Chùm thơ Trịnh Bửu Hoài: Hồn muôn xưa sống mãi tới bây giờ…

Vanvn- Ta ngồi đây tưởng nhớ tiền nhân/ Công trạng người không ai quên được/ Thành phố ngã ba soi bóng nước/ Hồn muôn xưa sống mãi tới bây giờ…

Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài

TIỀN NHÂN

 

Ngồi bên nhau nhắc chuyện người xưa

Một thời gian lao đi mở cõi

Áo bạc đường xa mù sương khói

Bao nhiêu giá lạnh xám môi người

 

Nơi đất lạ chim không mỏi cánh

Người lẽ nào lại để chồn chân

Phương trời vô định đầy mây trắng

Cứ vịn niềm tin chiếc gậy thần

 

Cơm hẩm sức tàn nên lực kiệt

Băng rừng vượt núi cạn mồ hôi

Chỉ còn ý chí vầng trăng biếc

Soi sáng long lanh ở cuối trời

 

Cứ đi cứ đi và cứ đi

Chẳng biết nơi đâu cõi biên thùy

Người ngã xuống trao người bước tới

Ánh mắt tin yêu thật diệu kỳ

 

Rồi đến nơi nầy người dừng lại

Rừng xanh nước bạc núi gợn hồn

Lớp lớp phù sa chưa nếm trải

Xẻ dọc đồng xa những nhánh sông

 

Rừng hóa vườn cây đồng hóa lúa

Những mái tranh chiều quyện khói bay

Bếp của nhà ai khơi ngọn lửa

Mà nghe ấm cả xóm thôn nầy

 

Thần phách con người xua thú dữ

Bàn tay thô ráp xóa hoang vu

Cuộc sống mới tuy còn gian khổ

Đã thấy bình minh vén mây mù

 

Người sinh sôi thành ấp thành làng

Những cánh đồng ngày càng trải rộng

Sông Cửu Long phù sa đục sóng

Mạch máu hồng nuôi lớn lưu dân

 

Ta ngồi đây tưởng nhớ tiền nhân

Công trạng người không ai quên được

Thành phố ngã ba soi bóng nước

Hồn muôn xưa sống mãi tới bây giờ…

 

BẠN TÔI

 nhớ Lộc Vũ

 

Bạn dừng chân phiêu bạt

Về bên bến quê buồn

Quanh năm nghề hạ bạc

Neo đời một khúc sông

 

Bạn mang hồn phương đông

Quay lưng ra phố chợ

Áo cơm không là nợ

Hồn phơi phới ngàn lau

 

Ai vào cuộc bể dâu

Bạn đùa trăng vọc nước

Ai bon chen xuôi ngược

Bạn lênh đênh mái chèo

 

Quanh quẩn bến quê nghèo

Gió mưa mòn chí lớn

Xem đời như giấc mộng

Bạn thả hồn trong veo.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

ĐÊM NGỦ DƯỚI CHÂN NGỰ BÌNH

 tặng vợ chồng Ngàn Thương

 

Nhà bạn chìm trong xóm nhỏ

Chiều phai mái bạc gió lùa

Rào thưa biết đâu là ngõ

Vách vàng ố vết rong mưa

 

Nền gạch làm nơi tiếp khách

Quanh năm bóng một khoảnh tròn

Giường vạc đầu kê gối sách

Chúc bạn xa về ngủ ngon

 

Nhưng ta làm sao ngủ được

Huế thơ mà bạn ta nghèo

Quá đêm còn nằm thao thức

Ngậm ngùi một mảnh trăng treo

 

Ngoài kia sương bay như mộng

Nghe hương Huế ấm lòng mình

Trải hồn trong gian nhà trống

Bạn ta tiếp khách bằng tình

 

Bạn ta hồn nhiên say ngủ

Đâu hay dằng dặc đêm dài

Ta thấy sông Hương núi Ngự

Mênh mông nhà bạn đêm nay…

 

ĐƯA BẠN VỀ BẮC ĐUÔNG

nhớ Phạm Hữu Quang

 

Bạn trở về. Về với Bắc Đuông

Nơi dòng sông chảy qua lời ru của mẹ

Nơi câu thơ xanh màu lá trẻ

Ngọn đèn dầu soi sáng những trang văn

Quyển vở vàng thơm mùi rạ đồng bằng

Tiếng dế gáy theo vào giấc ngủ

Cha mất sớm mẹ lìa quê lam lũ

Chị theo chồng thui thủi bóng ven sông

 

Về Long Xuyên xa tiếng ếch đồng

Bạn đi giữa phố người lầm lũi

Thân bé nhỏ chí cao như núi

Qua sông sâu hồn khẳm chuyến phà

Bàng bạc xứ người một ánh trăng xa

Chiều sông Hậu làm thơ ngẫu hứng

Ngước mặt về tây Thất Sơn sừng sững

Áo giang hồ cuồn cuộn gió phương đông

 

Bạn đã về. Về với mênh mông

Bỏ lại sau lưng cõi đời bẩn chật

Bỏ lại nhân gian những điều được mất

Suốt một đời lẩn quẩn thực hư

Cuộc chơi rồi cũng hóa phù du

Đi trăm nơi vẫn quay về chốn cũ

Cánh chim xa rừng thương nhớ tổ

Cội cành xưa còn đó dấu chào đời

 

Xa Long Xuyên. Bạn đã xa rồi

Còn đâu những chiều say ngất ngưởng

Quán bên đường ngửi mùi khô nướng

Uống cạn bình chưa rõ mặt cơn say

Có những đêm nhân thế thật dài

Vườn ký ức hồn lang thang cô độc

Bạn nuốt khói nghe bạc từng chân tóc

Nặng hai vai gánh nợ tang bồng

 

Bạn đã về. Mãi mãi Bắc Đuông

Dòng sông xưa hát lời ru của mẹ

Những câu thơ bây giờ lặng lẽ

Kết thành sao soi một kiếp người

Dừng bước giang hồ. Bạn đã thảnh thơi

Chuyện áo cơm cũng thành sương khói

Cồn Nguyễn Du gió mùa vẫn thổi

Không còn ai bên máy chữ gọi thơ về…

 

TRỊNH BỬU HOÀI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *