Chùm thơ Trần Bạch Diệp: Ấm êm một chốn con về

Vanvn- Sân trước ba ngồi chẻ lạt/ Chiến tranh vết sẹo liền da/ Mẹ nghiêng vai bên gàu nước/ Trăng xưa sóng sánh vỡ òa/ Xe bò lọc cọc chở trăng/ Nong vàng sao đêm thóc vẫy/ Con tựa lưng chiếc cối xay/ Đời người vòng quanh lối nhỏ/ Quê hương tuổi thơ còn đó/ Ấm êm một chốn con về/ Phố phường ngày qua vội vã/ Ngắn dài chẳng đủ giấc mơ…

Nhà thơ Trần Bạch Diệp ở Thừa Thiên Huế

MƯA TRÊN CÁNH ĐỒNG THÁNG CHẠP

 

Nới khuy áo mà thở

Đâu hoa chổi hoa ngấy chạc chìu

Đâu bờ ao tóc se se mưa

Con bé trán thơm hương ổi chín

Không tiếng gọi

Chiều Đông không tiếng gọi

Gió dắt người mê qua đồng làng

 

Người đàn bà quỳ hái nụ hoa bên bìa ruộng thấp

Nhặt tiếng cười đứa trẻ lên ba

Đứa trẻ nhón chân chờ tiếng còi tàu

Ôi mây

Mây trắng mùa xưa theo ai ra đây

Ngang qua chiếc bóng đèn dầu

Đi như mơ trong khu vườn ngải cứu

Mau mau kịp tới bìa rừng tối

Tay nải giấu đầy mắt sao

 

Tháng Chạp mơ bay bay

Cổ tích ngủ vùi chăn rơm thơm bồ hóng

Những người đàn ông đi xa đã về

Mắt lá thầm ướt trăng khuya

Đồng làng ngày mai mưa không

Đứa bé ngày xưa chạy dọc bờ sông

Ngày về tóc nâu thiếu phụ

 

Mưa trên cánh đồng thiếu ngủ

Đường về làng cao vút trăng trong

Tiếng tù và ai thả trên sườn dốc

Mưa mang thơ ngây đi rồi phải không?

 

THẦM THÌ

 

Em nói thầm

Nhưng thể nào anh cũng biết

Trong bóng tối mềm mại

Sau cánh rèm

Em đang ở đây

 

Mưa khẽ như bàn tay trên má

Tay người mùa Giáng sinh xưa

Hơi ấm theo em ngày thanh tân

Qua những mùa đông u tối

 

Thời gian như chiếc lưới

Vớt nhầm hạnh phúc khổ đau

Dấu vết này là vĩnh cửu

Những lời đã thốt hôm qua

 

Em đốt ngọn lửa nhỏ

Run rẩy góc phòng tối

Một tồn tại nơi đây

Như chậu hoa trên ban công

Biết chắc

Mùa đang xa dần…

 

LÚC NĂM GIỜ CHIỀU

 

Giữa hoàng hôn mùi trầm

anh ngang qua

cùng tiếng đập cánh của bầy chim

loài chim cánh đỏ như máu

như một mảnh mặt trời

rơi xuống biển

 

Hình như em vừa rời khỏi anh

nín câm

không nước mắt

hình như ánh mắt anh

để lại

giữa lồng ngực em

vết bầm

se thắt

 

Bóng tối chảy tràn căn phòng

như rượu

thứ men đắng em tham lam uống cạn

khi biển mở những luống xanh trong khu vườn tận hiến

là con đường giải thoát hay chịu đựng nỗi đau

 

Gió mê muội như đêm

như em

nhận biết khuôn mặt anh trước khi trời sáng

sự đụng chạm  mềm mại

phủ tấm chăn cho hai người cô độc

 

em sẽ nhớ cho đến chết

vĩnh cửu những dấu vết…

 

MỘT NGÀY TRÔI KHÔNG TỪ BIỆT

 

Em nhớ khuôn mặt anh

trong bàn tay em

đôi mắt từ bóng đêm

rất xa

như cánh rừng mùa Đông

mưa và tuyết

 

Em nghe trong sự thinh lặng

nỗi ám ảnh thổn thức

tiếng còi tàu

trượt dọc đường ray

trổ nhánh

 

Một ngày qua

như …xa

em không thể nhớ giọng nói anh

mặc dù

âm thanh của sóng

ôm lấy tấm lưng thon

bằng nụ hôn rất dài

của nước

 

Em muốn chạm vào ngày

chỉ để biết

anh vẫn luôn ở đó

tồn tại

mà không cần hiện diện

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

ĐỪNG KHÓC KHI NHÓM BẾP

 

mùa đông mở những chiếc hộp

một hàng cây ánh sáng

một cánh cửa gỗ

nàng kéo rèm

trút gió

 

ngân rung khúc Giáng sinh

hay mê hoặc kiểu híp – hóp

nàng nằm co

trông như con mèo phơi nắng

xuôi như tiếng vọng

làm dấu thánh thầm một cái tên

 

cây thánh giá, cổ và chiếc xương đòn

thật hợp lý

thách thức thời gian

căng lên những sợi gân tay

trắng thêm vài sợi tóc

nhưng sẽ không ai thấy nàng khóc

khi nhóm bếp

 

những lớp bụi tội lỗi

xưng tội màu men sứ xanh lơ trên chạn

nàng nghe lời kinh cất lên từ những trang thơ

rơi xuống chiếc giường đầy lông vũ

những chiếc gối trẻ con

thơm mùi bánh nướng và tiếng lục lạc

 

nàng hợp lý

hay thách thức thời gian

lơ lửng

giọng chuông

trên đôi giày cao gót

 

họ

những người đàn ông không biết

làm gì trước sự im bặt tiếng chuông.

 

ĐỪNG NÓI GÌ NỮA CẢ

 

bây giờ tôi ước mình thu lại

như một dấu chấm trên màn hình rồi tan biến

tiếng khóc như một sợi tơ nhỏ

chẳng ai nghe thấy đâu

 

ngày mờ đi những đường viền bất động

một khoảng trống xa xôi

nơi mắt người không đến được

nỗi đau như chiếc xiên dài màu bạc

xuyên nát trái tim tôi

tôi bồng bềnh quanh người

nước mắt

 

đừng nói gì nữa cả

nước mắt rất lạnh

một vài thứ trong đầu tê cứng

những vết thương

 

bầu trời cao như vòm giáo đường

xin cho con cùng cơn đau

chìm xuống.

 

VỀ NHÀ

 

Chật những giấc mơ tuổi thơ

Trên chuyến tàu trở về

Xóc nảy đường ray

Nỗi đau thị thành rơi từng cây số

 

Vàng dốc sỏi nâu

Nắng đan hàng dẻ

Đàn bò gặm cỏ ung dung

Ước chi đời mình cũng thế

 

Ngày xưa của con còn đó

Rám hồng đôi má bé thơ

Cơm ủ vần bên bếp nhỏ

Cỏ khô thơm ngọt góc nhà

 

Sân trước ba ngồi chẻ lạt

Chiến tranh vết sẹo liền da

Mẹ nghiêng vai bên gàu nước

Trăng xưa sóng sánh vỡ òa

 

Xe bò lọc cọc chở trăng

Nong vàng sao đêm thóc vẫy

Con tựa lưng chiếc cối xay

Đời người vòng quanh lối nhỏ

 

Quê hương tuổi thơ còn đó

Ấm êm một chốn con về

Phố phường ngày qua vội vã

Ngắn dài chẳng đủ giấc mơ …

 

LA PINES

 

Chẳng có ngọn lá thông nào ở đây

Lò sưởi và những bát đĩa tách ly

Toàn những thứ dễ vỡ

Tôi kẹp mặt trăng giữa hai cổ chân

Lớn dần lên

Vàng rực

Đẩy tôi bay như con chó nhỏ trên đường đến thiên đường

Trên trán có một mùi hương

Thứ sa phiến chết người khi tôi chưa kịp nhìn rõ màu mắt

 

Đã quá nhiều nỗi đau ngoài kia cùng tiếng thét

Sao người không thể nghe lời

Mặt đất lộng lẫy mà chật hẹp cho những cái chết vội

Vì những con rối

Những khốn cùng

Những kẻ đang yêu.

 

Trời ơi

Váy áo tôi mang đầy nếp gấp những cơn đau

Người đời khóc nhau tôi khóc cho người tôi khóc cho tôi

 

Nước mắt

 

Thịt da này dù nhạt

Sao thù ghét nhau

 

Ly rượu vang có mùi lá thông đã thêm vị mặn nước mắt và màu của máu

Lời chôn nhau dưới lớp lớp xanh mùi hương còn nồng

Tôi bện những vòng dây cuối cùng

Cột mình cùng cô đơn

Im lặng…

 

DƯỚI NHỮNG VÌ SAO

 

Khoảng tối giữa chặng nghỉ của những câu đùa

Trượt ánh mắt trân trối của anh trên cổ tay em

Xa hơn một hàng rào

Một nhành cây chới với

 

Giờ đây hơi thở em bình thản

Dưới những vì sao

Giữa mơ và thật

Em giấu sự nín lặng trong bàn tay sấp

Lời không thể chạm

Như bàn chân đặt im trên mặt đất

 

Chúng ta đã đi xa quá xa và đến hồi trở lại

An toàn trong diễn ngôn hối hả

Như kiểu cứ cười lớn

Trong một đêm tiết trời thật đẹp

Sẽ khoả lấp

Vệt xước những cọng cỏ khô trong mắt.

 

MÙA HÈ GEORGELTHAL*

 

Chùm anh đào mọng đỏ

Mùa hè Georgelthal trước mắt tôi

Lũ trẻ trèo cây và huýt sáo

Chút se lạnh lùi về cuối khu vườn

Nắng đầy lên ô cửa nhỏ

 

Mùi hương ngôi làng thở

Cánh đồng một ngày quang mây

Cùng với hoa sơn trà và kim ngân

Bánh táo trên chiếc khay trong lò

Đọc lời kinh cứu chuộc

 

Có thể mặt trời hôm ấy

Chảy những tia nắng vàng run rẩy

Chùm anh đào ướt nụ môi thanh tân

Lần cuối cùng

Em gọi tên anh

 

Bản kinh tối

Trà mật ong

Vài thứ đặt cạnh nhau

Nhưng chẳng thể trộn vào nhau được…

 

Em vẫn đợi như ngàn năm trước

Trong một ngày lạc bước

Tỉnh giấc giữa cánh đồng thơm tho.

_________

* Georgenthal, một ngôi làng nhỏ của nước Đức 

 

TRẦN THỊ BẠCH DIỆP 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.