Chùm thơ Trần Ngọc Khánh Dư: Mồ côi cả mối tình vụng dại

Vanvn- “Em nhu mì đến độ mồ côi/ Mồ côi cả mối tình vụng dại/ Mồ côi cả mối tình tê tái// Những niềm yêu riêng tư/ Em cất giữ cho mình!

Thi thoảng mới xuất hiện trên thi đàn, nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư từ phố núi Đắk Nông như “con dế mèn vùi đầu vào cỏ rối” cất lên lời ca ngọt ngào và đắm đuối trong thế giới yêu thương, bí mật riêng mình.

Nhà thơ trẻ Trần Ngọc Khánh Dư

>> Chùm thơ Trần Ngọc Khánh Dư: Sống một đời cỏ cây

 

DẠ KHÚC MÙA

 

Đêm

Những con dế mèn vùi đầu vào cỏ rối

Như em muốn vùi đầu vào anh và bóng tối

Đổ tình vào đêm!

 

Đêm

Em trút vào anh vụng dại môi mềm

Anh đan vào em đam mê tuổi trẻ

Ta tan vào nhau như chưa từng chia rẽ

Nỗi niềm yêu thương!

 

Đêm nhả vào đêm hoang hoải đoạn trường

Những con đường biêng biếc

Những nụ xinh biêng biếc

Ta giấu đi những mầm ly biệt

Để trọn vẹn một lần ân ái trăm năm!

 

Để em ngủ vùi trong lòng anh ru những ăn năn

Nông nổi đàn bà em không thể nào gạt lừa xúc cảm

Nông nổi đàn bà em can đảm

Để yêu anh!

 

Đêm trăng thanh và bờ môi em ngọt

Đêm bên anh và nỗi niềm đắng đót

… cũng chỉ dành cho anh!

 

Tháng 9. 2022

 

TÌNH THƯ

 

Ta gặp nhau muộn mằn

Nhìn nhau mà chẳng nói

Biết nói những lời gì

Để đường dài ngắn lại

 

Lặng lẽ bên vài người

Những chiếc lá thu rơi

Lặng lẽ bên vai người

Những giọt mưa ngày cuối

 

Phố ồn ào huyên náo

Tình ta ghim vào trong

Chỉ cần im lặng: cảm!

Những khoảng trời mênh mông

 

Không một cái liếc mắt

Không một cái nắm tay

Không nụ hôn vụng dại

Cuộc tình ta… hao gầy!

 

Con đường hằng ngày đó

Anh đi qua bão giông

Anh đi qua mưa nắng

Liệu có nhớ ta không?

 

Ly cà phê hôm nào

Còn vị đắng trên môi

Sao lòng ta như thể

Quên hình bóng anh rồi

 

Vì không thể nhung nhớ

Vì không thể dại khờ

Vì không thể bồng bột

Nên tình ta bơ vơ

 

Nói thương cũng không thể

Yêu mến cũng guốc ghim

Nói ra kì cục lắm…

Cũng không thể đắm chìm

 

Bao năm trời đằng đẵng

Những niềm cảm mến xưa

Cứ lớn lên như thể

Bao nhiêu cũng không vừa

 

Ta gieo vào đêm thâu

Những nỗi niềm kín đáo

Ta giữ cho riêng mình

Một góc buồn nương náu

 

Thi thoảng ta tìm về

Gặm nhấm trong chính niệm

Thi thoảng ta tìm về

Mơ giấc mơ màu nhiệm!

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

EM CẦN GÌ Ở TÔI NGƯỜI ĐÀN ÔNG QUẦN VẢI

 

Yêu thương của tôi ơi,

Em cần gì ở tôi người đàn ông quần vải

Cần gì ở tôi một mối tình hoang hoải

Em cho đi để nhận lại được gì?

 

Thanh tân của tôi đã thiên di!

 

Em gặp tôi khi tôi chỉ là một lão nông ôm một niềm quá vãng

Đi và đớn đau cho những phận người rồi vô tình quên lãng

Cô gái nhỏ thương tôi!

 

Em nhu mì đến độ mồ côi

Mồ côi cả mối tình vụng dại

Mồ côi cả mối tình tê tái

 

Những niềm yêu riêng tư

Em cất giữ cho mình!

 

Tôi cũng đôi lần thổn thức trong cuộc đăng trình

Thằng đàn ông yêu và được yêu

Tin và được tin

Còn mong cầu gì hơn nữa

 

Nhưng đứng trước ân tình của em tôi thành kẻ si tình ngã ngựa

Hoài nghi chính mình!

 

Trái tim tôi thổn thức trước bình minh

Dù vết thương của tháng năm đã lành da liền sẹo

Em hóa thành trong trẻo

Từng sát na tôi nghĩ đến người!

 

Yêu thương của tôi ơi!

Em cần gì ở tôi người đàn ông quần vải

Em cần gì ở tôi một mối tình hoang hoải

Em cho đi để nhận lại được gì?!

 

Em không hoài nghi khi thương mến tôi ư?!

Không sợ thị phi của miệng đời độc địa?!

Em không sợ tình mình trao đi là vô nghĩa?!

Khi tôi không thể đáp lại gì ngoài tiếng: ơn em?!

 

Em hãy sống cuộc đời bình thản như tôi chưa từng ghé ngang

Hãy điểm phấn tô son làm người đàn bà mặn mòi sâu sắc

Hãy vô tư, trầm mặc

Kệ nhân thế si mê

Để kiêu hãnh hả hê

Không thèm đáp lời tôi người đàn ông quần vải!!!

 

Phố núi Đắk Nông 9.2022

TRẦN NGỌC KHÁNH DƯ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.