Chùm thơ Tiến Thanh: Xin lỗi, thơ không phải con lừa

Vanvn- Nếu chất lên lưng đủ mọi thứ dư thừa:/ Tín ngưỡng, chính trị, tư tưởng, triết lý, câu chuyện/ Mà thiếu đi nhịp điệu, cảm xúc được cất lên bằng ngôn ngữ của trái tim/ Thơ sẽ biến thành một… con lừa./ Con lừa/ Không bao giờ leo được lên đỉnh thi sơn.

Nhà thơ Tiến Thanh ở Hà Nội

SAPA

 

Thời gian đốn ta bằng lưỡi rìu ký ức

Thăm thẳm đại ngàn, tim hoá lửa hay chưa

Cổ thụ ngàn năm  một lần ngã gục

Những cơn mưa xưa chẳng thể tái sinh mùa

 

Chiều gieo chút nắng tàn như cỏ dại

Tà dương này mấy độ hoang vu

Không thể cắt bơ vơ bằng liềm hái

Ta phơi mây trên những đỉnh sương mù…

2019

 

TRƯỜNG HỢP CỦA THƠ

 

Pushkin viết những lời độ lượng:

“Cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em”.

Rồi sau đó tử thương vì đấu súng

Trong giã từ còn chưa hết cơn ghen

 

Nhưng ngọn gió thời gian còn thổi mãi

Thổi nghiêng chiều qua những cuộc chia ly.

 

Mai-a cãi một người đi trước:

“Chết ở trên đời có gì là khó

Nhưng sống -bạn ơi- mới khó hơn nhiều”.

Rồi sau đó “vấp đời phàm tục”

“Vỡ thuyền tình “ nên tự bắn tim đau.

 

Viên đạn xuyên qua nhiều thế kỷ

Rơi xuống thềm – tan vỡ những đêm sâu.

 

Thơ nói hộ loài người trên mặt đất

Trừ giống nòi viết ra nó – thi nhân.

2020

 

ĐÔI MẮT HUYỀN VÀ NGỌN CỎ MÙA THU

 

Đôi mắt huyền thăm thẳm những mùa thu

Ngọn cỏ úa như âm thầm chỉ lối

Anh ngoái lại – cả một mùa gió thổi

Một mùa mây trôi qua tuổi học trò

 

Em ngước nhìn sao mắt đã âu lo

Màu bão tố thay sắc huyền yên ả

Em có biết rằng em là gió lạ

Thổi rạp đời anh – ngọn cỏ mùa thu.

1987

 

TỰ THÚ

 

Có quá nhiều nông nổi

Trong những lời vu vơ

Đúng là ta có tội

Với những gì ta mơ

 

Mơ chí tại bốn phương

Mơ dời non lấp bể

Nhưng làm em rơi lệ

Mơ thế mơ làm gì

 

Mơ danh trùm ngạo thế

Mơ trăm mắt tôn thờ

Nhưng mà rồi sống tệ

Mơ thế làm bẩn thơ.

 

Mơ đại ngàn viễn thẳm

Mơ mây trắng ngang trời

Nhưng tay cầm số phận

Trót một lần đánh rơi

 

Mơ chia ly đừng vội

Mơ tri kỷ hiểu mình

Nhưng mà rồi nói dối

Mơ thế tình điêu linh

 

Mơ yêu thương trọn vẹn

Chỉ mình em vô cùng

Ta vài phen đâm lén

Em mấy lần bao dung?

 

Quá nửa đời lạc lối

Mơ những chuyện hoang đường

Ngoảnh về – hoang vu tuổi

Tóc vương đầy bão giông

 

Có quá nhiều thương nhớ

Đi qua những dại khờ

Chôn hoang đàng xuống mộ

Cỏ xanh như bao giờ?

8.2017

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

NẾU MÙA ĐÔNG BIẾT KHÓC

 

Nếu mùa đông biết khóc

Chắc mưa phùn thôi bay

Em sao mà ướt tóc

Ta sao mà rượu say

 

Nếu mùa đông biết buồn

Bao nhiêu đàn chim sáo

Đã tang tình sang sông

Hội làng khoe xiêm áo

 

Nếu mùa đông biết thương

Heo may như người lạ

Đi qua phố muộn chồng

Giọt thời gian hoá đá

 

May mà mùa đông lạnh

Chẳng như người làm thơ

Nên mưa phùn đã tạnh

Trên tóc hoàng hôn xưa.

 

May mà ta trót dại

Đi hết mùa đông xa

Nên bây giờ ngoảnh lại

Ta vẫn còn nguyên ta.

2012

 

NGŨ THẬP

 

Tháng ba xa hút hồng hoang tuổi

Năm mươi ngồi đợi tóc phai đời

Nếu xưa mây trắng đừng bay vội

Tôi đã bây giờ thôi nhớ …tôi.

 

Chỉ mong tự hiểu mình,

Đâu cầu tri thiên mệnh.

Đời người như viên đạn

Bắn tan chiều hư không….

3.2018

 

BỞI VÌ MÂY BAY

 

Ta chôn vực thẳm ven đời

Gieo thơ lục bát ngang trời thị phi

 

Nhớ là quên, đến là đi

Chắc mây vẫn trắng bởi vì mây bay

 

Đã nghe gió bấc lưu đày

Hanh hao tóc úa dọc ngày chớm đông

 

Tỉnh là mê, sắc là không

Chốn nhân gian có nâu sồng cõi tu?

 

Trĩu vai một gánh sương mù

Nát tim từng giọt mưa phù vân rơi

 

Thấy ngày mai lững thững trôi…

2013

 

ĐƯA

 

Đưa Quen về cuối con đường

Nghe hun hút gió vô thường trong tim

Đưa Thương về cuối cô miên

Tóc mưa thăm thẳm rủ trên siêu hình

 

Đưa Yêu về cuối yên bình

Một ngây thơ, vỡ muôn tình thanh tân

 

Đưa Đau về cuối bâng khuâng

Tháng hoang mang đợi, ngày phân vân chờ

 

Đưa Quên về cuối con đò

Gặp mây trắng chở câu hò sang ngang

 

Đưa Thơ về cuối mênh mang

Lục bình ơi, có nhớ tràng giang xưa…

 

Đưa Em về cuối cơn mưa

Cỏ hoang lối cũ đã thưa vắng rồi

 

Đưa Tôi về cuối chân trời

Dòng sông tuổi dại đã vời vợi xa…

 

CHỢ TRƯA

 

Chợ trưa, người đã chiều rồi

Đi trong nhân thế nghe trời đất ru

Loạn ly kẻ bán người mua

Vết chân cũng mỏi tái mùa tha hương

Mây liêu trai, nắng vô thường

Tim như lá rụng cuối đường hiện sinh

2018

 

XIN LỖI, THƠ KHÔNG PHẢI CON LỪA

 

Nếu phụng thờ tín ngưỡng – hãy viết thánh kinh

Nếu theo đuổi chính trị – hãy viết tuyên ngôn

Nếu là một nhà tư tưởng – hãy đưa ra  học thuyết

Nếu là một triết gia – hãy viết tiểu luận

Nếu kể một câu chuyện – hãy viết tiểu thuyết

Nếu chất lên lưng đủ mọi thứ  dư thừa:

Tín ngưỡng, chính trị, tư tưởng, triết lý, câu chuyện

Mà thiếu đi nhịp điệu, cảm xúc được cất lên bằng ngôn ngữ của trái tim

Thơ sẽ biến thành một… con lừa.

Con lừa

Không bao giờ leo được lên đỉnh thi sơn.

6.7.2021

 

NGUYỄN TIẾN THANH

Theo Viết & Đọc

 

One thought on “Chùm thơ Tiến Thanh: Xin lỗi, thơ không phải con lừa

  1. NGUYỄN HỒNG MINH says:

    Đọc thơ tự hỏi bản thân mình
    Tôi gọi đó là truy vấn thơ, tức người đọc tự hỏi bản thân mình về ý thơ để thẩm thơ, hiểu được thơ. Sau khi đọc hết chùm thơ của tác giả, bài cuối cùng và bài đầu tiên làm tôi truy vấn tôi.
    Bái cuối, nếu thơ có tất cả thì sao? Nếu thơ chỉ có vần điệu hay thôi mà thiếu tư tưởng, thiếu cấu tứ thì có đỉnh “thi sơn” hay không? Tôi không nói nhà thơ hay bản thân mình “miệt thị” những ngành nghề khác để so sánh như ý thơ của bài này chỉ muốn đề cập vào từ “con lừa” mà thôi. Cái khéo của tác giả là đưa được từ này vào thơ mà vẫn thơ.
    Bài thơ đầu về SaPa. Mỗi câu thơ là một mệnh đề nào đó, một triệt luận nào đó. Phải làm sao gắn các mệnh đề, các triết luận đó lại để tạo thành hoàn chỉnh bài thơ. Tất cả các câu đều là các vế của cảm xúc và tâm trạng, sức rất lớn nhưng sao tôi tự thấy chúng rời rạc. Vì chúng rời rạc nên ý cả bài thơ tôi cho là khó hiểu. Khi thơ khó hiểu hay làm người đọc không biết truy vấn ra sao về tất cả các cây thì tôi cảm nghĩ chưa đạt thành một bài thơ. Làm sao dính các mệnh đề được với nhau để tôn lên một hình thái mới, một sáng tạo lung linh, một chân lý tuyệt vời, một hòn ngọc hay một tia sáng chiếu vào tâm can người đọc thì tôi nghĩ nhà thơ khi ấy mới hoàn thành bổn phận của mình.
    Chỉ là ý kiến cảm thụ cá nhân có gì xin tác giả và trang báo bỏ qua.
    Tiên Phong.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *