Chùm thơ Trần Thế Vinh: Hồn từ đường cứ vọng thức về ta

Vanvn- Dằng dặc nhớ/ Dằng dặc thương/ Nhịp thời gian nối bao canh trường/ Con cháu chuyển luân giờ đã là ba má/ Hồn từ đường cứ vọng thức về ta.

Nhà thơ Trần Thế Vinh ở An Giang

Nhớ & thương

 

Nhớ nắng miền Tây

Vàng màu cam chín

Núi khô, cây tầm vông rụng lá chỏng chơ

Đá hầm hập thở

Ruộng bậc thang chang nắng

Ba ra đồng dọn đất chờ mưa

Gọi tắc kè… Rặng tiếng nấc xế trưa

Lơ thơ ngọn khói rơm đốt đồng lung linh chạng vạng

Sau ngày đồng án đoàn viên.

 

Chiều rồi. Ba choàng khăn rằn ra tắm sông

Má lụm cụm đợi chồng lên so chén

Mâm cơm thơm, nồi canh lửa bén

Con cá chia đôi chồng vợ chung lòng

Rau sạch sau vườn hái luột đầy mâm

Hít hà giọt mồ hôi mằn mặn

Ba ngại gì thời mưu sinh dài ngắn

Má chắt giọt nước cơm múm sữa, chăn con…

 

Dằng dặc nhớ

Dằng dặc thương

Nhịp thời gian nối bao canh trường

Con cháu chuyển luân giờ đã là ba má

Hồn từ đường cứ vọng thức về ta.

 

Câu thơ bong bóng

 

Mặt ngày ẩm ướt

Buồn hơn mặt trời khuất bóng sáng nay

Câu thơ dài thườn thượt như mưa

Núi cao không thấy

Mây giản cách mây

Như ta giản cách bóng ta

Gió vọng miền viễn du Đoan ngọ

Mưa cắt cơn tiếc nuối nửa vòng năm.

 

Khi ngọn mưa lăm răm. Ta vái

Linh thiêng mỗi câu thơ bong bóng

Nở rồi tàn, tàn rồi nở. Kiếp lai sinh.

 

Khi dứt hạt trời trong xanh. Ta lạy

Theo chín tầng mây, gió lay chín tầng gió

Ngọn nào lần Đoan ngọ tìm ta…

Tranh của họa sĩ Lê Kiệt

Tìm ta trong “ngoặc kép”

 

Đồng Tứ giác năm nay lụt thấp

Dòng Vĩnh Tế cá linh biệt tăm

Thất Sơn mưa mùa lá rơi tầm tả

Chen mỗi vạt rừng…đá cũng vọng phu.

 

Ta con tu hú…

Kêu chiều lạc bầy mùa giãn cách

Tiếng hót chào mùa khàn giọng bi ai

Ly rượu rót ra bốc men u hoài

Nhớ thằng bạn đi xa…

Hiu hắt vòng khói nhang tiễn biệt.

 

Chằng chịt chốt chặn, dây giăng

Kinh dọc đồng ngang phân định lằn ranh

Ta biết…

Mùa ép nụ đòng đòng mà gió nghẹn từng cơn

Lòng vòng sợi cách ly truyền nhiễm

Trầm khúc sông dài hoang huyển

Sợ dòng nước mang đi những hạt lúa vàng…

 

Giãn núi, cách sông

Chứ lóng nắng, lóng mưa vẫn níu mùa màng

Theo hình cánh cung cánh chim bay miết

Đã bao đêm ngày sống trong ngoặc kép

Ta hỏi lại mình từ góc hẹp một vùng quê…

 

Khóc cùng thập loại chúng sinh

 

Có – không… Mạc hạ kéo dài…

Tứ thơ thườn thượt “thập loài nghiệp sinh”

Thầy lên web dạy học sinh

Mái trường im ỉm. Khắc tinh rộn ràng

Cổng chợ test nhanh. Xếp hàng

Cá thịt, rau quả… như vàng hiếm hoi

Phố nghèo, nhà trọ lẻ loi

Trông chờ nắm gạo lạc loài xin – cho

Người từ thiện đến chăm lo

Gom bộ đội, “đi chợ” cho người nghèo

Dược phẩm, rau quả, thịt heo

Trẻ già yếm thế gieo neo vài ngày

Ở không, chờ dịch dằn dai

Căn phòng 8 thước khóa hai vợ chồng

Ra vô, cọ quẹt mặn nồng

Qua mùa dịch. Hỏi lòng thòng mấy con…?

Nghệ sĩ nhạt nhẽo phấn son

Đêm trông chờ sáng, ngày mòn dung nhan

Rượu mình mình uống, lẻ hàng

Hậu trường sân khấu ly tan kiếp tầm

Khất thực – phố chợ tan tầm

Tháng Bảy khánh kiệt, ngày Rằm ai cho

Tỷ phú – một đời ấm no

Hụt hơi nằm xuống. Ai lo hỡi tiền ?

Mỗi người một nghiệp dành riêng

Hồn xiêu phách lạc biết tìm về đâu…

Thi nhân, văn sĩ buồn rầu

Ráp từ than oán thành câu văn vần

Ê a khóc mướn ai cần

Lúc “dịch dã” đã thiếu phần áo cơm

Cũng có kẻ nghiệp lái buôn

Tích hàng kê giá, diễn tuồng khó khăn

Chặt chém đồng loại kiếm ăn

Khi F lây nhiễm ăn năn. Thì là…

 

Đời ai không chết một lần

“Cách ly” ai đến góp phần tiễn vong

Xác phàm trơ trọi một thân

Thâm tình, quyến thuộc ngàn lần cách xa!

 

TRẦN THẾ VINH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *