Gót chân một đoá hoa cài

Vanvn- Sự thú vị của tản văn, tạp bút, bút ký ấy là có thể khiến độc giả trải nghiệm một cách chân thực thông qua kinh lịch của tác giả, đặc biệt khi tác giả lại là một người lịch duyệt, trải bãi bể nương dâu. “Làm rể miền Tây” của tác giả Nguyễn Hội là một trong số những tập tản văn mang lại trải nghiệm này.

Nhà văn Nguyễn Hội được trao Tặng thưởng bút ký xuất sắc nhất năm 2021 Tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, Giải Ba tạp bút báo Thanh Niên năm 2022.

Với ngôn ngữ mộc mạc chân thật, miêu tả nhẹ nhàng tinh tế, người đọc như thể tưởng tượng ra được hình ảnh một người lính bôn ba hằng ngày song mỗi khi có thời gian là lại cặm cụi bên trang viết để nhành hoa ngọn cỏ, bóng chiều sóng sông, chân dung của những người từng gặp đều xuất hiện căng tràn phong mãn.

Tác giả gợi ra một trảng hoa rộng, lấm tấm sắc màu, gài vào đó nỗi nhớ cánh đào phương Bắc với sắc độ tương tự của bông ô môi trên đường tuần tra vào những ngày chống dịch, để rồi đẩy lên hình ảnh người lính miệt mài canh giữ ngày đêm tại biên giới, chính vẻ hoa đã xoa dịu tâm tình của người, đánh tan mọi sự mệt nhọc, gài lên gót người một nốt dịu dàng. Lướt qua những chùm ô môi là đến loài hoa mềm mại chiều tím. Đối với hoa, tác giả miêu tả rất cặn kẽ đặc tính giống loài, từ lá cho tới thân. Những đoá chiều tím khiêm nhường ấy lại gợi về mối tình sâu kín mà trong sáng khi còn trẻ, khiến người ngắm hoa bồi hồi chẳng dứt.

Không khó để nhận ra, chủ đề chính của tập tản văn này được chia thành hai nhánh, một là gia đình và hai là đồng đội bạn bè. Tác giả đặc biệt có một niềm yêu kính sâu đậm với mẹ mình – người mẹ tảo tần vun vén gia đình, “Cuộc đời mẹ như đời lúa”, dành những nhứ ngọt lành cho chồng con, không mong nhận được hồi báo. “Mẹ che đậy tứ bề, khó khăn lắm mới giữ cho ngọn lửa không bị tắt.”; có sự quý trọng với người cha hiền từ, lặng lẽ quan tâm, chăm sóc vợ, con cái. Cha mẹ tạo thành nếp nhà. Quẩn bợn khói lam, vương vấn gia đình và làng quê những ngày tháng nghèo nhưng nghĩa tình, chăm chỉ cày cấy canh tác trên những thửa đất được khoán và ngóng đợi vụ mùa, trải hoạn nạn, trải cả phẫn nộ của đất trời, chắt chiu cho con cháu mai sau. Vô tình khiến ta liên tưởng tới câu thơ nằm trong tập Những con chim bay lạc của R.Tagore: “Dưới đất kia rễ cho cây trĩu quả/Những chẳng đòi phần thưởng riêng mình.”

Ký ức tuổi thơ trong trẻo, yên bình, với bóng nước sân đình quê hương Bắc Bộ, những trái bàng hái trẩy với bạn bè, những trò đùa con trẻ hồn nhiên, cỗ Trung Thu sum họp dưới ánh trăng thanh…

“Làm rể miền Tây” – Tập tản văn của Nguyễn Hội

Là một người lính, những trang viết về quá trình chiến đấu, hành trình chống giặc xuất hiện dày đặc, cùng với phương pháp tự sự và miêu tả cặn kẽ, độc giả có thể hiểu thêm về gian truân đời lính cũng như niềm lạc quan, vui sống, nụ cười chẳng tắt trên môi họ. Nghĩa tình biên giới miền Tây, xuân ở biên giới miền Tây, những tờ lịch biên phòng và những bóng hình hiện ra cùng với màu nắng chiều, màu mai vàng, có vui vẻ và cũng có cảm xúc tĩnh lặng khi đối diện với những đồng đội đã hi sinh, những bậc tiên liệt, người thân đã khuất buổi chiến đấu vệ quốc.

Điểm chung của các tác giả sống xa quê hương là sự phóng khoáng, tâm hồn du lãng, để ý đến những điều nhỏ bé và nhân hậu bởi có lẽ chặng đường quá dài, đường đời cũng quá dài, thứ mà con người có thể nhớ đến không nhiều nhặn là bao. Trong cái mênh mang của đất trời, điều đem lại cho ta ký ức cũng chỉ có một vài sự kiện, một vài dáng người mà mình gặp trong đời. Nhưng có đôi khi, tác giả quá thả mình vào ký ức khiến cho độc giả cảm thấy sự không cam lòng lờ mờ ẩn hiện, đồng thời khiến cho tác phẩm trở nên buồn man mác, mặc dù tác giả hình như không cố ý miêu tả về những nỗi buồn man mác ấy…

Niềm dịu dàng ẩn trong tâm hồn người lính suốt mấy chục năm, kinh qua nhiều trận chiến, đi giữa lằn ranh sinh tử không chỉ ở trên phương diện xương máu mà cả ở trên phương diện trí tuệ; trải ra như một cánh đồng cỏ xanh mơn mởn khi vào xuân, từ những bông ô môi, cánh lục bình trôi dạt, chiều tím, những bông điên điển ươm vàng ruộm sâu vào cuộc đời xa quê đã biến vùng đất phía Nam đất nước thành quê hương thứ hai của anh. Thảy đều là những vẻ đẹp khiêm tốn nhưng lại khiến người ta bồi hồi mãi khi nhớ về.

GIAI QUỲNH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.