Chùm thơ Trương Mỹ Ngọc: Có nhiều người rời khỏi cuộc đời mà chẳng ai phát hiện ra

Vanvn- Điều gì buồn hơn cả sự chia ly?// Là cảm giác bị lãng quên ngay khi đang trước mặt?/ Là không một ai hỏi han sau nhiều năm xa vắng?// Có nhiều người rời khỏi cuộc đời mà chẳng ai phát hiện ra/ Đến cuối cùng buồn bã nhất đâu phải sự chia xa/ Mà là khi tâm tưởng mỗi người không còn nghĩ về nhau nữa.

Nhà thơ trẻ Trương Mỹ Ngọc

Ở Petersburg đêm thì dài và mùa đông thì ảm đạm

 

Người lữ khách soi bóng mình trên những dòng sông

Trăng mọc trên cánh đồng bạch dương bồng bềnh, mờ ảo

 

Ngôi nhà gỗ trong rừng thông đóng cửa im lìm

Màn đêm nuốt chửng ánh trăng thả xuống khu rừng thơm mùi khói

Thành phố mất ánh trăng vàng, đêm trắng lại dài hơn

 

Hiên nhà chật hơn những ngày ông bệnh nặng

 

Vòm trời cong thành chiếc ô

Che lấy đứa con gần 60 ngồi khóc trước thềm nhà

 

Đêm trắng bị nhấn chìm trong thuốc khói của ba

Những giọt sương trong đêm chòng chành như nước mắt

Ba – tóc đã bạc màu vẫn sợ mình thành “trẻ mồ côi”

Tranh của họa sĩ Trần Thắng

Có đứa trẻ vừa rời khỏi lớp học buổi chiều

 

Chớp mắt đã thành người lớn

Cõng trên vai nhiều hoài bão của gia đình

 

Không có nơi bình yên nào cho những đứa trẻ dừng chân

Giữa cuộc đời có nhiều kỳ vọng phũ phàng

Mà nỗi cô đơn lại càng dày hơn gấp bội

 

Nụ cười của người này lại là tiếng khóc người kia

 

Bác nông dân mong mưa về chấm dứt những ngày hạn mặn

Bà cụ bán hàng rong rầu rĩ giữa thành phố ngập mưa

 

Em bé vô tư nghịch nước trước sân nhà

Ở góc đường có một “em bé” khác

Nước mắt lấm lem vì cọc vé số chưa bán được, chiều mưa…

 

Điều gì buồn hơn cả sự chia ly?

 

Là cảm giác bị lãng quên ngay khi đang trước mặt?

Là không một ai hỏi han sau nhiều năm xa vắng?

 

Có nhiều người rời khỏi cuộc đời mà chẳng ai phát hiện ra

Đến cuối cùng buồn bã nhất đâu phải sự chia xa

Mà là khi tâm tưởng mỗi người không còn nghĩ về nhau nữa.

 

TRƯƠNG MỸ NGỌC

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *