáu kỉnh:

– Đã nói không được gọi tao là anh hai rồi mà.

Ngay lập tức, nó nhận được cái lừ mắt cảnh cáo của con bé Xíu:

– Cậu lại quên rồi à? Đã nói là phải sử dụng phép màu hang ngày thì việc tập đi lại cũng mới hiệu quả được chứ.

Bin định cãi lại câu gì đó. Nhưng nó chợt nhớ ra Xíu là phù thủy. Xíu lại là người có thể dùng phép thuật giúp nó tập đi được. Tốt nhất là nó không nên làm mất lòng Xíu. Nó dịu giọng:

– Xin lỗi Bo. Tại anh đau quá.

Cu Bo đỏ bừng mặt xúc động. Nó chớp chớp mắt như… con gái:

– Anh đau lắm hả? Để em bóp chân cho anh một lúc đã nhé.

Không hiểu sao lúc ấy, Bin thấy cu Bo giống hệt Ben. Nó vội quay mặt đi để che giấu nỗi xúc động của mình.

Con bé Xíu bước tới. Nó cầm một lá cỏ dài, xanh mướt, phẩy qua phẩy lại đôi chân của Bin và lầm rầm đọc những câu gì đó trong cổ họng. Chắc là nó đọc thần chú. Một lúc lâu, nó ngẩng đầu dậy,giọng đầy bí ẩn:

– Xong! Tớ đã làm phép xong rồi. Giờ tớ đứng ở đầu hàng rào kia. Cu Bo sẽ dìu cậu đi tới chỗ tớ để tớ đọc thần chú them lần nữa. Nhưng cậu phải hứa với tớ là thật kiên trì. Thần chú tập đi cho cậu chỉ phát huy được hiệu lực khi cậu thật kiên trì thôi.

Ánh mắt Bin tràn trề quyết tâm:

– Tớ hứa!

Quyết tâm là vậy, nhưng bước đi rồi mới thấy mọi thứ chẳng dễ dàng như lới nói. Mặc dù đã có bùa phép của phù thủy, mặc dù đã có cu Bo dìu bên cạnh, nhưng mỗi bước đi, Bin có cảm tương như có hàng ngàn, hàng vạn mũi kim xuyên qua gan bàn chân mình. Mồ hôi nhỏ thành từng giọt trên trán nó. Đoạn tường rào có khoảng chục bước chân mà Bin tưởng như dài vạn dặm. Nó tự nhủ lòng phải kien trì, kiên trì, nhất định không được bỏ cuộc. Nó đã được phù thủy giúp sức thì nhất định sẽ thành công. Tay nó ôm chặt lấy cu Bo. Nó rang hết sức để điều khiển đôi chân mình. Chưa thể cất bước đi thì lết cũng được. Nó không được bỏ cuộc. bên cạnh nó, cu Bo cũng bặm môi, gồng mình lên để đỡ nó. Hai vai cu Bo nhô lên, mặt đỏ gay, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tự nhiên trong lòng Bin trào lên một thứ cảm xúc lạ lẫm. Hình như nó bắt đầu hơi thương thương cu Bo rồi. Nó vội tập trung vào những bước đi. Không! Nó chỉ thương Ben thôi. Ben mới đúng là em trai của nó.Nhưng Ben chết rồi! Nó chỉ thương Ben thôi. Nó sẽ không thương ai hết nữa.

Đi hết được đoạn tường rào thì mặt Bin đã tái đi vì đau. Bo cũng thở hổn hển vì mệt. Hai đứa ngồi thở dốc. Bé Xíu lại cầm lá cỏ quét quét qua đôi chân Bin rồi lầm rầm đọc thần chú. Xíu đọc thần chú xong thì mẹ mang nước mát cho mấy đứa uống. Mẹ lau mồ hôi trên trán Bin, trên trán Bo. Mẹ nói:

– Từ mai để mẹ giúp con.

Nhưng con bé Xíu đã lắc đầu :

– Cô ơi ! Phải để Bo giúp Bin thì mới được cô ạ.

Cả Bin và Bo cùng gật đầu hưởng ứng lời bé Xíu nói. Bé Xíu là phù thủy mà. Phải theo đúng lời Xíu thì phép thuật mới hiệu nghiệm được. Mẹ nhìn ba đứa ngạc nhiên, không hiểu sao Bin và Bo lại đồng lòng như thế. Cũng phải, mẹ đâu có biết bé Xíu là phù thủy đâu. Bé Xíu đã dặn Bin và Bo phải giữ kín thân phận phù thủy của Xíu còn gì. Bin vội vàng lên tiếng :

– Con cũng thích để Bo giúp mẹ ạ.

Bo nhiệt tình :

– Con muốn giúp anh mẹ ạ.

Mẹ không nói thêm gì nữa, dặn dò mấy đứa không được tập quá sức rồi vào trong nhà lo chuẩn bị cơm trưa. Bin đề nghị :

– Mình tập thêm lần nữa nhé. Tớ đỡ mệt rồi.

Bo dợm đứng lên dìu Bin nhưng Xíu đã ngăn lại :

– Sáng nay tập thế thôi. Chiều mát mình tập tiếp. Bây giờ đến lượt cậu giúp Bo đấy Bin ạ.

Bin ngạc nhiên. Giọng nó đầy cay đắng :

– Tớ giúp cu Bo sao ? Tớ thì giúp được gì chứ ?

Cu Bo không để ý đến lới nói tự ái của Bin, nó hào hứng :

– Anh giúp em giải toán nhé ! Có mấy bài tập hè khó quá em không giải được.

Bin ngập ngừng. Nó nghỉ học cả năm nay rồi, chẳng biết có còn nhớ gì nữa không. Nhưng nhìn ánh mắt khích lệ của Xíu, nó bèn gật đầu :

– Ừ ! Để anh xem anh có làm được không đã !

Cu Bo nhảy cẫng lên thể hiện sự vui sướng. Khuôn mặt nó bừng sáng. Kỳ lạ thật ! Sao càng lúc Bin lại càng thấy nó đáng mến và giống Ben quá !

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

Chương V:

Phù thủy đi vắng

 

Sáng cuối tuần, trời vẫn oi nồng, bức bối. Trời đứng gió khiến cái nóng như càng nhân lên gấp bội. Từ sớm, cu Bo đã tự giác tỉnh dạy, ăn sáng rồi đưa Bin tập đi. Bin vẫn cần nhờ Bo dìu nhưng những bước đi đã đỡ đau hơn. Bin biết, để có thể tự đi lại được không phải là một điều dễ dàng. Suốt cả năm trời, trước khi chuyển về sống tại ngôi làng này, hàng ngày nó vẫn được đưa đến viện để tập vật lý trị liệu. Nhưng kết quả chẳng khả quan gì. Có lần, nó nghe bác sĩ nói với mẹ:

– Thật kỳ lạ. Thường thì những trường hợp như thế này nếu tập luyện thì sẽ đi lại được. Tuy bước đi chậm chạp và yếu hơn trước nhưng chắcc chắn sẽ đi lại được. Có lẽ nào cậu bé này lại không muốn…

Cái chết của đứa em trai yêu quý đã ám ảnh Bin. Nó luôn tự trách móc mình rằng nếu như nó trông em cẩn thận trong lúc chờ mẹ đến đón, nếu nó cứ ngồi kể chuyện cho em nghe, nếu nó không rủ Ben chơi bắn bi thì có lẽ Ben sẽ không chết. Việc phải ngồi trên xe lăn suốt đời chính là hình phạt dành cho nó. Nó đã từng nghĩ như thế. Cộng thêm ánh mắt và sự chế giễu của mấy đứa bạn trong lớp học cũ đã khiến nó rơi vào trạng thái không muốn làm gì, không muốn tiếp xúc với ai, không muốn cố gắng. Từ một lớp trưởng sôi nổi, học giỏi nhất lớp, nó thu kín mình lại trong lớp vỏ ốc mặc cảm và tự ti. Những lời trêu trọc, gọi nó là thằng què của mấy đứa bạn ngỗ nghịch khiến nó tức giận. Nó cố tỏ ra phớt lờ nhưng khi về nhà lại trở nên cáu kỉnh, hờn giận. Đến khi bác sĩ nói nó có dấu hiệu bị trầm cảm thì mẹ quyết định xin cho nó nghỉ học một năm, chuyển về ngoại thành sống. Mẹ hi vọng, môi trường mới sẽ giúp nó cảm thấy phấn chấn, bệnh tình vì thế cũng sẽ thuyên giảm.

Nắng đã lên gay gắt. Bin và Bo tập đi được một đoạn rồi mà vẫn chưa thấy con bé Xíu đâu. Bình thường nó luôn là đứa dậy sớm nhất, từ mờ sáng đã sang giục hai đứa nhanh chóng tập đi rồi. Cu Bo đỡ Bin ngồi xuống chỗ bóng râm. Nó bồn chồn :

– Không biết bé Xíu đâu anh nhỉ ? Giờ này còn chưa thấy nữa.

Bin đưa mắt nhìn sang căn nhà đối diện. Căn nhà im ắng. Hay là con bé Xíu ra ao chơi. Hoặc là nó bị ốm ? Không ! Chắc nó không ốm đâu. Nó là phù thủy thì làm sao mà ốm được. Bin cũng bồn chồn không kém cu Bo :

– Bo thử chạy qua bên nhà Xíu xem. Biết đâu nó đang ở ngoài bờ ao thì sao ?

Chẳng chờ Bin phải nhắc đến lần thứ hai, cu Bo ngay lập tức co cẳng phóng sang bên nhà đối diện. Nó ngó nghiêng rồi chạy cả phía sau vườn, phía ao sau nhà. Một lúc, nó về, giọng tiu nghỉu thấy rõ :

– Chẳng thấy nó đâu anh ạ. Nhà nó cũng khóa cửa nữa.

Hai anh em ngồi im lặng, chống cằm suy nghĩ. Chẳng biết bé Xíu đi đâu. Hôm qua nó hãy còn chạy sang bên này cả buổi chiều, thế mà cũng chẳng nói gì. Bất giác, Bin nổi giận, nó nói như ông cụ non :

– Con bé này lạ thật. Đi đâu thì cũng phải báo một tiếng chứ.

Cứ như thể nó là người lớn đặc biệt quan trọng, con bé Xíu đi đâu cũng phải xin phép nó vậy !

Cu Bo ngước nhìn lên vòm lá. Nó đứng dậy, phủi phủi quần:

– Để em dìu anh hai tập đi một vòng nữa rồi nghỉ nhé ! Lát nữa nắng to mệt lắm !

Nói rồi, nó xốc nách Bin lên. Bin vòng hai tay ôm cổ nó, chậm chạm lê từng bước chân. Lúc này, gió ở đâu đột ngột ùa về lao xao trên vòm lá, mát rượi.

Đầu giờ chiều, Bin nhận được thư của bố. Bố vẫn công tác trên thành phố, thi thoảng mới về thăm mấy mẹ con được. Trong thư bố viết mẹ báo tin cho bố rằng Bin đã tập đi lại. Bố mừng lắm. Bố tin Bin sẽ làm được. Bố tin Bin sẽ lại như ngày nào, là đứa con ngoan, là người anh trai mà em Ben yêu quý. Bố còn dặn dò Bo cố gắng giúp anh. Bố nhắc Bin nhớ yêu thương Bo như đã từng yêu thương Ben. Đọc đến đấy, Bin thấy cu Bo khịt mũi một cái. Bin nhìn nó, nó tránh cái nhìn của Bin, bâng quơ :

– Không biết bé Xíu đã về chưa anh Bin nhỉ ?

Bin gấp thư của bố lại, nhìn sang phía nhà đối diện. Căn nhà vẫn im lìm :

– Chắc nó chưa về đâu. Thôi, mình ra tập đi tiếp đi. Chậm chạp thế này biết bao giờ mới đi lại được !

Bin đã từng không muốn tập đi. Nó nghĩ việc không đi lại được chính là hình phạt dành cho nó. Nhưng nhìn bạn bè tung tăng chơi đùa trong khi nó phải ngồi một chỗ khiến nó bứt rứt. Nó nhớ em trai. Ben đã từng nói với nó rằng :

– Sau này lớn lên, hai anh em mình sẽ cùng nhau đi thật nhiều nơi, cùng chơi đá bóng, đi đạp vịt. Anh nhớ dạy em đi xe đạp nữa nhé.

Có đêm ngủ, nó mơ thấy Ben. Ben cười bảo nó: « Anh hai cố lên nhé ! Anh hai còn phải đi khắp nơi, đi đá bóng, đạp vịt. Anh hai phải tập đi xe đạp để còn dạy em nữa chứ ! ». Bao nhiêu đêm, nó lén dậy tập đi. Bao nhiêu đêm nó đau đớn ngã quỵ xuống và âm thầm khóc vì không thể đi được. Nhưng giờ thì khác rồi. Nhất định là khác rồi. Vì nó đang có một phù thủy giúp sức. Bin sẽ đi được, sẽ đi xe đạp, sẽ đi đến những nơi mà Ben thích. Nó gồng hai cánh tay bám chặt lấy cu Bo. Cu Bo nhẫn nại dìu nó đi từng bước một. Mãi cho đến khi bóng tối phủ kín con đường bụi mờ đất đỏ.

Sáng hôm sau, con bé Xíu vẫn chưa về.

Cu Bo bồn chồn đi đi lại lại. Dìu Bin đi, lúc nào mệt quá ngồi nghỉ ngơi nó lại tranh thủ chạy sang nhà con bé Xíu. Nó chạy đi chạy lại đến mức Bin phát cáu :

– Em không ngồi yên được à ? Bao giờ bé Xíu về khắc nó chạy qua đây !

Nói là thế nhưng chính Bin cũng cảm thấy sốt ruột. Nó thắc mắc không biết bé Xíu có thể đi đâu được. Nó mơ hồ lo lắng. Chẳng nhẽ con bé Xíu chuyển nhà ? Nếu thế thì nó phải báo chứ. Nó đã hứa sẽ giúp Bin tập đi. Lời hứa chưa thực hiện xong thì không thể lặng lẽ bỏ đi như thế được. Nhưng nhỡ bố mẹ nó ép nó chuyển đi thì sao ? Một ngàn câu hỏi ong ong trong đầu Bin khiến nó lầm lì. Cu Bo thấy Bin ngồi lầm lì không nói thì cũng rụt rè ngồi xuống bên cạnh. Nó khôg chạy sang nahf con bé Xíu nữa, chỉ len lén đưa mắt nhìn sang.

Cu Bo đưa tay đấm nhẹ vào chân. Hai ngày nay không có con bé Xíu đọc thần chú nên đôi chân có vẻ tê nhức hơn thường ngày. Nhưng bé Xíu đã nói phải kiên trì. Nó vịn tay vào vai cu Bo, thở hắt ra :

– Mình tập tiếp thôi.

Cu Bo có vẻ đã thấm mệt. Những bước đi của nó bắt đầu loạng choạng. Bất ngờ, nó vấp ngã khiến Bin cũng ngã dụi cả xuống. Nó hốt hoảng đỡ Bin dậy :

– Anh hai, anh có sao không ?

Bin cảm thấy xót xót ở cùi tay. Cánh tay chà mạnh xuống đất xước một đường dài. Đầu gối cu Bo thâm tím lên. Nó đỡ Bin ngồi ngồi dậy :

– Anh hai chờ chút. Để em đi lấy nước rửa tay cho anh hai rồi chờ mẹ đi chợ về xức dầu.

Nó chưa kịp chạy vào nhà thì một tràng cười từ phía cổng rộ lên. Mấy đứa trẻ con da đen nhẻm đứng ở cổng từ lúc nào đang thi nhau cười ngặt nghẽo. Một đứa chỉ tay vào Bin, nói to :

– Chúng mày xem kìa. Thằng què tập đi. Tập đi không được ngã lăn quay cả ra.

Tức thì những tràng cười lại rộ lên. Mặt Bin tối sầm lại. Hai bàn tay nó nắm chặt lại, quai hàm bạnh lên. Nhưng nó chẳng thể làm gì được. Nó chỉ có thể trốn tránh bằng cách kêu cu Bo đưa nó vào trong nhà. Nó chưa kịp nói thì bất ngờ, cu Bo lao ra.

Thằng nhóc lao thẳng vào đám trẻ, đấm đá túi bụi. Nhưng nó chỉ có một mình, mà lũ trẻ lại tới 5, 6 đứa. Trận chiến không hề cân sức tẹo nào hết. Bin lo lắng nhìn cu Bo. Nó không biết làm cách nào để giúp cu Bo. Nó chỉ còn cách gào toáng lên :

– Bố ơi, mẹ ơi, bố mẹ ra nhanh lên. Có mấy đứa đang đánh cu Bo nhà mình.

Lũ trẻ nghe tiếng gào của Bin thì giật mình, lấm lét nhìn vào phía trong nahf rồi nhanh chân lủi mất. Má cu Bo thâm tím, sưng vều lên. Quần áo tơi tả, bê bết đất Khi Bin chạm vào vết thâm trên má nó, nó rên lên vì đau. Bin cảm thấy xót thật sự. Nó thấy giống như lần Ben bị ngã thâm đầu gối, nó đã lo suốt mấy ngày liền :

– Em có làm sao không Bo ? Sao em lại đánh nhau với bọn nó ? Bọn nó đông thế cơ mà.

Từ này đến giờ, chắc cu Bo phải cố nén để không khóc. Nhưng nghe Bin hỏi, tự nhiên nó òa lên, nức nở :

– Tại chúng nó… chúng nó… dám gọi… gọi anh…. hai là… thằng… què. Em ức… ức không chịu được.

Nét mặt Bin sa sầm xuống. Nhưng giọng nó dịu dàng :

– Kệ bọn nó ! Anh chẳng để ý thì em để ý làm gì.

– Em thương anh. Ngày xưa… em cũng bị trêu chọc là đứa mồ côi. Nên em biết !

Khi nói những lời ấy, khuôn mặt cu Bo già câng. Từ ngày Bo về nhà, trở thành con nuôi trong gia đình Bin, Bin chưa hỏi chuyện của nó bao giờ. Tự nhiên trong lòng Bin trào lên một mối thương cảm. Có thể là vì cu Bo vừa liều mình lao vào đánh nhau với lũ trẻ xấu tính kia để bảo vệ Bin chăng ?

– Làm sao mà em lại thành trẻ mồ côi thế ?

Đôi mắt cu Bo mờ đi. Chắc là nó đang xúc động khi nhớ lại chuyện cũ :

– Mùa lũ về, dòng sông quê em trở nên hung dữ. Bố em vì cứu người mà bị lũ cuốn không tìm thấy xác. Mẹ em hóa điên rồi nhảy xuôgns sông theo bố. Em thành trẻ mồ côi từ đấy.

Bin nghe cu Bo kể, lặng im không nói. Nó không ngờ cu Bo khổ từ nhỏ như vậy. Giọng cu Bo nghe như người lớn :

– May mà bố mẹ đón em về nuôi. Để em có anh trai tốt như anh Bin.

Bin xấu hổ. Hai tai nó đỏ dừ. Nó thì có gì tốt, lúc nào cũng cáu kỉnh, quát nạt cu Bo. Nỗi xấu hổ khiến lòng nó như mềm ra, dịu lại. Nó đưa tay phủi phủi đất cát bám trên tóc Bo, trìu mến :

– Lát mẹ về có hỏi, để anh trả lời là em đỡ anh tạp đi mệt nên bị vấp ngã. Đừng nói là đánh nhau kẻo mẹ la nhé !

Cu Bo gật đầu mỉm cười. Ánh mắt nó nhìn Bin lấp lánh như có hàng ngàn tia nắng nhỏ nhảy múa trong ấy. Nó lại nhướn mắt nhìn qua nhà đối diện. Tự nhiên nó thở dài:

– Sao bé Xíu vẫn chưa về nhỉ? Hôm nay mà có nó ở đây, nó chỉ cần phù phép một cái là bọn kia chạy mất dép.

Hình ảnh lũ trẻ xấu tính hồi nãy kéo nhau chạy mất cả dép vì phép thuật của bé Xíu khiến hai anh em cảm thấy thích thú, cùng bật cười khúc khích.

ĐÀO THU HÀ

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.