Chùm thơ Vũ Trần Anh Thư: Kẻ lạc mình từ mùa xa vắng

Vanvn- Anh/ kẻ lạc mình từ mùa xa vắng/ tưởng đã giấu tóc mây tận cùng vòm ngực/ chiều nay/ ngơ ngẩn ngược dòng cổ độ một làn hương.

Nhà thơ Vũ Trần Anh Thư ở Hà Nội
KÝ THÁC NỖI BUỒN

 

Tháng Ba

em giấu nỗi buồn đi đâu mà khóe mi không ướt

chỉ thấy Hà Nội sương giăng giăng

 

Tháng Ba

em gửi nỗi buồn vào đâu mà anh thấy em cười

nhưng Hà Nội mưa nhòe mái phố

 

Ký thác nỗi buồn đi em

như cánh hoa sưa tự rơi mình vào lòng phố xá

đâu biết phố kia có đợi chờ và ủ ấm môi cong

 

Thôi nào em

hãy để nỗi buồn nở hoa từ giọt đêm chưng cất

cho anh uống ban mai ngọt ngào

ban mai đắng đót

 

Em…!

cứ khóc trên vai anh nếu em muốn khóc

để tháng Ba trôi như giọt lệ trang đài.

 

THỔI

 

Tháng Tư ngỡ là gió mỏng

Thế mà thổi nghiêng nụ cười

 

Loa kèn tưởng chừng im lặng

Mà thổi mê khúc miên man

 

Hà Nội những ngày áo mỏng

Buông tà vấn vít chân mây

 

Chỉ em trôi về phía ấy

Thổi bạt anh chạm dấu ngày.

 

ẨN DỤ

 

Em

bông ngọc lan đầu mùa

dịu dàng tinh khiết

lặng lẽ an yên bên góc phố thâm trầm

 

Trắng muốt nhỏ nhoi

ẩn mình e ấp

như tình đầu vừa chạm ánh nhìn đã vội quay đi

 

Hà Nội thơm thơm

Hà Nội tóc ngang vai

đường Cổ Ngư một chiều loang gió

hoa ngọc lan ẩn dụ lối về

 

Anh

kẻ lạc mình từ mùa xa vắng

tưởng đã giấu tóc mây tận cùng vòm ngực

chiều nay

ngơ ngẩn ngược dòng cổ độ một làn hương.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Anh Đào

THỤY LIÊN

 

Anh đi qua hoàng hôn sẫm tối

thụy liên khép mắt ngủ ngoan hiền

những búp hoa ủ hương mùa hạ

theo anh về ru ngát giấc đêm

 

Trong mơ anh ngỡ mình ngực cạn

hoa súng mùa em trổ dịu dàng

ban mai vỡ trong anh run rẩy

thành mảnh hồ soi tím mắt em.

 

RU HẠ

 

Ta nâng niu tách trà sen cuối hạ

hạ đi chưa mà hương ngọt trên môi

ngoài kia nắng vẫn vàng như thể

chẳng biết đầm sen hoa sắp nhạt rồi

 

Quán độc ẩm nhạc không lời dìu dặt

bình gốm men xanh khép mắt mơ màng

ngủ nhé hạ ơi dẫu có ai níu lại

gối lên sen, hạ mơ giấc nồng nàn

 

Ngủ đi nhé, ru hạ từ trong phố

để mùa thu tỉnh giấc thật dịu dàng

khoác chiếc áo giao mùa mỏng mảnh

chở làn hương thương nhớ theo sang.

 

MƯA VỀ TRONG PHỐ

 

Một chút mưa

nghe đông về trong phố

Phố thở dài ngóng chiếc lá vàng bay

Ai hờ hững quàng khăn chờ gió lạnh

Một chút tháng Mười rưng rưng heo may

 

Tháng Mười ơi

nghe mưa về trong phố

Phố trầm tư dạo một bản nhạc buồn

Nàng ma-nơ-canh mơ màng không hát

Chiếc áo choàng khe khẽ gọi mùa sang

 

Tháng Mười ơi

tóc nâu trầm ngang phố

Phố dịu dàng: thu đã đi chưa?

Mùa yên lặng

chỉ em là hiểu

Những viền ren thấp thoáng sau mưa…!

 

CHỈ CÚC QUỲ THỔ LỘ

 

Không thể lỡ với cúc quỳ được nữa

những yêu thương thắp nắng lên rồi

em không muốn chín vàng ngày đợi

bởi non xanh mắt nhớ đã bời bời

 

Ơi cơn gió đại ngàn nhuốm màu huyền tích

những đường đèo uốn lượn lưng ong

vạt áo mùa thu vừa lưng chừng dốc

nghiêng đoá cúc quỳ nương chút hương

 

Nhà thờ đổ sương giăng kín lối

phút em qua mây núi bỗng nhường

anh không nói chỉ cúc quỳ thổ lộ

má em hồng ấm lại rêu phong.

 

VŨ TRẦN ANH THƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *