Chùm thơ Trịnh Bửu Hoài: Ngẫu hứng đầu xuân

Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài

Vanvn- “Mùa xuân đến như bao lần đã đến/ Sao đất trời bỗng mới tinh khôi/ Hoa vẫn nở như đã từng đua nở/ Sao hương thơm vời vợi ở bên trời”. Giữa ngẫu hứng đầu xuân tươi trẻ và sung mãn, Trịnh Bửu Hoài ước vọng tinh khôi và cháy bỏng: “Xin em một nụ hôn nồng/ Cho đời hóa biển thuyền không bến bờ/ Xin em ánh mắt ngây thơ/ Cho anh trẻ mãi vần thơ bên người”. Và khi nhìn về bầu trời nghệ thuật với những hỉ nộ ái ố, nhà thơ xứ Thất Sơn còn trăn trở: “Đừng làm bia cho một cuộc chơi/ Chẳng phải đi thi em mới thành ca sĩ/ Nghệ thuật nếu là nghiệp dĩ/ Em thực tài chắc chắn sẽ thăng hoa…”

 

Ngẫu hứng đầu xuân

 

Mùa xuân đến như bao lần đã đến

Sao đất trời bỗng mới tinh khôi

Hoa vẫn nở như đã từng đua nở

Sao hương thơm vời vợi ở bên trời

 

Em cũng đến như bao năm từng đến

Mắt trong veo hồ lệ giữa gương đời

Ta rùng mình biến thành tơ nhện

Giăng lưới tình huyễn hoặc cuộc chơi

 

Trăng kịp đến như bao mùa giêng đến

Sao đêm nay trời đất nhuộm hoa vàng

Em chợt lạ giữa làn hương thanh thoát

Ta hoá thành cánh bướm dẫn mùa sang

 

Chim đã đến như bao khi vụt đến

Dệt trời xanh thành khúc giao hoan

Ai cũng muốn cuộc đời nầy đẹp mãi

Xin trải lòng ra hết với nhân gian…

 

Ứớc vọng ngày xuân

 

Xin em một chút hồn nhiên

Cho vơi nhẹ nỗi ưu phiền thế nhân

Xin em một chút tình thân

Cho thêm ấm áp giọt xuân bên thềm

 

Xin em một sợi tóc mềm

Cho anh buộc chặt giấc chiêm bao người

Xin em một khóe môi cười

Cho hoa hồng nở bên trời nhớ nhau

 

Xin em chút ửng má đào

Cho hoàng hôn cũng ngọt ngào chân mây

Xin em một cái nắm tay

Cho trăm năm hóa một giây xao lòng

 

Xin em một nụ hôn nồng

Cho đời hóa biển thuyền không bến bờ

Xin em ánh mắt ngây thơ

Cho anh trẻ mãi vần thơ bên người.

Ai bảo em ra pháp trường

 

Em đi thi ca mà như ra pháp trường

Để cho ban giám khảo thi nhau bắn

Em như tấm bia trơ ra hứng đạn

Còn gật đầu lí nhí cám ơn

 

Tôi thương em chẳng biết làm gì hơn

Nghệ thuật đã đến thời bát nháo

Thầy và trò không còn ra nẻo đạo

Giám khảo nhố nhăng người thi như kẻ lạc đường

 

Ai bày ra kiểu nhận xét tán dương

Những điều chẳng liên quan đến nghề nghiệp

Em đẹp quá áo quần em quá đẹp

Em học được gì từ lời sáo rỗng vô duyên

 

Là giám khảo tất nhiên họ có quyền

Nhận xét vu vơ và nhiệt tình cho điểm

Nhận xét một đằng điểm cho một nẻo không còn là hiếm

Người thi bất ngờ khi đạt điểm cao

 

Khán giả hoang mang chẳng hiểu thế nào

Khi giám khảo cũng hát theo thậm chí còn nhảy múa

Giây phút nào lắng hồn để nghe và chọn lựa

Đành ngó quanh cho điểm kiểu một phường

 

Rồi thốt ra những viên đạn bọc đường

Có những viên đạn hình vuông khó hiểu

Có những viên đạn tô thêm những gì em thiếu

Nhưng cũng có nhiều viên đạn vô tư một cách dư thừa

 

Có những viên đạn làm gió làm mưa

Cuồn cuộn cả một khung trời lý luận

Cứ tưởng mình đứng trên bục giảng

Thao thao bay như một cánh chim trời

 

Trên sân khấu em như đóa hoa tươi

Hồn nhiên với niềm đam mê cháy bỏng

Có những viên đạn làm em vỡ mộng

Cuộc hành trình biết ngoặc về đâu

 

Trong cuộc chơi phải chấp nhận nông sâu

Em biết thế nhưng lòng sao u uất

Họ là những người nổi danh trên đường nghệ thuật

Sao cãi nhau như giữa chợ trời

 

Cuộc thi hoành tráng lắm em ơi

Tiền giải thưởng thì cao ngất ngưỡng

Nhưng em đừng khát khao khiên cưỡng

Ta lớn lên nhân cách mới là người

 

Đừng làm bia cho một cuộc chơi

Chẳng phải đi thi em mới thành ca sĩ

Nghệ thuật nếu là nghiệp dĩ

Em thực tài chắc chắn sẽ thăng hoa…

 

Biển ma

 

Những ngọn sóng hóa thành ma

Cuốn trôi linh hồn những tên độc ác

Cuốn trôi danh vọng những thằng hèn nhát

Thấy biển dơ mà cứ nói biển trong lành

 

Những con cá cũng biến thành ma

Rỉa vào lương tâm những tham quan ô lại

Rỉa vào tim những tên ra tay sát hại

Cả họ hàng dòng tộc cá nhà ta

 

Những hạt muối cũng trở thành ma

Ăn mòn vào mắt những thanh thép máu

Ăn cả ruột gan những phường vô đạo

Những kẻ tham lam chẳng kể giống nòi…

 

TRỊNH BỬU HOÀI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *