Chùm thơ Trần Nhã My: Tiếng chân nhẹ khẽ qua những yên ngủ hoang tàn

Vanvn- Tây Ninh là vùng đất của nắng và gió. Tây Ninh là vùng biên viễn ở phía Tây Nam Tổ quốc. Những đặc điểm đó đã sản dinh ra một con người với những câu thơ mở ra như đất, như hoa cỏ, cây trái dưới chân và như nắng gió trên đầu. Những câu thơ thì thầm như chỉ vang lên trong con người ấy và chỉ để mình người đó nghe.

NHÀ THƠ PHẠM SỸ SÁU chọn và giới thiệu

Nhà thơ Trần Nhã My ở Tây Ninh

BA VÀ CỔ TÍCH

Ra đồng từ lúc tờ mờ sương

ba mang về sự tích trong mỗi bữa cơm

con hải âu suốt cuộc đời chao mình trên sóng

mong chuộc tội bất hiếu với cha

 

Có cậu bé không nghe lời mẹ

mẹ đi rồi còn tìm lại được đâu

trên nấm mồ trồi lên cây lạ

trái vú sữa vì con mà ngọt lịm giữa trời

 

Tiếc của, con thằn lằn tặc lưỡi

sống trên đời mà thiếu nghĩa thiếu nhân

chết đi rồi vẫn còn ân hận

kiếp bò sát cho chừa thói tham

 

Con bỏ đũa, chống cằm

thương con dã tràng se cát cố tìm lại viên ngọc đánh rơi

bàn ăn cơm lạnh. Ba ơi… tội nghiệp!

ba giật mình chữa lại cổ tích: “Dã tràng kiếm ăn”

 

Bẵng đi mấy chục năm con chưa nghe ba kể

chiều nay trong tất bật mưu sinh

con muốn chạy về bên bữa cơm nhà mình

để nghe ba kể chuyện cổ tích như ngày đó, ba ơi!

 

CÀ PHÊ VỚI NÚI

 

Mặc kệ mưa phương nào không biết

góc cà phê Ngũ Hành Sơn vừa tầm ngắm

vàng ươm từng sợi nắng

ngọt lịm môi cười trong chút mặn mòi gió biển

 

Phật Thích Ca ẩn hiện trong mắt xa xôi

sách xưa tích cũ trôi về nguyên vẹn phía em ngồi

thoáng thấy Lão Tử đang đi vào núi

có gặp không, Khổng Tử từ vách đá bước ra?

 

Em không là con gái phú ông

chưa từng chứng kiến mười tám tên cướp xông vào cửa phủ

giọt cà phê thì thầm vừa đủ

những viên đá giòn khua gọi giấc xưa từ lâu lắm chưa về

 

Anh dắt lên chùa

trả lời em câu hỏi về vẻ mặt hun của Thập Bát La Hán

anh diễn mặt buồn, mình cũng từng trong số đó

nhưng còn mắc nợ trần gian

 

Nợ những lần cùng em góc quán

nợ những bước chân hoang dìu em khắp cùng suốt kiếp

anh giả vờ trả hoài không hết để thành thừa

cho em nợ ngược và trả mãi kiếp sau…

Tranh của họa sĩ Hoàng A sáng

CHIỀU TRÊN ĐỒI VẮNG

 

Em tìm dấu trăng rơi trong hoang tàn đổ nát

trong cỏ dại nhờ nhờ nhập nhoạng

ánh trăng người đã bán

giờ vẫn còn nghiêng nghiêng

 

Em tìm dấu chân đôi tình nhân cũ

trong sẫm tối mịt mờ

bờ cát dài lẳng lặng

xoá dấu tình trăm năm

 

Pôsahnư công chúa thuỷ chung chờ chồng

trên đồi cao vọng tưởng

như hòn vọng phu ngóng trông bốn phía buồn chất ngất

nước mắt hoà biển xanh

 

Em và anh

rời đồi hoang trong vội vàng hấp tấp

Bà Nài chiều xuống thật nhanh

em tiếc mình không kịp đọc câu thơ cũ

 

Em ngoái nhìn

Lầu Ông Hoàng vẫn còn đây dù hoang phế

tháp Pôsahnư dịu dàng đoan thục cô quạnh dưới trăng nghiêng

em lọt thỏm trong bóng chiều ngơ ngác

nhưng mà có anh…

 

MỘT MÌNH TRƯỚC GÀNH ĐÁ ĐĨA

 

Có thể lắm

ấu thơ của trăm triệu năm trước

em và anh chơi nhà chòi dưới vòm trời cao vọi

sóng trắng mênh mang

mây cõng gió lang thang

và trăng

ánh trăng ghé vào xem

 

Em làm đĩa

mong vành trăng đừng vỡ

anh chất chồng lên cao… lên cao…

này 1 dĩa 2 đĩa 3 đĩa

vô vàn cột đĩa sâu thẳm trong lòng đại dương nhô lên khỏi mặt đất

sóng đùa từng đợt phụ giúp

mây gió hát ca hoà điệu trùng dương

cứ như chúng ta xây lâu đài bằng tất thảy yêu thương

cần mẫn như dã tràng se cát

 

Đột nhiên

anh đi theo ngọn gió hoang

trò chơi dở dang từ đó

 

Người đời không biết hoặc biết sai vì sao biển xanh lại mặn

nước mắt em đổ vào cho từng đợt sóng cuốn đi

 

Chúng ta đã trải qua bao kiếp bên nhau mải miết trò chơi cùng những chiếc đĩa xinh

từng cột đĩa kết dính

đại dương sóng dữ cũng không bao giờ chia cắt

duyên mình sánh không bằng chiếc đĩa phải không anh?

 

Đã bao lần đứng trước biển xanh

ngắm nhìn đá đĩa, ngơ ngác hỏi mây hỏi gió

hỏi anh còn mải rong chơi đâu đó

bao giờ về cùng em?

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

RÁNG CHIỀU BÊN CỔ THÁP

 

Nắng chiều đổ dài tháp xưa chạm đỉnh thiêng

bóng hai mái đầu sóng đôi in lên đền đài cổ

những viên gạch trùng tu hằn sáng tường rêu cũ

tiếng chân nhẹ khẽ qua những yên ngủ hoang tàn

 

Cánh hoa dầu rơi bâng quơ thềm cát

cơn gió qua vai tượng thần, qua cánh tay vũ nữ vai thon

điệu múa nghìn năm thức dậy với hoàng hôn

cội sứ trầm tư đong đưa những chùm hoa trắng

 

Ruộng lúa vàng từ ngàn xưa vẫn miệt mài mưa nắng

bảo bọc chở che quanh ngọn tháp u huyền

vết sẹo cây trường vẫn đó, nở hình trái tim

cỏ cây có biết hờn không một viên đạn lạc?

 

Em đến tháp lần này và bao nhiêu lần khác

hôm nay có người khách lạ hóa thành quen

hoa nắng nhắm vào tóc em

rơi đúng nụ hôn đầu tiên bất chợt…

 

DẮT EM VỀ VỚI MỸ SƠN

 

Sớm ngày mùa trong veo

anh dắt em về Mỹ Sơn thánh địa

đôi bàn chân bước nhẹ

anh ơi… em sợ

cái dịch chuyển nhỏ xíu cũng làm kinh động ngàn năm

 

Vua chúa đâu

cung tần mỹ nữ giai nhân đâu

quân hầu đâu

ai qua đây đã hóa thành ngọn gió

hóa thành đất, thành nước hay muôn thú cỏ cây?

 

Có ai đó thành mây bay?

về đây ngắm lại nơi mình từng thờ tự

bỗng chốc tiêu tan

 

Vua chúa mà chi

chức tước làm gì

rồi cũng như khói như mây

chỉ còn đây phế tích hoang tàn

 

Bàn chân bước nhẹ nhé anh

kẻo vỡ động viên gạch nào đấy thêm đau lòng em không chịu nổi

bước đi như hơi thở

không lời nào mà như nói nhiều lắm đấy

 

Anh dắt em về đây

bước chân nhẹ như thực như mơ

có khi nào qua bao năm hóa kiếp

nay anh dắt em về chiêm bái lại ngày xưa???

 

TRẦN NHÃ MY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *