Chùm thơ Trần Chấn Uy: Anh cất lên tiếng hú đại ngàn

Vanvn- Anh như ngựa lồng lên phi nước đại/ Bóng những ngọn đèo cúi rạp dưới chân/ Vượt đỉnh Fansipan cao hơn ba nghìn mét/ Anh cất lên tiếng hú đại ngàn./ Như được trở về với cội nguồn Tổ quốc/ Tây Bắc hùng vĩ và linh thiêng

Nhà thơ Trần Chấn Uy ở Khánh Hòa

ÁI LẢ

 

Anh vượt đèo Khau Phạ

Mù Căng Chải mờ sương

Nếp Tú Lệ thơm xôi ruộng bậc thang

Hút tầm mắt cổng trời, gió lồng như ngựa hý

 

Những đám mây lang thang sà xuống núi

Quẩn đèo cao, níu bước chân người

Những cô gái H’mông váy thêu hoa trẩy hội

Anh ngược Ô Quy Hồ, ngẩng mặt chạm đỉnh trời .

 

Sa Pa chợt hiện sau chập chờn đồi núi

Anh vịn vào mây, xuống phố gặp hoàng hôn

Đêm se lạnh, bàn tay run rẩy

Mắt chạm vào em, thắng cố A Quỳnh.

 

Đêm Sa Pa, rượu táo mèo như lửa

Anh và núi chụm đầu cụng li

Rượu nung chín má đồng hun em hát :

“Ái lả

Chàng trai khôi ngô ghê…

Trong ngực em

Ái lả

Như có tiếng ngựa phi”.*

 

Anh như ngựa lồng lên phi nước đại

Bóng những ngọn đèo cúi rạp dưới chân

Vượt đỉnh Fansipan cao hơn ba nghìn mét

Anh cất lên tiếng hú đại ngàn.

 

Như được trở về với cội nguồn Tổ quốc

Tây Bắc hùng vĩ và linh thiêng

Nơi Bát Xát, sông Hồng đổ vào đất Việt

Gặp dòng Nậm Thi hoà làm một chảy về xuôi.

 

Đêm Sa Pa mù sương nghe em hát

“Ái lả

Chàng trai khôi ngô ghê…

Trong ngực em

Ái lả

Như có tiếng ngựa phi”.*

 

Anh lồng lên như ngựa phi nước đại

Gặp tuổi tròn trăng chớm thì con gái

Ngã vào vai anh em hát:

“Sờ một tý đi tù

Sờ hai tý đi tù

Sờ ba tý đi tù chung thân.”

 

Đêm Sa Pa, anh trở thành tù nhân

Từ cái nhìn đầu tiên

Đôi mắt em rừng rực ánh lửa

Trong ngực anh

Ái lả

Cũng có tiếng ngựa phi !

__________

* Lời bài hát “Gặp nhau trong rừng mơ” của nhạc sĩ Bảo Chung.

 

BÓNG EM

 

Em như một file trong máy tính đã cũ

Khi ổ cứng bị hư và không thể phục hồi.

Máy tính đã không còn bộ nhớ

Anh đành đi tìm em đâu đó giữa đời.

 

Đời rộng quá, người đông như chợ

Lỡ một chuyến đò, anh trở lại hoàng hôn.

Gặp nụ cười như vầng trăng chợt vỡ

Khi anh lội xuống dòng sông quên.

 

Sông chẳng nhớ một người từng sang bến

Nụ cười còn đọng lại giữa dòng trôi.

Anh vốc đầy tay những mảnh trăng vụn vỡ

Em ở đâu nơi gốc bể chân trời?

 

Thời số hóa, quá nhiều vi rút lạ

Máy xóa mất rồi những file nhớ, file thương.

Anh trở về lục tìm trong trái tim một thời lầm lỡ

Gặp bóng em vẫn neo giữa lòng mình!

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

PHỦI

 

Thôi ta phủi gió bỏ về

Phủi trăng, bỏ bến giữa tê tái mùa.

 

Phủi người bởi trắng tay thua

Cuộc vui sáng bán, chiều mua với đời.

 

Phủi người đã cạn cuộc chơi

Phủi lòng gian trá, phủi lời gió bay.

 

Ta về bấm đốt ngón tay

Đếm đêm bạc bẽo, đếm ngày dối gian.

 

Bán ngu đổi lấy lầm than

Bán sầu mua hận còn oan nỗi gì.

 

Thôi thì dứt áo mà đi

Cuộc vui đã cạn, còn gì mai sau.

 

Cõi người ngẫm thế mà đau

Càng nâng niu nụ, càng nhàu nát hoa.

 

ANH VỀ

 

Anh về đơm đó, đặt đăng

Níu mây, kéo gió, thả trăng cuối trời.

 

Anh về nhặt nụ hoa rơi

Ướp hương chân mộc để mời trà thơm.

 

Đời em lẫn với rạ rơm

Bàn chân bùn đất, bát cơm vơi đầy.

 

Anh về thưa với mẹ, thầy

Đợi cau bánh tẻ, chờ ngày trầu xanh.

 

Kiếp người sao quá mong manh

Một đời lẻ bạn, chẳng thành trúc mai.

 

Anh về lặn ngụp mò trai

Tìm viên ngọc quý, chọn ngày rước dâu.

 

Bể đời biết mấy nông sâu

Trai nằm đáy nước biết đâu mà tìm.

 

Duyên ta đáy bể mò kim

Anh đi bể Bắc, em tìm bể Nam.

 

MONG MANH

 

Ngay cả tình yêu cũng như cừu doly nhân bản

Cái liếc dỗi hờn chỉ ảo mà thôi

Thời sống số, tất cả lên sàn chứng khoán

Bán từ quả thận, trái tim đến đôi mắt, cặp môi.

 

Bây giờ con người dễ biến thành rô bốt

Đến yêu thương cũng được lập trình

Những cảm xúc được đưa vào laptop

Lưu bộ nhớ rồi đến khuôn mặt cũng xóa rồi quên.

 

KFC, đồ ăn nhanh thay bữa cơm gia đình sum họp

Ân ái cùng nhau qua điện thoại thông minh.

Tình đến rồi đi như tia chớp

Thuốc tránh thai xác lập thần cứu tinh.

 

Thời hiện đại cấp đông cả tinh trùng và trứng

Có những ngân hàng lưu giữ giống người

Không biết tương lai liệu còn đem bán

Những phôi người như chuột bạch thời nay.

 

Bọn trẻ bây giờ siêu sao máy tính

Bộ óc thông minh không nhớ nổi một câu Kiều

Tôi giật mình, chợt nhận thấy tương lai thật vô định

Nếu thế giới này rơi vào tay kẻ ác và liều.

 

Các quốc gia chơi trò chơi nguyên tử

Bom nhiệt hạch, đầu đạn hạt nhân

Trái đất như quả bóng bay dễ vỡ

Hơn bảy tỷ người kiếp phận quá mong manh.

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

GIẤC MƠ KINH HOÀNG

 

Con chim mơ

Thấy mình treo trên lửa

Con cá mơ

Thấy mình giẫy trên thớt.

 

Và tôi mơ

Thấy mình lang thang dọc nước Việt

Không gặp người Việt nào

Chợt nghe tiếng rao:

– Shui chi man tou moa!

(Ai ăn bánh màn thầu đây!).

 

Giật mình, tôi tỉnh giấc

Lạnh toát cả chân tay!

 

LƯỠI

 

Lưỡi rắn

Toẽ làm hai

Để dò đường.

 

Lưỡi chó

Thè ra ngoài mõm

Để toả nhiệt.

 

Lưỡi cóc

Búng ra như tia chớp

Để bắt ruồi.

 

Lưỡi của người

Vừa để ăn, vừa để yêu.

Có khi để hát ru

Có khi dùng vào việc giết người.

 

ĐIỆN THOẠI TRONG MÙA DỊCH

(Tưởng nhớ những nạn nhân trong đại dịch Covid-19)

 

Tôi gọi nhiều cuộc điện thoại trong đỉnh dịch

Tín hiệu bị ngắt.

 

Tôi gọi vào zalo

Những hồi chuông vẫn đổ

Tín hiệu không kết nối với âm phủ.

 

Tôi vào phây búc

Avata bao trùm một màu đen

Đã lâu không có bài viết mới

Không ai truy cập

Không một lời bình luận.

Tôi gõ vào vô tận

Một dòng trạng thái buồn

Phây búc không kết nối với âm phủ.

 

Tôi gọi thử viber

Hồi hộp hy vọng điều bất ngờ

Chuông vẫn đổ

Tín hiệu không kết nối với âm phủ.

 

Tôi chìm vào cõi lặng

Chiếc điện thoại thông minh

Như cục đá vô tri rơi xuống

Cả thế giới không còn nằm trong tay bạn.

 

NỤ CƯỜI

 

Rắn lục

Cuộn mình ẩn vào xanh cây

Luyện nọc độc.

 

Rắn hổ mang

Trườn sâu vào đáy hang

Luyện nọc độc.

 

Rắn đuôi chuông

Phơi mình trên sa mạc

Luyện nọc độc.

 

Người đẹp

Luyện nọc độc

Bằng nụ cười trên môi.

 

TRẦN CHẤN UY

Theo Viết & Đọc

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *