Gió dựng thành luỹ biên cương

Vanvn- Khi lịch sử gồng mình trước những cơn bão lớn/ mọi con đường đất nước đều thẳng hướng biên cương./ Mải theo di chúc chín lời/ chơi vơi giữa trời khuya vắng/ ta ngược bước gió tổ tiên/ lành lạnh địa đầu sương trắng/ vẫn nghe từ trong xa thẳm/ núi rừng không ngừng chuyển rung.

Nhà thơ Phan Hoàng

Gió dựng thành luỹ biên cương

 

1.

Khi lịch sử gồng mình trước những cơn bão lớn

mọi con đường đất nước đều thẳng hướng biên cương.

 

Núi đi trong sương lạnh

núi đi trong mây mù

núi đi trong gió cuốn

núi lặng lẽ ngắm mình thung sâu.

 

Núi thanh niên lẫm liệt

núi thiếu nữ mơ màng

núi thiếu phụ nõn nà một con.

 

Núi bí ẩn đàn đàn mã phục

núi trùng trùng muôn vạn hùng binh

núi ngút trời dũng khí người lính trấn thủ địa đầu

núi ôm ấp tâm sự thắt lòng vọng phu hoá đá

núi thức mùi hương dặm xưa trinh nữ

núi dậy hơi men chiến tướng khóc quân.

 

Núi ôm trong lòng bí mật những con đường

tinh hoa binh pháp biến hoá rồng tiên

ánh sáng chủ quyền truyền kỳ nòi giống.

 

2.

Ta là hạt bụi nung nắng phương Nam

theo di chúc chín lời của cha

ngược hướng đường mòn khẩn hoang

về đất tổ tắm gội trong gió biên cương

lên chiến trường xưa thắp chín nén hương

quỳ một chân

van vái tám phương

quỳ hai chân

một phương van vái

cúi rạp mình trộn lẫn đất đai…

 

Ta nghe gió nối mọi ngả đường

núi rừng chuyển rung những âm thanh kỳ lạ

ngựa hí

gươm khua

tên bay

trống giục

lưu luyến tiễn đưa

nỉ non than khóc

vội vội vàng vàng tiếng thở đêm tân hôn…

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

3.

Gió núi mang tình yêu biển

khoác lấy vai ta

như bàn tay cha hiện về thầm nhắc:

– Vòng quanh khắp hành tinh này

không dân tộc nào

không đất nước nào

hiếm hoi thế hệ bình yên

nối nhau quẫy đạp bóng đêm

đứng lên

chống chọi mười bốn cuộc ngoại xâm

chống chọi mười bốn lần giông tố biên cương

giành lại từng dấu chân giao chỉ

giành lại từng viên đá cuội in bóng chim lạc chim hồng

giành lại từng hạt cát mang hình đảo chìm đảo nổi

giành lại từng tia sáng cánh cò cánh vạc

giành lại từng tiếng khóc bình yên tao nôi!

 

– Vòng quanh khắp trái đất

không dân tộc nào

không đất nước nào

oằn vai

gánh

mười bốn cuộc chia ly không dám hẹn ngày về

không dám tỏ bày nỗi nhớ niềm thương

không biết cha con đối đầu

không ngờ anh em bắn nhau

máu đỏ oán khóc sông

xương trắng hờn than núi

bao tinh hoa hoá thành cát bụi

bao bà mẹ tim ngừng đập vẫn mở mắt đợi con

bao người vợ úp mặt chờ chồng lửa lòng đông cứng!

 

Mỗi lần trống đồng Đông Sơn thúc quân xông trận

mỗi lần khí thiêng Đại Việt bạt vía quân thù

mỗi lần non nước Lạc Hồng xây lại từ thương đau.

 

Khi lịch sử gồng mình trước những cơn bão lớn

mọi con đường đất nước đều thẳng hướng biên cương.

 

Mải theo di chúc chín lời

chơi vơi giữa trời khuya vắng

ta ngược bước gió tổ tiên

lành lạnh địa đầu sương trắng

vẫn nghe từ trong xa thẳm

núi rừng không ngừng chuyển rung.

 

Có những cỏ cây bị đánh cắp xứ người cất lời trách gió

có những hồn thiêng mất quê đớn đau phẫn uất mắt đêm

có những ngọn đồi máu xương vô tình bụi mờ cát phủ.

 

Có người lính trấn thủ tay gươm tay đàn bồng bềnh mây nước

có người đàn bà trẻ ôm con chân không chấp chới xanh non

có tiếng trống như tiếng gầm hùm beo vọng vang vách đá.

 

náo động bốn phương

gió âm u

ào ạt từ mọi ngả đường oai hùng lịch sử

tràn về

gió Hát Giang

gió Bạch Đằng

gió Như Nguyệt

gió và gió…

gió Diên Hồng

gió Chương Dương

gió Hàm Tử

gió Chi Lăng

gió Đống Đa

gió Rạch Gầm

gió và gió…

gió La Ngà

gió Đông Khê

gió An Khê

gió Mộc Hoá

gió Điện Biên

gió và gió…

gió Trường Sơn

gió Hoàng Sa

gió Sài Gòn

gió Tây Ninh

gió Lạng Sơn

gió Vị Xuyên

gió Gạc Ma

gió Trường Sa

gió và gió…

ào ạt từ mọi nẻo đường Tổ quốc

tràn về rừng thiêng biên cương

tràn về khu rừng Đại tướng.

 

Gió hội tụ anh linh núi sông

như những đạo quân bí mật chớp nhoáng Lý Thường Kiệt,

những đạo quân mưu lược hào khí Đông A – Trần Quốc Tuấn,

những đạo quân áo vải thần tốc Tây Sơn – Nguyễn Huệ,

những đạo quân hợp vây đánh chắc tiến chắc Võ Nguyên Giáp.

Những đạo quân chưa bao giờ rời mắt khỏi cõi bờ,

chưa bao giờ rời mắt khỏi biển đảo,

chưa bao giờ rời mắt khỏi lũ sói đói di truyền luôn khát thèm cánh chim mỡ màng Lạc Việt luôn khát thèm mảnh đất rồng thiêng bay lên những giấc mơ Phù Đổng.

Những giấc mơ giản dị như khí trời trong lành để thở như thực phẩm an toàn để ăn như nước sạch để uống và đêm đêm lứa đôi tự do khoả thân quấn nhau cháy đến sinh sôi.

 

5.

Ngược hướng đường mòn khẩn hoang

hạt nắng phương Nam lặng lẽ địa đầu rừng thiêng phía Bắc,

ta như người lính mới mang thơ canh giữ biên cương

say trắng đêm hầu chuyện cùng linh hồn trấn thủ.

 

Gió núi mãi quấn từng bước chân đá mềm mang gien giao chỉ,

quấn từng tia sáng ước mơ di truyền hoàng đế áo vải anh minh:

nhẹ nhàng mở lòng đưa kiệu hoa đón hoà khí

quyết liệt xông pha thu hồi từng ngọn cỏ ngọn sóng lưu lạc cắt chia.

 

Những ngôi sao xanh đâu đó từ phương Nam hiện ra

những hơi thở ái ân đâu đó từ phương Nam dậy hương

những tiếng khóc sơ sinh đâu đó từ phương Nam cất lên

trong hương rừng quyện mùi hương biển.

 

Gió núi vẫn quấn chặt lấy ta

gió dựng thành luỹ biên cương

như vòng tay ấm áp của cha hiện về thầm nhắc:

– Vòng quanh khắp hành tinh này

không con đường nào bằng con đường quyến rũ tuổi thơ ta đi

không con đường nào bằng con đường khát vọng rồng tiên dựng lên

không con đường nào bằng con đường khốc liệt đàn chim Việt bay qua

con đường vọng phu ai xuôi vạn lý chín chiều ruột đau chớp bể mưa nguồn.

 

Dòng máu Lạc Hồng như tùng bách non cao

phong ba đảo xa

trúc mai khu vườn trầm tư minh triết,

nếu tìm được con đường ánh sáng khác

tiết kiệm sông máu núi xương đại dương nước mắt

tiết kiệm thời gian lạc hậu đói nghèo,

mở ra bầu trời mưa thuận gió hoà

mở ra cánh đồng dân ca trĩu bông hồng môi thôn nữ,

nếu tìm được con đường ánh sáng khác

tư duy tự do độc lập

trí tuệ rộng mở sinh sôi

tâm hồn lãng mạn bay tới giấc mơ không ranh giới nhạy cảm,

chúng ta hãy như ngọn gió mạnh mẽ tự tin

bước tới

dâng lên tổ tiên chín nén hương thơm

quỳ một chân van vái tám phương

quỳ hai chân một phương van vái

cúi rạp mình hít sâu sinh lực truyền kỳ đất đai,

khóc chín tiếng nhớ thương những linh hồn vương vấn

mừng non sông tan dần sương mù nặng nề âm khí

mừng những bà mẹ trong cơn đau hạnh phúc sinh nở không còn e sợ súng gươm cướp mất con mình

 

Nếu tìm được đường bay vàng hội nhập bình yên

rộng mở chân trời nhân văn giống nòi Lạc Việt

hãy tự tin trúc mai

hiên ngang phong ba

vững vàng tùng bách

mạnh mẽ như ngọn gió thiêng dựng thành luỹ biên cương.

 

PHAN HOÀNG

(Trích trường ca “Bước gió truyền kỳ”)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.