Hàng xóm phù thủy – Truyện thiếu nhi của Đào Thu Hà – Kỳ 1

Vanvn- Nhà văn trẻ Đào Thu Hà ở Đắk Nông là cây bút rất có duyên với văn học thiếu nhi. Tình yêu trẻ thơ và trí tưởng tượng phong phú của người mẹ trẻ vốn tốt nghiệp Khoa Sử – Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn TP.HCM đã mang lại cho bạn đọc những tác phẩm văn học thiếu nhi cuốn hút.

Vanvn.vn trân trọng giới thiệu truyện dài Hàng xóm phù thủy của Đào Thu Hà gồm 8 chương với nhan đề từng chương khá hấp dẫn: Một con bé lạ hoắc xuất hiện, Phù thủy nhí, Phù thủy xuất chiêu, Phép mầu của phù thủy, Phù thủy đi vắng, Quà của phù thủy, Anh em trai, Tạm biệt phù thủy.

Nhà văn trẻ Đào Thu Hà

>> Hàng xóm phù thủy – Kỳ 2

 

Chương I:

Một con bé lạ hoắc xuất hiện

 

Một ngày chán ngắt như tất cả mọi ngày lại đến. Trời nắng. Nóng hầm hập như thể bị nhốt vào một căn phòng bé tí tẹo, đóng kín tất cả các cửa lại và nhóm bếp củi. Bin ngồi bên hiên nhà, nhìn ra con đường đỏ quạch bụi đất. Khuôn mặt nó cáu kỉnh và bực bội. Đôi môi mím chặt, trán nhăn tít lại, đôi mắt nhìn trừng trừng vào từng đám bụi bị gió thốc lên, mờ mịt. Cu Bo đã ăn mặc chỉnh tề, nhìn anh, hớn hở:

– Anh hai có đến trường với em không? Hôm nay tổng kết cuối năm, em được nhận phần thưởng nữa đó.

Bin không quay lại, giọng nó gắt lên:

– Không! Tao không quan tâm! Mà ai là anh hai của mày chứ ?

Cu Bo nghe giọng nói gắt gỏng của Bin, khuôn mặt lập tức xìu xuống, tràn trề thát vọng :

– Dạ… vậy… em chào anh hai em đi học.

Trường học chỉ cách nhà gần một cây số, đây lại là vùng quê hiền hòa, yên tĩnh nên bố mẹ không phải đưa đón cu Bo mà để nó tự đạp xe tới trường. Lúc này, Bin mới đưa mắt nhìn theo. Thấy cái bóng gầy gầy của cu Bo khuất dần trên con đường làng, bánh xe nghiến qua để lại một lớp bụi mỏng phía sau bốc lên lơ lửng trong không khí, Bin có chút hối hận. Nhưng rồi hai bàn tay nó siết chặt lại. Nó lẩm bẩm :

– Nó không phải là em trai mình. Em trai mình chết rồi.

Tự nhiên, nước mắt từ đâu ứa ra hai bên khóe mắt, ướt nhòe nhoẹt cả hai má nó. Nó chẳng buồn đưa tay lên lau đi mà gục mặt xuống, nức nở. Đến khi qua cơn thổn thức và nước mắt trên hai má đã khô lại, nó mới ngẩng đầu lên. Một con bé lạ hoắc, đen nhẻm với điệu bộ kỳ lạ cùng chiếc mũ kéo sụp xuống, che kín cái đầu đến tận gần mắt đang lom khom nhìn nó. Cặp mắt của con bé long lanh, long lanh. Nó nhìn Bin chằm chằm và hỏi. Giọng của nó nghe khàn khàn :

– Cậu có tư thế ngủ hay thật đấy. Cậu ngủ thế mà không thấy mỏi à? Cậu dạy tớ được không?

Cái nhìn và câu hỏi của con bé lạ hoắc từ đâu xuất hiện khiến Bin bối rối. Nó quên mất sự thờ ơ, lạnh nhạt với mọi thứ xung quanh mà hàng ngày nó vẫn thể hiện, tò mò :

– Cậu là ai thế ?

Con bé toét miệng cười. Nhìn nó cười trông cũng khá xinh :

– Tớ tên là Xíu. Nhà tớ mới chuyển đến đây từ tối hôm qua.

Bin nhìn theo tay Xíu chỉ về phía căn nhà đối diện. Bây giờ Bin mới để ý thấy căn nhà mở cửa và đang được quét dọn. Từng lớp vôi mới trắng tinh được quét lên thay thế cho những mảng tường cũ đã xỉn màu loang lổ. Khoảng sân đằng trước đã được quét sạch lá khô rụng. Mấy bụi hoa mọc lan tràn cũng đã được tỉa lại. Căn nhà cũ kỹ, lạnh lẽo cả năm nay, từ khi gia đình Bin chuyển về làng quê này đã không thấy có người ở giờ như bừng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Bin mải ngắm ngôi nhà, Xíu gọi mấy tiếng mới ngơ ngác :

– Cậu hỏi gì cơ ?

– Cậu cũng được nghỉ hè rồi à ? Ngồi mãi một chỗ không chán sao ? Sang kia trồng hoa với tớ đi!

Khuôn mặt Bin đanh lại, già cấc. Nó tránh nhìn xuống đôi chân, cũng tránh nhìn sang Xíu. Giọng nó như thể bị nhét vào tủ đông đá, giờ được lôi ra, phà hơi lạnh ngắt :

– Tớ không thích! Tớ không muốn đi !

Nhưng con bé lạ hoắc tên Xíu có vẻ như không thèm bận tâm đến lời Bin nói. Nó chui tọt vào nhà từ lúc nào, một lúc sau mới đàng hoàng bước ra, hí hửng :

– Không phải lo đâu ! Tớ xin phép mẹ cậu rồi. Mình đi thôi !

Nói rồi, không đợi Bin trả lời, nó vòng ra phía sau, đẩy Bin đi. Con bé nhìn thì mảnh khảnh mà chẳng hiểu sao lại khỏe ghê gớm. Nó đẩy Bin xuống chỗ dốc nối hiên nhà với sân, băng qua khoảng sân nhỏ, tiến ra cổng, qua đường sang đến khoảng sân nhà nó ở phía đối diện thì dừng lại. Một người phụ nữ đang lúi húi bên cạnh bồn cây nhỏ, giật mình nghe giọng con bé nói như reo lên :

– Mẹ ơi ! Để con giúp mẹ trồng hoa.Có bạn hàng xóm – lúc này nó mới thèm hỏi tên Bin – cậu tên là gì nhỉ ?

– Tớ tên là Bin – Bin lí nhí đáp. Không biết sao nó lại thấy ngượng ngập thế này. Thái độ lạnh lùng, bất cần hàng ngày của nó đã rơi béng đi ở chỗ nào mất rồi. Con bé nhe răng ra cười :

– Có bạn Bin sang giúp con rồi mẹ ạ !

Người phụ nữ quay sang nhìn Bin, mỉm cười hiền hậu :

– Vậy cháu giúp cô nhé !

Bin không còn cách nào khác. Người lớn đã nói thế, dù không muốn, nó vẫn phải lễ phép :

– Dạ… vâng ạ.

Chờ cho mẹ Xíu vào dọn dẹp trong nhà, Bin mới nói với Xíu. Giọng nó cộc lốc :

– Tớ về đây ! Tớ không biết trồng !

Con bé Xíu phủi phủi hai tay vào nhau :

– Không sao đâu. Cậu cầm mấy cây hoa này đưa cho tớ là được. Tớ sẽ trồng cho cậu xem.

Nói rồi, nó dúi mấy cây hoa nhỏ yếu ớt vào tay Bin. Loáng một cái, nó xách cái thùng nhỏ tưới nước. Thoắt cái, nó dùng cái xẻng nhỏ đào đất, trồng cây xuống rồi vun gốc. Xong, nó đứng dậy, chống nạnh nhìn ngắm thành quả của mình với khuôn mặt hết sức mãn nguyện :

– Xong !

Với nụ cười rộng hết mức có thể, nó quay sang nhìn Bin. Trong đôi mắt nó như thể có hàng ngàn tia nắng lấp lánh :

– Cám ơn cậu nhé ! Không có cậu giúp thì chắc còn lâu lắm mới xong đấy.

Bin ngượng nghịu. Nó chỉ cầm có mấy cây hoa bé tí trên tay rồi ngồi im một chỗ. Hai tai Bin đỏ bừng. Tuy vậy, trong lòng nó vẫn có cảm giác vui vui. Tuy không cười nhưng đôi môi nó đã không còn mím chặt lại nữa. Nó gục gặc cái đầu :

– Ờ…ờ… Không có gì.

Xíu đẩy Bin vào dưới gốc cây nhãn. Mặt trời đã lên cao rực rỡ. Cây nhãn cần mẫn tỏa bóng mát. Bên cạnh Bin, Xíu cười nói rổn ràng :

– Quyết định từ ngày hôm nay hai đứa mình là bạn nhé.

Nghe giọng nói của Xíu, không hiểu sao Bin tin chắC rằng, những ngày sắp tới sẽ khác những ngày dài buồn chán trước đó. Thậm chí là khác rất nhiều là đằng khác.

 

Chương II:

Phù thủy nhí

 

Buổi chiều, sau giấc ngủ trưa, cu Bo rón rén bước vào phòng Bin, ngập ngừng :

– Anh ha… – nó nhớ lại lời gắt gỏng của Bin sang nay nên không dám gọi Bin là anh hai nữa mà gọi tên – anh Bin, em có cái này tặng anh Bin.

Bin khẽ nhướn mày lên. Giọng nói của nó vẫn không có một chút cảm xúc :

– Gì thế ?

Bo đưa ra một chiếc hộp nhỏ, nó nói bằng cái giọng hồi hộp. Chắc nó sợ Bin không thích món quà của nó. Mà lần nào nó tặng quà cầu thân, Bin chả tỏ thái độ lạnh nhạt, không thích.

– Con dế này em bắt được đấy anh ạ. Nó đá khỏe lắm. Một mình nó đã ‘hạ gục’ mấy con dế cụ của bọn lớp em rồi.

Bin nhìn vào trong hộp. Đó là một con dế than đen trũi. Con dế đang loay hoay tìm cách chui ra. Hai chân sau to khỏe và đầy gai sắc nhọn của con dế tìm cách bật lên nhưng liên tục vấp phải thành hộp, không có cách nào thoát ra được. Ngày trước Bin cũng thích chơi chọi dế. Ngày trước nhà Bin ở thành phố, mỗi lần nghỉ hè, bố cho về quê nội, hai hai anh em Bin và Ben lại cùng các anh, các em nhà các bác, các chú đi đổ nước bắt dế rồi thi xem dế của ai là vô địch. Nhìn con dế Bo tặng, tự nhiên Bin thấy ứ nghẹ trong cổ họng. Giọng nó lạc đi:

– Tao không thích! Mày mang đi đi. Mang đi ngay đi.

Rồi nó lại gục mặt xuống. Thổn thức. Khuôn mặt của Ben, đứa em trai nhòe nhoẹt trong nước mắt.

Có tiếng gõ gõ vào cửa sổ. Bin quay ra. Con bé Xíu đang đứng bên cửa sổ, nhe hàm răng chuột. Nó vẫn đội chiếc mũ sùm sụp che kín đầu đến gần mắt:

– Ra ngoài này chơi đi!

Bin vội quay mặt vào phía trong, len lén chùi nước mắt còn đọng ở trên má. Xong, nó mới quay ra, lắc đầu:

– Tớ không thích!

Xíu nằn nì:

– Ra đi. Tớ rủ được cả Bo rồi này.

Nói rồi, nó bám hai tay vào thành cửa sổ. Cửa sổ không có chấn song nên nó đu người lên, nhảy phốc một cái vào trong phòng Bin, đẩy Bin ra:

– Trời nóng thế này ở trong phòng làm gì. Ra ngoài cho mát. Tớ và cu Bo sẽ cho cậu xem một trận đấu gay go quyết liệt. Không xem là tiếc đến phát khóc lên đấy.

Ra đến sân, Xíu phăm phăm đẩy Bin đi trước, cu Bo líu ríu chạy theo. Vừa chạy, nó vừa len len nhìn Bo. Chắc là nó sợ Bin không vừa lòng sẽ cáu kỉnh, gắt gỏng lên như mọi khi. Nhưng không hiểu sao, tự nhiên Bin thấy khuôn mặt nó tội tội, Bin mím chặt môi, im lặng.

Đến gốc cây nhãn, Bo nhanh nhẹn đào một chiếc hố nhỏ rồi thả hai con dế vào. Chẳng biết ở đâu, Xíu cũng đã bắt được một con dế. Hai con dế lao vào nhau. Bo và Xíu cầm cọng cỏ dài thúc hai con dế của mình rồi hò hét inh ỏi. Tiếng hò hét phấn khích của hai đứa khiến Bin cũng cảm thấy mình bị cuốn theo. Một hồi, hét đến khản cả giọng, Bo và Xíu ngồi phịch xuống, thở hổn hển. Mồ hôi trên mặt chúng chảy tong tong. Mặt Bin cũng đỏ bừng. Từ lâu lắm rồi, nó không được thoải mái như vậy. Nó khép kín mình lại, không tiếp xúc với ai ngoài bố mẹ và những câu gắt gỏng với cu Bo.

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Trời đứng gió. Không khí oi nồng. Xíu giật phắt chiếc mũ vải trên đầu xuống quạt lấy quạt để. Bin và Bo cùng há hốc mồm nhìn Xíu. Đầu nó trọc lóc, không hề có một cọng tóc nào cả. Bình thường, con bé Xíu đội mũ trùm kín mít hết cả đầu nên Ben không biết đầu nó trọc lốc không có cọng tóc nào như thế. Cả cu Bo cũng ngạc nhiên. Hai đứa nó tròn xoe mắt nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc nhẵn thín của con bé Xíu. Ben ấp úng:

– Đầu cậu… làm sao thế?

Con bé Xíu hơi giật mình, nhìn xuống cái mũ ở tay. Chắc là nóng quá nên nó cởi mũ ra quạt mà quên mất việc phải che giấu cái đầu không còn sợi tóc nào của mình. Ben cứ ngỡ rằng nó sẽ xấu hổ đỏ mắt, thậm chí là bỏ chạy luôn vào trong nhà. Nhưng không, nó toét miệng cười:

– À! Đầu tớ không có cọng tóc nào chứ gì. Vì tớ là người đặc biệt!

Cùng một lúc, cả hai cái miệng của Bin và cu Bon cùng thốt lên đầy kinh ngạc:

– Người đặc biệt á?

Khuôn mặt con bé Xíu làm ra vẻ cực – kỳ – nghiêm – túc. Nó kéo sát Bin và Bo lại phía mình, làm cho ba mái đầu chụm sát vào nhau. Nó thì thầm:

– Vì đã coi các cậu như bạn – chí – thân của tớ nên tớ sẽ nói cho các cậu nghe bí mật về thân phận của tớ. Nhưng các cậu hứa là không được tiết lộ cho ai biết đâu đấy nhé!

Sau khi Bin và cu Bo đã hứa lên hứa xuống, thề sống thề chết, ngoéo tay, ngoéo chân đủ cả, đến mức hai đứa còn phải lấy que đào lỗ hứa chôn bí mật xuống đất sâu, con bé Xíu mới trịnh trọng tuyên bố bằng cái giọng không thể giấu nổi vẻ tự hào:

– Đầu tớ không có cọng tóc nào vì tớ là một phù thủy!

Hai mái đầu của Bin và Bo đột ngột ngẩng phắt lên. Hai cái miệng cùng đồng thanh:

– Phù thủy?

Con bé Xíu nhớn nhác nhìn quanh. Nó đưa ngón tay lên miệng:

– Xuỵt.t.t.t.t! Các cậu nói khẽ thôi không lỡ có ai đi qua nghe thấy lại lộ hết thân phận bí mật của tớ.

Giọng cu Bo lập tức trở nên thì thầm:

– Cậu là phù thủy thật à?

Con bé Xíu gật đầu. Cái mặt nó hơi ngửa lên đầy đắc chí. Bin bán tín bán nghi:

Nhưng sao phù thủy lại không có tóc.

Xíu trả lời tỉnh rụi:

– Vì bọn tớ bận lắm, phải thi hành nhiều phép thuật, không có thời gian để gội đầu đâu.

Bin vẫn chưa tin lắm vào lời bé Xíu nói:

– Nhưng tớ xem Harry Potter rồi. Chỉ có phù thủy hắc ám mới trọc đầu thôi. Chả nhẽ cậu cũng là phù thủy hắc ám à?

Con bé Xíu hơi bối rối. Nhưng rồi, nó khẳng định chắc nịch:

– Cậu ngốc thế! Đấy là phù thủy nước ngoài. Còn mình là phù thủy Việt Nam phải khác chứ. Tớ mà là phù thủy hắc ám thì đã không chơi với hai cậu rồi.

Cu Bo gật gù cái đầu ra vẻ hiểu biết:

– Ừ! Chắc đúng là như vậy đấy. Tớ thấy cậu rất vui vẻ, không giống phù thủy hắc ám gì cả.

Bin hơi phật ý vì bị chê là ngốc. Nó tính giận dỗi không thèm hỏi han gì Xíu nữa. Nhưng rồi tính tò mò trỗi dậy. Nó cố gắng nuốt cục tức xuống, đề nghị:

– Vậy cậu có thể hóa phép cho bọn tớ xem được không?

Khuôn mặt con bé Xíu trở nên bí hiểm. Nó thì thào. Cái giọng khàn khàn của nó khi thì thào nghe huyền bí đến sởn cả tóc gáy. Cũng may đang là ban ngày chứ nếu là buổi tối, chắc cả Bin lẫn cu Bo đều sợ hãi mà tìm cách chuồn về mất.

– Phép thuật không thể tùy tiện cho người khác xem được. Khi nào có dịp, tớ sẽ “biểu diễn” cho các cậu xem.

Trên đường về nhà, cu Bo hí hửng:

– Thật là tuyệt đúng không anh hai? Chúng ta có hàng xóm là một phù thủy!

Ben cũng đang cảm thấy tuyệt vời nên nó không bắt bẻ, không cáu gắt giống như những lúc cu Bo gọi nó là “anh hai” nữa. Nó ậm ừ trong cổ họng:

– Ừ! Tuyệt vời thật đấy!

 

Chương III:

Phù thủy xuất chiêu

 

Sau bữa ăn sáng, mẹ nói với Bin:

– Đầu năm học mới, cả nhà ta sẽ chuyển lại về thành phố để con đi học lại.

Khuôn mặt Bin vụt tối sầm. Nó cúi gằm mặt xuống, giọng cáu kỉnh:

– Con không muốn về lại thành phố. Con không muốn đi học lại.

Nói xong, nó đẩy xe quay vào phòng. Khi cánh cửa phòng khép lại, nước mắt ứa ra đầy hai bên khóe mắt nó.

Một lúc lâu, khi hai mắt đã đỏ hoe, nó ngẩng đầu dậy. Răng nó cắn chặt vào môi để không bật ra tiếng nấc. Nó chống hai tay vào bàn, cố hết sức để đứng dậy. Đôi chân nhói lên, không chịu nổi sức nặng của cơ thể làm nó lại ngồi đánh phịch một cái xuống ghế. Mặt Bin đỏ gay gắt. Nó lại dùng hết sức lực, mím môi mím lợi để đứng dậy. Tình hình vẫn không có gì khả quan hơn. Nó tức tối đến mức muốn hét lên. Nhưng nó không muốn ai nghe thấy. Cũng như thể nó không muốn ai biết suốt thời gian qua, đêm nào nó cũng tập đi lại trong vô vọng, đêm nào nó cũng cố gắng đứng lên mà không được. Bởi vậy nên đêm nào nước mắt của nó cũng ướt đẫm má. Nó không muốn ai thương hại nó, không muốn nhận những ánh mắt thương xót của mọi người dành cho nó. Cũng như nó không kể cho ai nghe giấc mơ hằng đêm của nó. Đêm nào nó cũng mơ thấy nó và em trai chạy tung tăng, chơi bắn bi, chơi đu quay, đi công viên. Tỉnh dậy, biết rằng mình nằm mơ, nó lại rơi vào trạng thái buồn chán.

Trước khi chuyển về ngôi làng này, gia đình Bin thật hạnh phúc, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. Nó và Ben – em trai ruột của nó thương yêu nhau lắm. Đi học thì chớ, về đến nhà hai anh em cùng ăn, cùng chơi, cùng học bài. Buổi tối về phòng, chờ mẹ tắt điện là hai anh em lại rúc rích kể chuyện cho nhau nghe. Ben hay nói với Bin rằng, sau này lớn, em cũng chỉ ở với anh hai thôi. Em không lấy vợ đâu. Hai anh em mình ở với nhau, đi chơi với nhau, kể chuyện cho nhau nghe nữa. Hồi ấy, chân của Bin cũng còn đi lại được. Bây giờ, nó phải ngồi trên xe lăn, không thể nào đi lại được nữa. Còn em trai nó cũng mãi mãi chẳng thể nào lớn được. Nghĩ đến đây, nó lại thấy nghẹn ngào.

Nhưng Bin không khóc nữa. Con bé Xíu sang từ lúc nào, giọng nó đã líu lo phía ngoài cửa:

– Bin ơi, Bo ơi! Đi chơi thôi. Hôm nay tớ sẽ đưa hai cậu ra ao nhà tớ chơi.

Tiếng nói chưa dứt, nó đã ào vào như một cơn gió. Bin vội ngước mắt lên. Ngước mắt lên phía trên thì nước mắt sẽ không thể rơi ra được. Cu Bo cũng nhanh nhảu chạy vào:

– Để em đẩy anh đi nhé!

Bin định gạt tay cu Bo ra. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của cu Bo, nó không nỡ. Nó thấy khuôn mặt Bo lúc này có cái vẻ háo hức giống hệt cu Ben ngày trước, mỗi lần hai anh em chuẩn bị đi chơi. Cũng chẳng hiểu từ lúc nào, hình như là từ lúc con bé Xíu bất ngờ xuất hiện, Bin cũng thấy bớt khó chịu với cu Bo hơn. Nó thấy lòng mình như dịu đi đôi chút.

Phía sau nhà con bé Xíu có một chiếc ao thật rộng. Mặt ao trong như gương soi bóng mấy bụi tre, mấy bụi chuối nhìn êm đềm và xanh mát. Gió hiu hiu thổi. Bờ ao mọc đầy hoa dại. Lẫn trong đám cỏ, đám hoa dại ấy, những con cào cào bật tanh tách. Cu Bo và con bé Xíu thích chí chạy nhảy vồ cào cào. Cu Bo tiếc rẻ:

– Nhiều cào cào quá! Giá như có mấy con chim để nuôi thì thích nhỉ?

Nghe cu Bo thổ lộ niềm ao ước, con bé Xíu phẩy phẩy cái tay:

– Tưởng chuyện gì chứ chuyện ấy thì khó gì. Hai cậu mà thích, ngày mai tớ hóa phép cho mấy con mà nuôi. Thế các cậu thích nuôi chim gì?

Cu Bo reo lên. Giọng nó đầy thích thú:

– Thật không? Cậu hóa phép được hả. Tớ thích nuôi chim sáo. Mà cậu có nói thật không đấy?

Bé Xíu gật đầu:

– Cậu quên tớ là phù thủy à. Rồi ngày mai cậu sẽ thấy.

Bin không nói gì. Nó cũng thích nuôi một chú chim sáo hoặc chào mào. Cho chim ăn, dạy nói rồi nghe nó hót sẽ thú vị biết bao nhiêu. Nhưng Bin cay đắng nhìn xuống chân mình. Đến bản thân nó, nó còn không thể điều khiển được thì có thể làm bất cứ điều gì được chứ. Thấy khuôn mặt Bin buồn bã, cu Bo cũng không nói gì nữa. Nó len lén nhìn Bin rồi ngồi phịch xuống đám cỏ. Con bé Xíu cũng ngồi xuống. Nó hỏi:

– Các cậu xuống ao bao giờ chưa?

Bo lắc đầu:

– Tớ chưa bao giờ xuống ao cả. Nhưng ngày xưa, hồi tớ còn bé ấy, hồi ấy bố tớ còn sống, bố cho tớ đi tắm sông. Sông dài lắm. Dài hơn cái ao này nhiều lần lắm.

Nó kể “hồi nó còn bé”, cứ như thể bây giờ nó lớn lắm rồi không bằng. Giọng nó chùng xuống, nghe tồi tội:

– Từ lúc bố mẹ tớ mất, người ta đưa tớ đi, tớ chẳng nhớ được đường về đấy nữa. Nhưng tớ vẫn nhớ con sông ấy lắm.

Bìa sách “Hàng xóm phù thủy” của Đào Thu Hà

Bất chợt, nó nắm lấy bàn tay Xíu, tha thiết:

– Cậu là phù thủy, lúc nào cậu thử hóa phép tìm đường vè con sông ấy hộ tớ nhé!

Con bé Xíu có vẻ hơi ngần ngừ. Nhưng nhìn ánh mắt tha thiết của cu Bo, nó không nỡ từ chối:

– Ừ! Tớ sẽ cố gắng. Nhưng tớ không biết có được không nữa.

Cu Bo quay sang Bin:

– Anh Bin xuống ao bao giờ chưa?

Bin hờ hững:

– Chưa! Ở thành phố chỉ có hồ bơi thôi chứ làm gì có ao!

Không khí chìm vào im lặng. Bin đã thấy mắt mình nằng nặng. Nó lại đang nhớ về Ben. Ngày xưa, mùa hè, hai anh em thường được bố mẹ cho đi hồ bơi. Ben thích bơi lắm. Bin ngước mắt lên trời. Ngước mắt lên để nước mắt không rơi xuống được. Bin không muốn ai thấy mình khóc. Bầu trời mùa hè xanh trong. Gió hiu hiu thổi. Một vài đám mây trắng hờ hững trôi về nơi nào đó xa tít tắp. Con bé Xíu thấy bạn có vẻ buồn thì cựa quậy hết bên này, bên nọ ra vẻ bức bối, khó chịu lắm. Nó chống cằm nhìn xuống mặt ao. Hai con mắt nó bị kéo xếch lên nhìn như mắt cáo. Một hồi, nó như chợt nhớ ra điều gì, khuôn mặt hí ha hí hửng:

– À! Suýt nữa thì tớ quên mất. Bây giờ tớ sẽ biểu diễn một trò pháp thuật cho hai cậu xem. Hai cậu có muốn xem không?

ĩ nhiên là muốn. Ai mà có thể từ chối một trò phép thuật chứ. Cả Bin và cu Bo cùng háo hức, chăm chú nhìn Xíu. Con bé Xíu làm vài động tác khoa trương chậm chạp khiến hai đứa sốt ruột lại càng thêm tò mò. Một hồi, nó mới lấy ra trong túi một tờ giấy trắng gấp làm tư. Nó mở ra, chia cho hai đứa xem:

– Đây nhé! Hai cậu nhìn xem nhé. Rõ ràng là tờ giấy này trắng tinh không có một chữ nào đúng không?

Bin và Ben chăm chú nhìn tờ giấy, lật qua lật lại, săm soi từng milimet giấy một nhưng không phát hiện được điều gì cả. Tờ giấy trắng tinh, không có một vết bụi bẩn chứ đừng nói gì đến vết mực hay nét chữ. Con bé Xíu nở một nụ cười thật tươi:

– Rồi. Giờ các cậu xem đây!

Nó lẩm bẩm mấy câu thần chú thần bí. Giọng nó khàn khàn:

– Úm ba la xì bùa. Hien chu ra! Hien chu ra! (hiện chữ ra, hiện chữ ra).

Từ trong bàn tay nó, một cái bật lửa hiện ra. Nó bật lửa. Những dòng chữ nổi lên trang giấy. Chữ viết tên ba đứa nó màu nâu. Cu Bo cầm tờ giấy, xoay qua, xoay lại rồi thán phục:

– Cậu siêu thật. Cậu đúng là phù thủy.

Bin có vẻ như vẫn còn hoài nghi. Nó nói:

– Sao tớ thấy cái này giống ảo thuật hơn là pháp thuật ấy!

Con bé Xíu nghe Bin nói nhưng không tỏ ra chút gì phật ý. Nó phẩy phẩy cái tay tỏ vẻ như Bin chẳng hiểu gì về phép thuật hết vậy.

– Ảo thuật thì phải dùng mẹo chứ. Các cậu có thấy tớ dùng tí mẹo nào không. Mà để tớ tiết lộ cho biết nhé, có nhiều ảo thuật gia là phù thủy lắm đấy. Chẳng qua là họ phải giấu kín thân phận thôi. Nếu các cậu không tin, để tớ kể chuyện tớ xuống thăm thủy cung cho mà nghe.

Bi chẳng tin tưởng lắm nhưng nó không phản bác gì thêm nữa. Cu Bo thì khỏi phải nói, nó há hốc mồm, tròn xoe mắt nghe con bé Xíu kể chuyện xuống thăm thủy cung.

– Thủy cung là một tòa lâu đài lộng lẫy ở dưới nước. Tớ đã gặp vua thủy tề, gặp các nàng công chúa con gái vua thủy tề. Vua thủy tề to lớn, có mái tóc bù xù. Các cậu có biết vì sao tóc vua thủy tề lại bù xù không? Không hả? Để tớ nói cho biết. Vì vua thủy tề suốt ngày ở dưới nước nên tóc tai bù xù hết cả lên. Với lại, tóc vua thủy tề bù xù thế thì mới cài vương miện được. Tóc mà mượt quá thì vương miện dễ bị rớt.

Nhìn thấy vẻ mặt chăm chú của Bin và cu Bo, nó hứng chí kể tiếp:

– Vua thủy tề còn có một bộ râu quai nón rậm rạp. Rậm rạp đến mức mỗi lần ăn ông ấy phải lấy dây chun bằng vàng (nó nhấn mạnh chi tiết bằng vàng) buộc râu lên thì mới ăn được.

Chi tiết vua thủy tề phải buộc râu lên mới ăn được cơm làm Bin và cu Bo thấy thú vị, hai đứa bật cười khích khích. Con bé Xíu càng hăng say kể hơn:

– Nhưng mà vua thủy tề rất hiền. Ông ấy đưa tớ đi thăm thủy cung, lúc về còn tặng quà cho tớ nữa. Để tớ chạy vào nhà lấy cho các cậu xem.

Nói rồi, nó chạy vụ đi. Chỉ một chốc, nó mang ra một cành san hô và một tòa lâu đài được kết bằng vỏ ốc xinh xắn. Mũi nó hơi hểnh lên:

– Tớ không hề nói dối nhé. Các cậu cứ nhìn kỹ mà xem. Có đẹp không?

Cu Bo gật đầu lia lịa. Bin mân mê tòa nhà ốc trên tay. Nó buột miệng:

– Cậu có nhiều phép thuật thế thì có làm cho người không đi được đi lại được không?

Nói xong, hai má nó đỏ bừng. Nó cúi gằm mặt, hổ thẹn. Từ trước đến giờ, nó chưa bao giờ thể hiện cho ai biết mong muốn thoát khỏi chiếc xe lăn đến cháy bỏng của nó. Nó không muốn ai thương hại mình. Nhưng con bé Xíu có vẻ không quan tâm đến điều đó lắm, nó cầm lấy tay Bin, giọng nó nghe dịu dàng và trong trẻo lạ lùng:

– Tớ sẽ cố gắng hết sức. Tớ hứa đấy.

Và nó cười. Nụ cười của nó dễ thương đến mức tưởng chừng như trên đời này không còn điều gì có thể dễ thương hơn được nữa.

ĐÀO THU HÀ

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.