Con đường đến trường – Tản văn của Thuận Ánh

Vanvn- Tôi đã đi qua rất nhiều con đường, đã nhớ rất nhiều con đường, nhưng con đường lưu dấu ấn trong cuộc đời mình vẫn là con đường làng tôi đi qua để đến trường tôi dạy học. Năm nay, Gia Lai mưa kéo dài liên tục suốt nhiều ngày tháng. Nước mưa ngập nhà cửa, phố xá, làng bản. Nhà phố, đường phố được đầu tư xây dựng khang trang,cơ bản  mà còn bị mưa gây thiệt hại nặng nề thì con đường làng đất đỏ quanh co dẫn các em đến trường gian nan biết bao nhiêu.

Nhớ con đường vào làng đất đỏ trơn trợt nhưng các trò nhỏ vẫn rà chân, bấm chặt ngón chân xuống đường để đi, ngã rồi đứng dậy lại đi. Có đoạn đường bùn đất dày đặc bám chật xe, các cô thầy cứ đi đến đoạn ấy là xe nặng trịch đất không thể dắt tới, không thể đẩy lui. Các cô thầy phải gửi xe ở nhà dân ven đường rồi nhờ phụ huynh chạy xe công nông chở các cô thầy vào làng, lên lớp. Đất đỏ nhuộm màu cho cái áo trắng tinh khôi mà mẹ mới mua đầu năm học. Đất đỏ nhuộm màu từ cặp sách, đôi dép, vành xe và nhuộm tất cả những gì bám vào lòng đất – thứ màu sắc thân quen đến nỗi ai đi đâu xa cũng nhớ đến và mỉm cười.

Nhà giáo Thuận Ánh ở Gia Lai

Tôi ra trường về nhận công tác tại một làng thuộc vùng sâu, vùng xa của tỉnh, con đường đến trường là con đường làng thân quen, thân quen đến nỗi khi chuyển công tác về phố, tôi vẫn tìm con đường làng quanh co có lối rẽ vào trường để đi. Con đường làng quanh co bây giờ nhiều đoạn được đổ bê tông nhưng bê tông vẫn nhuộm màu đỏ đất. Con đường quanh co bên dưới những hàng cây ngũ sắc trổ bông tươi thắm quanh năm, hàng cây dã quỳ vào mùa trổ bông vàng ươm sắc nắng khiến tôi mê đắm lạ kỳ.

Đường làng tôi đi có thể ghé qua nhà một học sinh nào đó đang bộn bề giữa quyết tâm khắc phục khó khăn để đến lớp hay nghỉ học ở nhà phụ giúp cha mẹ lo việc rẫy nương. Tôi thấu hiểu, phân tích, động viên và chờ em đi học. Đường làng tôi đi có thể qua ngõ một nhà học sinh với vườn hoa rất đẹp, người làng chăm chút cho căn nhà nhỏ của mình ấm áp niềm vui, bắt kịp với các chương trình xây dựng nông thôn mới của nhà nước. Đường làng tôi đi có thể xa hơn một chút, để biết rằng chiếc xe đạp của học trò tôi rạo rạo xích cũ, để lắng nghe tiếng thở hổn hển của học trò khi đạp xe vượt dốc hoặc là tiếng nô đùa của các em với nhau rộn rã buổi sớm mai. Đường làng tôi đi qua sẽ gặp được những nụ cười thân thiện chào tôi, cô giáo của làng, của những người còn nhiều thiếu thốn đang cần sự sẻ chia, của sự ấm áp, đùm bọc.

Làng tôi đi qua có diện tích rất rộng, có học trò nhà cách trường học tới 10km, trời mưa, đường trơn có thể làm em bị ngã bẩn hết áo trắng nên em ngại vào lớp và thường quay xe trở lại về nhà. Tôi và giáo viên làng thường chuẩn bị thêm mấy chiếc áo trắng trong túi xách của mình đưa học sinh thay tạm để các em ngồi học. Có cô giáo còn tranh thủ giờ nghỉ lấy xà bông giặt áo cho các em hoặc tranh thủ phơi phóng cho học sinh lúc tan lớp có chiếc áo ráo ráo nước mang về.

Đường đến trường của học sinh trong làng là luồn qua những lô cao su. Đều tăm tắp, bạt ngàn những con đường lô cao su giống nhau khiến cho ai không quen đường thì sẽ bị luẩn quẩn không lối ra hoặc cô giáo đi vận động học sinh tới lớp sẽ không tìm được nhà học sinh mà tới. Ngày nắng mà được dạo dưới những tán cây cao su xanh mát ấy thì thật tuyệt. Bọn trẻ lăn trên những thảm lá vàng dưới gốc cây, cuộn người nô đùa thỏa thích. Chúng tung những vốc lá vàng cho gió thổi để những chiếc lá chao nghiêng, liệng khéo rất gợi cảm xúc, để rồi mải chơi quên thời gian tới lớp.

Những con đường mòn trong lô cao su mùa mưa này hoặc đất trơn bóng nhẫy, hoặc xanh rêu trơn trợt. Các em tới lớp ì ạch dắt chiếc xe đạp men lối đi quen. Rồi ngã. Rồi cười rất vô tư như là những chuyện bình thường, hồn nhiên thường xảy ra trong tuổi thơ của chúng. Những học sinh trường làng tới lớp, vượt qua đoạn đường gian nan trơn trợt mà trên tay vẫn lúc lắc những chùm quả cây rừng chát chát chua chua vô cùng thú vị. Những học sinh trường làng tới lớp không phải để đua thành tích mà là thực hiện ước mơ tròn trịa tuổi thơ.

Một năm học mới lại về. Nhìn trời mưa, tôi nhớ về những gian nan trên con đường đến lớp ở làng, để thương các em nhiều hơn, để tiếp thêm nghị lực cho những tinh thần vượt khó để tiếp cận kiến thức, hòa nhập với xã hội của biết bao hoàn cảnh túng thiếu ở làng. Con đường đến trường gian nan nhưng vô cùng đẹp.

THUẬN ÁNH

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.