Chùm thơ Trần Hạ Vi: Có những vết thương vô danh

Vanvn- Tác giả Trần Hạ Vi tên thật là Nguyễn Yến Ngọc, sinh và lớn lên ở An Giang, Việt Nam. Chị học 3 bậc học ở Melbourne, Úc trong 12 năm sống ở Úc; nhận học bổng toàn phần Chính phủ Úc (đại học, cao học) và học bổng Trường Monash (tiến sĩ ngành tài chính). Chị sống và làm việc tại Canada từ năm 2015, hiện giảng dạy tại Đại học Saint Francis Xavier (StFX), thuộc Nova Scotia, Canada.

Nhà thơ Trần Hạ Vi

Thơ Trần Hạ Vi được đăng tải nhiều trên các báo, tạp chí, diễn đàn văn chương trong và ngoài nước. Các tác phẩm đã xuất bản của chị gồm: Lật tung miền ký ức (thơ, NXB Hội Nhà văn, 2017), Vi (thơ, NXB Hội Nhà văn, 2020). Không gian thơ Trần Hạ Vi, như một lẽ thường tình là “có những vết thương vô danh/ và những vết thương có tên gọi”, nhưng đáng chú ý ở chỗ là tràn ngập hoan ca tình yêu. Chị “cảm ơn vũ trụ bao dung”, cảm ơn mạng internet đã san phẳng thế giới, để bản thân không ngừng được kết nối tương giao. Cái yêu đọng thành cái sống và chảy thành cái viết. “Yêu nhau trên những vần thơ/ làm tình cùng chữ”. Thơ Vi, do vậy, như “những cái hôn sâu/ như bản năng cuộc sống”.

HOÀNG ĐĂNG KHOA giới thiệu

 

CỦ HÀNH

 

Mỗi cuộc trò chuyện

của chúng ta

là một lần cởi vỏ

 

Áo quần son phấn vài lớp vải lớp sơn

chiều sâu tâm hồn

thăm thẳm

 

Anh cởi mở với em một lần

cũng là tự rọi vào lòng mình thêm lần nữa

Căn phòng bí mật có nhiều cánh cửa

Mở khóa một lần

lại thêm cửa bên trong

 

Rất nhiều câu chuyện đã thuộc nằm lòng

Khi kể ra

lại mang nhiều ý nghĩa khác

Những ký ức ngỡ ẩn sâu phần vỏ não lười nhác

nhoi nhói phận mình

thở nhịp đau chung

 

Mỗi lần thổ lộ cứ ngỡ kết cùng

Chỉ để mở ra nhiều nhận thức mới

Thành La Mã không xây trong một ngày*

Hãy kiên trì cùng anh dặm dài vạn lý

Dẫu ta có thể yêu nhau

và chẳng cần hiểu gì nhau

 

Anh – củ hành mộc mạc

chiều nay

cởi thêm một lớp

làm mắt em cay…

____

* Ngạn ngữ

 

EM VÀ THÀNH PHỐ CHỮ V

 

Em đi lạc giữa thành phố anh

Thành phố chữ V

Như chữ cái đầu tên em

Như chữ cái đầu tên đất nước

Như chữ cái đầu tên ngôn ngữ của chúng ta

của bài thơ này

 

Những con tàu đua nhau chạy kín bờ Tây

Những đường xe buýt dọc ngang đầy bỡ ngỡ

Em muốn đi đến khu nhà nghèo

Em muốn đi đến ngọn núi Dễ Chịu

Con đường rộng lớn phía Đông

Mà em cứ trôi

trôi

trôi xa

 

Đất trời của chúng ta

Tình yêu của chúng ta

Mưa, nắng của chúng ta

Anh hẹn em nhất định gặp

Khi em đến thành phố chữ V

Khi em đã ở trong thành phố chữ V

Cùng một lớp học với anh

Vẫn hẹn em nhất định gặp

Lần sau

 

Mê lộ anh nhiều đá sỏi lao xao

Bàn chân em đi hoài đã mỏi

Lạc lối

Chùng chân

 

Anh ẩn giấu ở đâu

Những gì anh chưa từng nói

Và cả những gì anh đã nói

Ẩn nghĩa ở đâu

 

Em nhặt được một con sâu

Em nhai nuốt một con sâu

Thành phố dài cơn đói

Anh ở đâu

Trong thành phố chữ V

Em lạc giữa anh trong thành phố chữ V

 

Rồi có lẽ

Em sẽ sang thành phố chữ T

 

CHUYỂN BIẾN

 

Sau lần hủy rồi kết bạn lại với nàng

Anh bỗng trở thành một người khác

 

Rất đỗi dịu dàng rất đỗi quan tâm

Hỏi anh thấy gì từ đổ vỡ

 

Vũ trụ khởi đầu tự một Big Bang*?

 

Con kiến vàng

lặng lẽ bò ngang

nhành lan trắng

______

* Big Bag: Vụ Nổ Lớn hình thành vũ trụ

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

NGƯỜI MÊ KIẾN VÀNG

 

Anh chê thơ em không nhịp điệu

rời rạc

bản thảo dở dang

thô sơ hoang đàng

dọc ngang không thanh tú

 

Anh chỉ thích con kiến vàng

em vô tình

mượn được

 

Anh thích say tình say vận nước

mê muội khái niệm ‘thơ’

mắt ráo hoảnh lơ mơ

vừa gặp em là chạy

 

Em yếu nhất môn anh dạy

Anh yếu nhất môn em dạy

Chúng ta gặp nhau ngày giả chết

 

Cuối cùng

lết bánh còn vương?

 

9

 

Đường xe điện số 72

trạm dừng 36

tòa nhà 693

tất cả đều là số 9

 

Năm năm của chúng ta đã trôi qua kể từ 2009

căn nhà chung cư hai phòng

nhỏ

chật

đầy tràn đồ đạc

mùa đông ấm mùa hạ mát

giữ nhiệt giữ hơi giữ cả con người

 

Tình yêu sinh sôi

ấm nồng hương lửa

giận hờn cãi vã

nhường nhịn thiết tha

 

Melbourne hiền hòa

một ngày bốn mùa nhiệt độ đổi nhanh hơn thay áo

văn minh lúa mì và văn minh hạt gạo

gỏi gà gỏi cuốn

taco bò bầm

nồi chili 5kg lặng lẽ trầm ngâm

“sloppy Joe” bữa ăn màu thịt

lũ cherry tinh nghịch

đẩy bọn kiwi rồi oai oái kêu đau

 

Anh là chàng số 9

đốt thuốc đêm ngày theo nhịp tự do

tin công lý lẽ phải bất kể buồn lo

Em cô vợ số 3 ngây ngô

có bao giờ anh yêu em ít hơn yêu máy tính?

 

tình yêu nhỏ số 3 được sinh ra giữa mùa đông giá

yêu thương phủ hồng đôi má

tiếng còi tàu sau nhà

anh giấu cặp mắt thức mòn đêm

 

em nhân với tình yêu nhỏ

là số 9 vĩnh cửu của đời anh

 

CẢM GIÁC

 

Cảm giác em sẽ ngồi với anh thật lâu

Và sau anh cũng không còn yêu ai nữa

 

Bức tường xây dang dở màu vôi vữa

Có những tình yêu vĩ đại hơn gái với trai

 

Khảy từng giọt sương cơn gió nhẹ sớm mai

Quấn dịu dàng nuôi hồn anh khát cháy

 

Nụ hôn sâu nuốt ngàn lần mê mải

Nhan sắc tạ từ rồi – tình cảm vẫn song đôi

 

Em lần cởi áo nhân gian

Hấp háy nắng cười…

Tranh của họa sĩ Bửu Chỉ

ANH, EM VÀ SỰ KHÔNG TOÀN HẢO

 

Anh, em, những người được gọi là khùng

Anh khùng hơn em

Em khùng hơn anh

Chúng ta đừng giành nhau nữa

 

Anh, em, những niềm tin rạn vỡ

Những nỗi đau chất chứa

Ngủ im im thi thoảng cắt cứa vào lòng

 

Có những vết thương vô danh

Và những vết thương có tên gọi

ẩn khuất câm thinh

dần chìm quên lãng

tội nghiệp phí hoài

 

Anh, em

Chỉ cảm được một chút tâm lành

Những ngây thơ còn sót lại

 

Bao nhiêu bao nhiêu tuổi đi nữa

Vẫn chưa bao giờ bước quá đôi mươi

 

Lạy Chúa lòng lành

Anh, em, cũng như bao nhiêu người

Chịu đựng và không biết mình chịu đựng

Là vui

 

CÁT BỤI CHIA LY

 

bắt đầu buổi chiều bằng một bài viết của anh

cho một người tình cũ

đọc từng chữ không khóc không buồn không ủ rũ

vì chúng ta

cũng đã cũ đấy thôi

 

anh đã học nhiều làm nhiều sống ở nhiều nơi

yêu quen và ngủ với bao nhiêu cô gái

em là một người

trong bộ sưu tập

 

em đã sống ở ba đất nước ba châu lục

gặp đàn ông từ bao nhiêu quốc gia

anh là một người

trong bộ sưu tập

 

chúng ta đang đặc biệt trong mắt nhau

em vẫn ghen hờn khóc ngất

nhớ nhung theo từng con chữ quay quắt

chỉ vì

hiện tại gần nhất

non tơ tươi mới

cảm xúc tràn trề

 

cảm ơn vũ trụ bao dung

muôn mối gọi về cho ta gặp mặt

gắn kết sợi dây mỏng mảnh bền chặt

chung tiếng nói quê hương máu thịt

chung tình yêu văn chương

cho ta đi cùng

chặng ấy hai năm

 

cảm ơn anh cảm ơn tình

cảm ơn tất cả những người trong bộ sưu tập

chúng ta viết vào nhau hai dấu lặng

con chữ cuộn tròn phân tách

cát bụi một chia ly

 

FANTASY*

 

Chúng ta ở trong nhau

Theo Tố nữ kinh

đó là đạo

 

Anh cảm nhận em mềm mại

Em cảm nhận anh nóng rực

Một đường ống hoan lạc

Một khúc ca vui mừng

Và cảm giác cuối cùng

Bay bổng

trống rỗng

 

Có người bảo em làm thơ từ rún trở xuống

Em cười bảo em viết về những nụ hôn

Những cái miệng ở trên người

Những cái hôn sâu

Như bản năng cuộc sống

 

Anh bảo gặp em sẽ hôn khắp người rồi ‘làm yêu’

Trong tâm tưởng chúng ta gặp nhau một buổi chiều

Mùa thu. Lá rụng vàng cánh rừng nhỏ

Hương đất. hương thịt da. hương lá

Thảm cỏ giày xéo

Gót chân em hồng như một giấc mơ

Thịt da em mềm như một tình cờ

Nóng rực

 

Hãy kể anh nghe

Những giấc mơ thầm kín nhất, của em

Những ngón tay

Khuôn miệng

Trước sau trên dưới mái tóc bộ râu ngắn dài

 

Hãy kể em nghe những tưởng tượng ngông cuồng

Hoang dại nhất. của anh

Dây thừng đóng vai kèn trống

Tay miệng ngực thêm người

 

Chúng ta cùng cười

Trong xạc xào lá hát

 

Trong một buổi chiều tháng năm

Yêu nhau trên những vần thơ

Làm tình cùng chữ

Fantasy

 

Ở trong nhau

Đêm ngày

Sống đến tận cùng

Có phải là đạo

Fantasy

_____

* Tưởng tượng

 

TRẦN HẠ VI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *