Chùm thơ Trần Thế Vinh: Trước men đã nhóm tình

Vanvn- Có một chiều mắt yêu/ Nhớ dài theo rau hẹ phía sau lưng/ Ta không buồn ngó lại/ Đi cho kịp nắng vàng rụng cuối thời gian/ Xe hay ta bỏ chạy lúp xúp vào đêm/ Rượu say hay ta trốn tránh/ Trước men đã nhóm tình…

Nhà thơ Trần Thế Vinh ở An Giang

NGHIỆM VỀ SÔNG

 

Trông đôi mắt đa tình

Chân chim hằn tua tủa

Giữa hồn sâu giãy giụa

Là khoảng trời sóng xa.

 

Nơi cái nhìn vụt qua

Có lắng sâu lời hát

Nơi ráo khô vị chát

Có thấm ngọt dòng sông?

 

Khóe mắt nào đợi trông

Rửa tình ta thiếp ngủ

Tàn cây chao bến cũ

Trăng trầm mình xôn xao…

 

Con nước xưa dạt dào

Có nhón chân mùa giựt

Con thuyền yêu ray rứt

Nghiệm giọt đời ngọt chua!

 

BÔNG RÊU ĐỒNG TỨ GIÁC

 

Bông rêu nở rộ nhiều màu

Hồng vàng đỏ tím lao xao mặt đồng…

 

Vạt đồng trà sư

Mặt nước tháng tư thẳm sâu tận đáy

Vụt nở tím bông rêu hoang dại

Lửng lờ trên trấp triền đê

Nơi có cánh cò trắng nhánh tràm giăng

Vụt bay cho trời xanh trở lại

Hoàng hôn chưa mà ta tím rịm nỗi buồn xa ngái…

 

Bông liu riu nở rực trên nước phù du

Đồng Tứ giác gió thu

Mấy bông vàng ngái trên thảm xanh

Mấy bông tím đỏ lìa cành

Ta bùi ngùi thương vành môi em…

 

Lụt rút

Gió êm

Đồng lặng

Còn bông rêu hồng nẩy lộc gió đông

Xuân tràn lên Tứ giác

Vẳng tiếng hát Khánh Ly qua bài ca họ Trịnh

“Nắng có hồng bằng đôi môi em…”

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

CHIỀU RAU HẸ QUẤN CHÂN*

 

Có một chiều mắt yêu

Nhớ dài theo rau hẹ phía sau lưng

Ta không buồn ngó lại

Đi cho kịp nắng vàng rụng cuối thời gian

Xe hay ta bỏ chạy lúp xúp vào đêm

Rượu say hay ta trốn tránh

Trước men đã nhóm tình…

 

Rồi một hôm nhớ lại

Trăn trở đêm lóe sáng ánh mắt chiều nào đỏ ối

Nhớ rau hẹ dài thường thượt quấn chân nhau

Tình ngoái lại sẽ bối rối

Trăng đã mọc tuổi chiều bao lâu?

 

Rồi sẽ tóc bạc lạnh rơi

Rồi tuổi ta đã cuối đời

Rồi ngày mai rau hẹ úa vàng!

______

* Một loại rau dài hơn một mét có ở Tây Ninh

 

MƯỜI NĂM BẾN CŨ

 

Gió đâu xa lắc

Phía Nam sông Hậu thổi về

Thổn thức lùa rát đêm khuya

Se thắt lòng ta năm trước

Ngậm ngùi nhìn phà Xóm Chài lặng khuất eo sông

Rước em sang bến

Đêm nhìn sóng nước lênh đênh

Ngó về phà cũ sương mờ thực hư.

 

Trong đêm vu quy ta người tài tử

Muộn màng đến dự

Bạn bè đông đủ sao em ngượng lời chào

Đắng ngắt giọt rượu em trao

Chạm ly chia vui sao mắt em rướm lệ

Gió khua sông. Buồn như lời ca đêm hôn lễ

Qua bến mới rồi ai hát em nghe?

 

Chiều nay. Rẽ chợ Phong Điền

Dầm cũ đơn côi nhìn ngả ba duyên nợ

Ghe đã khẳm qua tháng năm mong nhớ

Không thấy hoa nào đẹp nữa tặng em

Hoàng hôn vô tâm đỏ rụng mái rèm

 

Mai này trở lại

Xin đừng hỏi vì sao

Bến sông thưa. Chuyến phà tình yêu cũ mục

Bài vọng cổ rung dây điệp khúc

Nước cuốn trôi dấu chân em ngồi giặt

Áo em có nhầu vì lời hát đưa dâu?

 

Sóng rì rào…rì rầm…

Cứ thổi đêm đêm lùa qua hiên cầu

Con nước ngược xuôi không xóa vết lòng thương tích

Mưa gieo ngọn. Rát buốt từng nhánh sông tĩnh mịch

Hạt rơi nghiêng dài hướng sóng Tây Đô.

 

Tóc thề. Mười năm em phơi

Sợi nào buột chặt từng lời hát xưa ?

 

CHÙM THƠ 3 CÂU

 

1.

Cầu vồng mọc

Lung linh sắc màu

Ta hay em quên đi mặt trời.

 

2.

Cây rụng lá

Đá trở mình

Bật dậy một cánh chim.

 

3.

Nước liếm mặt đồng

Cá quẫy bờ sông

Lão tri điền ngồi bó gối nhìn.

 

4.

Cửa đại học

Tung tăng hiền tài

Tướng về hưu lén nhìn nuối tiếc.

 

5.

Chợ chiều

Buồn như tiếng ca người hành khất

Nhịp song loan buồn hơn.

 

TRẦN THẾ VINH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.