Chùm thơ Vũ Thanh Thủy: Uống cả nỗi buồn tha hương chưa kịp tới

Vanvn- Sen rùng mình trút giấc mùa thiên thần/ xuống mặt bàn loang ố// Người tri kỷ châm trà nhìn bạch liên bong từng lớp đời/ thác về nơi hoa không sinh ra / uống cả nỗi buồn tha hương chưa kịp tới

Nhà thơ Vũ Thanh Thủy ở Phú Thọ

Bạch liên

 

Sen rùng mình trút giấc mùa thiên thần

xuống mặt bàn loang ố

 

Người tri kỷ châm trà nhìn bạch liên bong từng lớp đời

thác về nơi hoa không sinh ra

uống cả nỗi buồn tha hương chưa kịp tới

 

Bung yêu

 

Amĭ !Amĭ !(1)

Pơlang đến thì khoe sắc

Bụng con cứ nhớ người dưng

 

Amĭ Ama có biết

Tây Nguyên vừa cạn lạnh

Mùa “bắt chồng(2) bung yêu

Srí(3) đủ cặp

Vòng đồng đủ đôi

Thổ cẩm tương tư con tự dệt

Tìm mai mối đi thôi

 

Canh khuya chờ căng giấc

Dân làng chìm mộng say

Cửa nhà chàng giăng giăng đèn trước

Amĭ Ama(4) có biết

Rượu thương con ủ lâu ngày đến độ thơm men

Cái dạ bổi hổi gọi tên

Chàng mạnh như trâu rừng

Thật thà như nai như hoẵng

Nương rẫy nhà mình cỗi cằn

Chờ tay chàng cuốc bẫm

Đầu con bận nhớ người dưng

 

Cho con mang chàng về lạy tổ tiên

Mang về làm rể hiền

Trao nhau câu luật tục

Đọc bật màu “đêm thiêng”

“Tìm vợ, tìm chồng phải hỏi mẹ cha;

ăn ruộng, ăn rẫy phải hỏi tai con trâu, con bò;

làm bẫy phải hỏi thần núi; về với vợ như về với nước…”

Xin Yàng(5) ban cho con nhựa sống

Dính chân chàng ngày đêm

——————

  1. Amĭ (mẹ)
  2. Tục “bắt chồng”của người con gái Tây Nguyên
  3. Srí là cặp nhẫn cưới được chế tác từ bạc, sáp ong, phân trâu mà thành
  4. Ama (bố)
  5. Yàng (Trời)
Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Chợ tình

 

Sương ngậm núi

Gió co cây

Áo chàm mờ lối

Ngựa cõng hàng xuôi mây

 

Hơi may đọng

Bát rượu đầy

Đỉnh non trăng lạnh

Người cạn – núi say

Mắt đi ngơ ngẩn đá

Chợ lòng ẩm men cay…

 

Vía đá

 

Đá là lanh* cho bóng

cho trơn

cho nhẵn

Đường chà lăn mềm nóng phẳng lì

Vải có linh hồn thuận theo chân cần mẫn

Thuộc tính nhau nếp óng lạ kỳ

 

Đá gọi lanh thức

Đá gọi vía về

Gọi Phong Thổ hưng hửng dần trên vải

Mặt trời cứ chìm

Mặt trời cứ nổi

Con gái cứ trồng lanh

se sợi

nhuộm chàm

Cứ là những sải vải bằng phiến đá trăm năm

bằng niềm tin từ đời này gối sang đời khác

Lanh bản mình ưa một người chăm sóc

mới đẹp

mới bền

chẳng bạc

Vợ mặc

Mắt chồng rạo rực

Tình chồng cây rừng tươi xanh

Váy cuốn lên thân thành suối

Vía đá ngưng tụ thành trăng

—————–

* Một phong tục của người Mông ở Sin Suối Hồ, huyện Phong Thổ, Lai Châu

 

Lá khô

 

Người đi, phố gió heo may

Một người ở lại lòng đầy lá thu

Trăng xanh, xanh lạnh Tây hồ

Yêu thương rát ruột còn vờ như không

Gặp nhau ngôn ngữ lặng câm

Người đi tôi lại ngóng trông một mình

Thu đưa cái sự vô tình

Cho hồn khắc khoải tim thành lá khô

Thời gian có đợi bao giờ

Để mà trả nợ ngày vờ làm kiêu

 

Người đi phố gió liêu xiêu

Lá khô nằm lại bến chiều ngẩn ngơ

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Người khách đặc biệt

 

Hai người khách vãng lai đến tìm tôi nhờ làm sách

Tập bản thảo xộc xệch

Mép giấy trở trăn bên tác giả mù

Nụ cười thường trực hiền khô

Đôi mắt bâng quơ ra chiều tin một ngày sẽ sáng

 

Họ dìu nhau

rón rén

từng bậc thang lên xuống

Dựa nhau thập thõm bước đời

 

Cô mang trọng bệnh trong người

Có gương mặt còn vương thời xuân sắc

Cô làm chiếc gậy, bàn tay, đôi mắt

Ghi lại lời hay chảy ra từ khối óc không mù

 

Vẫn nụ cười hiền khô

Run run đưa tôi tập bản thảo quăn vênh

chắc tác giả viết góp lâu ngày chưa thành sách

– Chú rất yêu làng!

Tích cổ nguồn xưa ngôi đình Lâu Thượng

Chùa Bối Linh thiên địa mở trên trang

Xóm Sải, bến Vò nơi tế lễ khao quân

Hai Bà Trưng tụ binh khởi nghĩa

Thôn Hương Lan thoang thoảng khói nhang học sĩ

Thiên Cổ thiêng nằm dưới gốc táu già

“Hùng lĩnh trung chi thắng tích Nam thiên chính khí linh từ”

Vũ Thê Lang – thầy nước Nam nhớ mãi

Ánh mắt bâng quơ bỗng ngời lên như thấy

Hậu thế giở xem thiên sử đạo nghĩa dầy

Tác giả bồi hồi: – Chú sợ sau này con trẻ làng không hiểu được

Gốc cội nguồn nơi cắt rốn chôn nhau

Nào làm được gì to tát đâu

Chỉ là muốn nói điều mình biết

Người vợ ngồi bên vẫn kiên trì ghi chép

Quê Trưng Vương sáng phía hai người.

 

Nhớ

 

Từ hôm ấy đã bao ngày

Ngồi xâu chuỗi buồn hao gầy

Lạ quá! Mong ai mà khổ

Trốn vào giấc ngủ chẳng say

 

Mắt nhắm là nhắm để đấy

Hồn thì dong duổi theo ai

Hà thành sôi động đến vậy

Có người chỉ những thở dài

 

Dậy đi cho quên nỗi nhớ

Loanh quanh lạc lối vườn yêu

Ghế đá hôm nào hai đứa

Mơ mòng hạnh phúc phiêu lưu

 

Hôm nay có đôi thế chỗ

Họ nói với nhau những gì

Xem chừng đầu mày cuối mắt

Giống mình dạo nọ tình si…

 

Người bạn nhỏ của ta

 

Từ khi anh con trai

Biết thở dài

Biết miệt mài nhắn tin

 

Rồi một ngày

cô con gái chẳng quen

Lại gần gọi thẳng thừng ta bằng: – Mẹ!

Nào lạ gì đâu danh từ hàng ngày bọn trẻ

Thời nay vẫn kêu đường

 

Có chút se se như mưa sương

buông chùng cõi lòng ta dù biết bọn nhỏ này chỉ là bạo dạn

Ta tự dặn mìnhđơn giản, thế thôi!

 

Rồi một hôm

Trong mâm cơm anh con trai hết đứng lại ngồi

Ta ngó sang chiếc ghế: – Kiến đốt à?

Trúng mạch nguồn con trai khơi liên miên

Xin được đón cô gái kia về làm vợ

Cảm xúc giãn nở

Ta lo nhiều hơn vui

 

E sợ tình non, e sợ sớm vùi

E sợ con ta hay con người một lúc nào trở thành cay đắng

E sợ sự mặn mòi của câu tình yêu thời bốn chấm không

như trò chơi chóng vánh

E sợ vui chưa lâu đã phải học buồn

 

Nay ta thành mẹ của nàng

Cô gái bạo dạn hôm nào, bỗng ta thương đến lạ

Hình như ta không phải mẹ

Hình như ta muốn kết bạn vong niên,

với cô gái khiến tim con ta đảo điên, đòi cưới

Thương con ta chặc lưỡi

Mai này người bạn mới nhỏ xíu ấy,

cũng san sẻ thân thể và tuổi trẻ, cho sinh sôi nối tiếp chữ gia đình

Ta lại tự dặn mình

Chăm dưỡng nghĩa không sinh

Cho anh con trai có nụ cười tỏa nắng

 

VŨ THANH THỦY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *