Chùm thơ Trần Nguyệt Ánh: Giấc mơ nảy mầm từ đất cổ bazan

Vanvn- “Tiếng đàn Chapi đi tìm giấc mơ// Theo ngọn gió vút cao đỉnh núi/ Mơ hạt lúa đầy bồ, hạt cà phê tròn mẩy// Choé rượu cần ngọt thơm mùi nếp rẫy/ Ánh mắt Tây Nguyên nồng ấm ân tình/ Giấc mơ nảy mầm từ đất cổ bazan”. Từ trong tâm thức, vẻ đẹp Tây Nguyên hiện lên một cách sinh động và tự nhiên trang thơ Trần Nguyệt Ánh: “Ánh mắt chiều chếnh choáng lệch hoàng hôn/ Ai nói điều gì mà trời Tây Nguyên căng đầy nhựa sống”

Nhà thơ Trần Nguyệt Ánh ở Đắk Lắk

Âm vang đại ngàn hoà vũ khúc đêm xoang

 

Trót đánh rơi nụ cười trong tim người lữ khách

Để đêm về níu chặt những yêu thương

 

Ánh mắt chiều chếnh choáng lệch hoàng hôn

Ai nói điều gì mà trời Tây Nguyên căng đầy nhựa sống

Xuân chưa đến mà lòng bung lộc biếc!

 

Tiếng đàn Chapi đi tìm giấc mơ

 

Theo ngọn gió vút cao đỉnh núi

Mơ hạt lúa đầy bồ, hạt cà phê tròn mẩy

 

Choé rượu cần ngọt thơm mùi nếp rẫy

Ánh mắt Tây Nguyên nồng ấm ân tình

Giấc mơ nảy mầm từ đất cổ bazan!

 

Những bức tượng nhà mồ ôm mặt khóc hoài niệm

 

Bên kia bầu trời, những tưởng vô ưu

Bao trầm tư khắc khổ chất đầy

 

Nỗi buồn thế gian tạo hoá luân hồi

Thác xuống mồ vẫn ôm mặt khóc

Gửi đến người đời giọt nước mắt sẻ chia!

 

Tiếng hươu con thảm thiết bìa rừng

 

Ngọn lửa cháy không tìm đâu lối thoát

Lũ voi rừng gọi bầy rủ nhau chạy trốn

 

Chim Phí lạc đàn bay ngược núi mù khơi

Tượng gỗ xém đầu chảy máu oán than

Mắt già làng ráng chiều pha đỏ áu.

Tranh của họa sĩ Thanh Hiếu

Em gùi mùa xuân hoa nở núi đồi

 

Xúng xính m’yêng xinh khăn hồng xuống phố

Tiếng cồng chiêng rộn ràng từ buôn xa vọng vang xóm nhỏ

 

Anh ơi cùng em trẩy hội mùa xuân

Cho nếp nhà sàn rạng rỡ ngày hội non sông

Có anh về điểm tô thêm bức tranh hạnh phúc.

 

Chiều rơi, hoàng hôn lao mình triền dốc

 

Là lúc khăn phiêu em da diết nhớ người

Tiếng chim Chơ rao quắt quay gọi bạn

 

Lúa mới thơm nồng ủ hương rượu cần Ban Mê

Cúc quỳ tô má em ngời sắc xuân thì

Cùng nắm tay nhau đi hết nấc thang nhà sàn quê mẹ!

 

Người đàn bà cõng hoàng hôn đi về phía núi

 

Trên vai thõng thượt gánh chiều

Chân trần, da ngăm rám nắng

 

Mặt trời hôn cháy tóc mây!

Bồng bềnh lời ca trên núi

Đường về bản mới xa xăm.

 

Người đàn bà tìm bóng mình khi mặt trời khuất dạng

 

Những gian lao rải phía lưng đồi

Gùi sắn nặng vượt bao đèo dốc

 

Nhọc nhằn theo gió trùng khơi

Bóng dần hiện rõ hơn ở dưới chân đồi

Phía bên kia nhà sàn bập bùng ánh lửa!

 

TRẦN NGUYỆT ÁNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *