Hải âu đi tìm cha – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 2

Vanvn- Khi nào muốn gặp bọn anh, em cứ bay ra biển, cứ gọi anh Hen, anh Hét, anh Bép. Giả sử không gặp được, thì bạn anh chắc chắn sẽ dẫn đường cho em tìm thấy bọn anh… Nhưng nói những chuyện này cũng không cần thiết lắm, vì cuộc sống của chúng ta là để khám phá mặt biển và bầu trời bao la, rộng lớn này. Gặp lại nhau cũng tốt, mà gặp được những điều mới mẻ khác cũng tốt… Mạnh mẽ lên nhé cậu bé, chúc em sớm tìm được cha mẹ!

Nhà văn Trần Thu Hằng ở Đồng Nai

>> Hải âu đi tìm cha – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 1

 

Chiều hôm ấy, trở về tàu, lòng Len trĩu nặng tâm tư. Không phải vì cuộc đụng đầu với chiếc quạt điện gió khổng lồ, mà là vì những câu nói của bầy chim hải âu tình cờ gặp mặt. Chỉ không đầy một giờ đồng hồ, lũ chim thú trên đảo đã chuyền tai nhau nghe câu chuyện chú hải âu nửa tuổi nhận chiếc quạt điện gió làm cha. Len trở thành thằng em ngốc nghếch của Lin, đi đến đâu cũng bị hỏi thăm.

Công nhận lũ chim thật nhiều chuyện.

Trở về tàu cùng với Len, vẻ mặt và dáng điệu của Lin bỗng trở nên bất an, thay vì chui vào khoang hàng, anh chàng lại lò dò bước ra thành tàu nghe ngóng, rồi lại bay xuống đuôi tàu. Rồi không chịu nổi sự bất an ở trong lòng, Lin quay vào tìm Len và ngập ngừng nói nhỏ:

– Này Len, em có nghe thấy biển có mùi gì lạ lạ không?

Len ngơ ngác nhìn quanh. Khoang hàng đã trống đi một nửa nên có vẻ thoáng đãng hơn nhiều.

– Anh đánh hơi được à? Giống như đánh hơi được mùi của đàn chim bói cá phải không?

– Ơ, không – vẻ mặt Lin lúc ấy thộn ra rất buồn cười – lúc ấy anh bịa cho vui thôi, vì đang đói quá. Nhưng bây giờ có vẻ thật đấy. Anh nghe trong không khí của biển có cái gì rất lạ, không giống ở cảng, cũng không giống trên đảo…

– Hẳn rồi, đâu có chỗ nào giống chỗ nào – Len đáp – nhưng với em thì mỗi ngày đều có những điều lạ. Từ khi rời cảng, mọi thứ đều thay đổi, nên em nhận ra mình không phải là một chú chim bình thường như trước nữa…

– Mới có ba ngày trên biển mà chú em trở thành ông cụ non mất rồi. Bởi vậy mới có câu chuyện lao ra gọi quạt điện gió là cha. Người đời gọi là dở hơi rồi đấy.

– Em nói thật, không phải chỉ có em, ở trên con tàu này, ai cũng có một điều đặc biệt…

– Nhưng anh không nói chuyện của con người, anh chỉ nói chuyện biển thôi. Anh đi biển trước chú lâu rồi nhé, anh chả thấy có gì khác lạ ngoại trừ chuyện mưa nắng, thức ăn, hay là chuyện gặp được nhiều loài chim biển. Bởi vì anh chẳng nghĩ gì ngoài những thứ đó. Chú em nghĩ nhiều quá, đâm ra dở hơi thật đấy.

Nghe Lin nói có vẻ gắt, Len không nói gì, lẳng lặng bay lên đống hàng nằm im lìm trên đó. Anh bạn đồng hành hơi chưng hửng, quay vào cái góc kín gió và ấm áp để đánh một giấc. Thực ra Len không ngủ, mà chọn một góc cao để ngẫm nghĩ một mình. Cậu thấy mình có nhiều điều khác với Lin lắm, nhưng đành chịu thôi, trong cuộc hành trình này, cậu may mắn biết được mình có cha có mẹ, mình không thể hy sinh hết những điều đó để đi theo Lin được.

Nhưng biết làm thế nào khi Len chưa có tí kinh nghiệm nào trong cuộc sống ở biển. Mình không thể tách anh Lin ra để đi một mình được – cậu thầm nghĩ. Mọi thứ, như các anh thường nói, phải biết dựa vào đồng đội…

Nghĩ đến đó, Len thiu thiu ngủ vì làn gió mát và mùi vị dịu dàng của biển. Nhưng chưa được bao lâu thì cậu giật mình tỉnh dậy vì một chuyển động khác lạ từ trong lòng biển xanh, từ tít tắp xa. Len thấy cái gì đó óng ánh lướt đi nhanh hơn cả sóng, đeo bám lấy con tàu. Từ chỗ cậu đậu nhìn ra chỉ là một cái ô nhỏ nhỏ, từ mặt biển xanh có một vài đốm nhỏ bay lên…

– Cá heo, mọi người ơi! Cá heo bơi theo tàu kìa!

– Đúng rồi! Cả một bầy cá heo kìa mọi người ơi!

Bỗng có tiếng reo, rồi tiếng chân người chạy ra hành lang con tàu, chen nhau che luôn cả cái ô cửa nhỏ của Len. Cái đốm nhỏ hiện lên to hơn một chút, búng mình cao hơn một chút… Và phía sau, lại có một vài đốm nhỏ óng ánh cắt ngang đường chân trời, lao tới vun vút. Vừa hiếu kỳ, vừa tức mình vì tầm nhìn bị che mất, Len bay luồn qua cửa ra vào, bay hẳn lên tầng trên để nhìn cho rõ cá heo là gì mà làm cho mọi người thích thú đến như vậy.

Ở tầng giữa, gần với boong tàu, Len thấy những chú cá heo đen dài đang hứng chí bơi theo tàu, và búng mình lên cao như đang thi nhảy múa. Nhưng cá heo không bơi một mình, mà bơi theo từng cặp, từng cặp, mỗi khi nhảy lên, chúng làm thành một chiếc cầu vồng đôi tuyệt đẹp rồi cùng lặn vào mặt nước. Chẳng bù cho cái vũ điệu lộn nhào bắt cá mà Lin xúi Len làm đi làm lại hàng chục lần trước ống kính, cứ phải bay xong lại cắm đầu thẳng xuống nước, cái mỏ chúi xuống hàng mét mà không được một cái vảy cá nào. Những chú cá heo tinh nghịch có những cái miệng cong cong, xinh xinh, và chẳng có chân cũng chẳng có cánh. Vậy là Lin rất đúng, khi dự cảm thấy cảnh khuấy động này của bầy cá heo trên biển trước cả nửa ngày.

Người trên tàu hò reo, cổ vũ, huýt sáo để gọi cá heo. Len vội bay vào để gọi Lin. Nhưng Lin ngủ say chỏng gọng, cái mỏ ngoác ra rồi lại ngậm vào theo nhịp đu đưa của sợi dây thừng bên cạnh. Len hơi cáu vì Lin “đánh hơi” được sự chuyện lạ này, mà giờ lại nằm ngủ tỉnh bơ như thế. Dùng mỏ mổ mấy cái vào bộ lông của Lin mà chẳng nghe động đậy gì, Len quay đuôi bỏ đi. Cậu quay ra đúng vào lúc mấy chú cá heo bám sát tàu, và cùng nhảy lên trước thành tàu, trông rất to và nghịch ngợm. Xung quanh chúng, nước tóe lên cao như những cụm hoa thủy tinh bất chợt nở trên mặt biển.

– Ôi trời, tôi chưa bao giờ thấy cá heo!

– Tôi thấy rồi, nhưng chưa bao giờ thấy gần đến thế…

Mọi người phấn khích, vỗ tay reo hò không ngớt. Len hứng chí rời khỏi lan can thành tàu, bay theo những chú cá heo đang ngụp lặn không biết chán trên mặt biển.

– Len ơi, Len! Em bay đi đâu?

Len nghe tiếng anh Minh gọi với theo, nhưng cậu chẳng kịp quay đầu chào anh, mà vươn thẳng cánh để phóng vút đi, cố sức đuổi cho kịp theo những chú cá heo.

Gần như ngay sau đó, các anh cá heo kêu éc éc đầy phấn khích rồi bật người bay lên. Họ thi nhau gọi:

– Này, hải âu nhỏ. Em ở đâu đến đây? Tuy nhỏ mà gan lì quá đấy!

– Có theo các anh ra đại dương không?

Một anh cá heo khác kêu lên:

– Mày bay cao lên một tí, kẻo bọn anh nhảy trúng bây giờ…

Len nhích lên cao hơn một chút, lấy hết sức kêu lên oác oác:

– Các anh bay đẹp quá! Cho em theo với!

Anh chàng cá heo to con nhất trong nhóm lại tung mình lên cao, mấy anh cá heo phía sau, rồi cả mấy nhóm phía sau lần lượt tung lên cao như đồng diễn thể dục vậy.

– Chuyện! Bọn anh toàn đóng phim không đấy! À, nhưng mà là nhảy chứ không phải bay nhé! Chỉ có loài chim như hải âu các em mới gọi là bay thôi đấy!

– Dạ vâng! Em hiểu rồi ạ! – Len vui vẻ đáp.

– Thế sao em lại bay một mình? Em không có bạn à?- Một anh cá heo khác hỏi.

– Em có một anh bạn, nhưng anh ấy đang ngủ…

– Thật là… Chẳng có ai gặp bầy cá heo đông vui thế này mà ngủ được cả…

***

Chim bay, cá nhảy một lúc có vẻ thấm mệt. Thế là các chú cá heo bơi chậm lại, còn Len thì đứng chân xuống biển, cho biển đu đưa mình bên cạnh những anh cá heo có thân hình trơn láng và vui tính. Các nhóm cá heo bơi phía sau dần lảng đi nên Len ở lại với nhóm đầu, chỉ sau mấy cú nhảy và đối đáp trên không là cả bọn thân thiết như anh em rồi.

– Trông chú em non thật, mỏ và chân còn nhạt màu thế kia, cánh thì ngắn, đuôi cũng chưa dài, thế mà gan thật, dám bay theo bọn anh xa như thế…

Anh cá heo trưởng nhóm nheo nheo mắt nhìn Len. Anh thứ hai tiếp lời:

– Nó nhỏ nhưng mà có võ đấy! Giỏi!

Được khen, Len thích lắm, cu cậu tuy đã mệt nhưng cũng cố gắng đứng vươn vai trên sóng trông khí thế lắm. Các anh cá heo thật thân thiện, dễ mến làm sao.

– Thế vì sao các anh lại nhảy giỏi như thế ạ?

– Ôi, bọn anh có nhiều lý do để nhảy lắm. Vì bọn anh là vũ công của biển mà. Bọn anh nhảy để đuổi theo tàu, làm bạn với những người ngư dân. Rồi nhảy để chơi đùa với nhau này, nhảy để làm quen với bạn gái này, hoặc có khi nhảy để báo hiệu biển sắp động… cũng giống như chim hải âu sẵn sàng lao lên vách đá để báo bão. Chắc tại em còn nhỏ, nên chưa biết những điều đó…

– Hẳn rồi, chú em lông tơ còn chưa mọc hết, đúng là chíp hôi…

– Em tên là Len ạ! – Không hiểu “chíp hôi” là gì, Len vội láu táu tự giới thiệu mình.

– Bọn anh không có tên, nhưng bọn anh luôn nhận ra nhau nhờ những đặc điểm riêng, nhất là nhờ tiếng kêu của mình. Như anh thì là Hen, anh này là Hét, anh nhỏ kia là Bép. Bọn anh đi đâu cũng có đàn, vui lắm.

– Tên của em là do một anh lính hải quân đặt cho, chứ em không biết loài chim hải âu của em có tên không. Em cũng không có đàn, vì em được các anh mang về nuôi rồi theo các anh lên tàu…

– Ồ, thế em mồ côi cha mẹ rồi sao?

– Em không biết sao nữa. Em đang đi tìm cha mẹ mình, nhưng em gặp rất nhiều chim hải âu rồi, mà cũng không ai biết cha mẹ em ở đâu…

– Thương em thế! – Anh Hen kết luận – Không biết cha mẹ em có đặc điểm gì cho dễ tìm nhỉ. Bọn anh sẽ truyền tin cho nhau, nhờ tìm xem sao. Cá heo với hải âu cũng chơi thân với nhau lắm đấy.

Cả đám lặng đi một lát, xong anh Bép lượn thành một vòng tròn để tiếp tục gợi chuyện. Anh bảo:

– Em bay theo bọn anh xa thế này có sợ không? Có định lên đảo nhập với bầy hải âu trên đó không?

– Em… – Len hơi bất ngờ trước câu hỏi này. Anh Hét nói ngay:

– Sợ gì mà sợ, hải âu là loài chim rất thông minh, rất tự do và dũng cảm. Ai cũng nói thế. Em muốn gì cứ làm, Len ạ.

Anh Hen thì tỏ ra từ tốn hơn:

– Lúc Len bay theo chúng ta, anh nghe có người trên tàu gọi tên Len đấy. Chắc đó là người đã cứu sống và đưa Len về đất liền nuôi dưỡng. Người đó thương Len nhiều lắm đấy.

– Vâng, đúng rồi ạ. Anh ấy tên là Minh, là một trung úy hải quân.

– Ừ, anh biết mà… – Anh Hen gật gù – Nhưng anh Minh của Hen đóng quân ở vùng biển nào, là Hải Phòng, Quảng Ninh, Cam Ranh, Vũng Tàu, Cát Lái hay Kiên Giang, Hà Tiên?

– Em…

– Xung quanh mình có nhiều vùng biển vậy hả anh Hen? – Anh Bép hỏi lại ngay, làm hai anh Hen và Hét phá lên cười hắc hắc.

– Chứ sao nữa… – Cười xong anh Hen mới nói.

– Em và anh Minh ở Cam Ranh, còn Lin và anh Khôi thì từ Hải Phòng. Trên tàu có rất nhiều người đến từ nhiều vùng đất, vùng biển khác nhau, em không nhớ hết được…

Tranh minh họa của Hằng Xuân

Ba anh cá heo chuyển sang hỏi thăm Lin. Len kể ba ngày qua làm bạn với Lin, từ lúc đụng đầu nhau trên cầu cảng cho đến đoạn Lin ngủ say giấc trưa bị mổ đau cũng không chịu dậy. Anh Hét cười:

– Thế là biết rồi, Lin là chú chim vô tư và thực tế hơn em, cậu ấy sống đúng với đặc điểm của loài chim hải âu mà ông trời tạo ra như thế. Còn em, em nhỏ hơn nhưng lại suy tư nhiều hơn. Mong em sớm gặp cha mẹ mình để thỏa ước mong, không phải băn khoăn nhiều nữa…

– Khó lắm, khó lắm… – Anh Bép chen vào – Cứ thoải mái vô tư cho khỏe, lo nghĩ mà làm gì Len ơi!

Nói xong, anh Bép lại lùi lại một chút, trước khi phóng về phía trước, để lại một cái đuôi nước thật dài. Hai anh cá heo kia lập tức phóng theo. Cả ba làm nên những đường ngoằn ngoèo trên mặt nước.

– Chúng mình đi xa quá rồi, chơi đùa mãi rồi mà chẳng thấy bóng con tàu của Lin đâu cả… – anh Hen ngừng bơi để nghe ngóng. Bây giờ mà cho Len tự tìm về tàu thì em có làm được không?

– Em làm được! – Len gục gặc cái đầu và cái mỏ bé xíu trước ba ông anh khổng lồ.

– Vậy thì em nên quay về tàu, về với các anh hải quân và bạn Lin. Dù sao đấy cũng là những người thân thiết nhất của em, không nên bỏ đi mà không có lý do Len ạ. Nếu cần thì bọn anh sẽ hộ tống em về, để em bay về một mình bọn anh cũng không yên tâm.

Anh Hen chậm rãi nói với Len. Cậu nghiêng mặt nhìn anh Hen, rồi nhìn hai ông anh cá heo đang phun nước trên đỉnh đầu một cách chậm rãi, khoan khoái. Lúc sau cậu mới biết đó là cách cá heo thở ra. Có vẻ những lời của anh Hen rất nghiêm túc, khiến Len hơi tiếc nuối. Đang chơi vui, cậu đâu có nghĩ đến chuyện tiếp tục đi hay trở về tàu. Cậu cũng không để ý mặt trời đang lặn, mặt biển dần chuyển màu xanh thẫm. Đúng là đã đến lúc tìm về tàu, vì Len chưa từng nghĩ đến việc sẽ rời xa anh Minh và sống ở một nơi nào xa lạ.

– Khi nào muốn gặp bọn anh, em cứ bay ra biển, cứ gọi anh Hen, anh Hét, anh Bép. Giả sử không gặp được, thì bạn anh chắc chắn sẽ dẫn đường cho em tìm thấy bọn anh… Nhưng nói những chuyện này cũng không cần thiết lắm, vì cuộc sống của chúng ta là để khám phá mặt biển và bầu trời bao la, rộng lớn này. Gặp lại nhau cũng tốt, mà gặp được những điều mới mẻ khác cũng tốt… Mạnh mẽ lên nhé cậu bé, chúc em sớm tìm được cha mẹ!

Anh Hen nói với sự quả quyết chắc nịch, anh Hét và anh Bép gục gặc cái đầu ra vẻ đồng tình. Thế là đã đến lúc phải chia tay nhau rồi. Len bay vòng quanh các anh, vẫy vẫy cánh tạm biệt, rồi quay đầu phóng vút lên bầu trời.

– Em cảm ơn các anh! Nhất định sẽ gặp lại! – Tiếng kêu của Len tạo thành một chuỗi âm thanh lảnh lót ngân nga hoài trên sóng.

TRẦN THU HẰNG

(Còn tiếp)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *