Chùm thơ Thy Nguyên: Gió mùa nhà ai đậu trên ngọn cây

Vanvn- Như là chúng mình mỗi ngày im lặng/ Mỗi ngày hun một nỗi nhớ thắt thẻo/ Như là xây chung bức tường vời vợi/ Nửa mang mang, nửa ngằn ngặt áo cơm./ Nghĩ thế thôi vội ào đi tắm mắt/ Vội ào đi trong bàng bạc hanh hao/ Vội gồng lên chào đón cơn gió chướng/ Vội rõ anh xanh lạnh tường rêu…/ Không thấy nắng ngày gió mùa đông bắc/ Nhớ con phong phanh áo sớm còm nhom/ Muốn trở về cất trên nền đất cũ/ Thấy góc lòng ủ ấm con gầy…

Nhà thơ Thy Nguyên (Phạm Thúy Nga)

MÙA ĐÔNG

 

Con gái lớn nói với mùa đông

“Trong ngôi nhà mùa đông lửa không lụi tắt”

Con gái bé nói với mùa đông

“Hạt sương đừng đậu quá lâu trên nhành cúc đại”

Mẹ nói với mùa đông

“Thời gian đừng xô lệch những ngày mẹ rong ruổi”.

 

Kịp ngày con đường cong

Kịp ngày con đường dốc

Kịp ngày mẹ đuổi bắt

Ngọn hoa mua tìm thấy lối neo.

 

Tóc con đuôi sam lia xia đính hạt

Hạt giống của niềm tin và hi vọng

Mắt con sáng dắt mẹ đi qua nhiều lễ nghi và vũng nước

Ơi những mùa đông lầm lì gió cả.

 

Mẹ không còn nhớ ai đẩy mình đứng trước tâm bão

Ai xô mẹ đi qua tâm bão

Tâm bão màu gì và có tất thảy bao lần mẹ quỳ gối

Chỉ thấy trong ý nghĩ còn một câu hỏi

“Mẹ đã về chưa?”…

 

Có nhiều mùa đông ngủ trên tay mẹ

Có nhiều môi con in trên má mẹ

Như bậu cửa sớm nay ngọn hoa mua ướm hỏi

Thêm một mùa đông gõ cửa nhà mình…

 

GIÓ MÙA 

 

Gió mùa nhà ai đậu trên ngọn cây

Con tôi vẫn phong phanh áo mỏng

Hai đứa trẻ vuông tròn nỗi nhớ

Một ngập ngừng, một non nớt tựa nhau.

 

Tôi cứ nghĩ nhiều lá vàng rơi rụng

Nhiều úa phai đã ở cuối con đường

Là mê mải tôi cưới ngày cô độc

Cộng một tôi với một phía xa xôi.

 

Nhưng gió mùa lại rơi cả mưa mau

Thầm lặng gõ vào đất nâu ngày đỗi

Tôi co ro, người đời cộc cằn thô tục

Gạn nhíu mày tôi tong tả vá tôi…

 

VIẾT NGÀY ĐẦU GIÓ MÙA

 

Em vừa đi ra từ cô độc

Thấy anh xanh lạnh tường rêu

Thành phố gió mùa đông bắc

Hạt bụi cát cạnh chỗ nằm.

 

Như là chúng mình mỗi ngày im lặng

Mỗi ngày hun một nỗi nhớ thắt thẻo

Như là xây chung bức tường vời vợi

Nửa mang mang, nửa ngằn ngặt áo cơm.

 

Nghĩ thế thôi vội ào đi tắm mắt

Vội ào đi trong bàng bạc hanh hao

Vội gồng lên chào đón cơn gió chướng

Vội rõ anh xanh lạnh tường rêu…

 

Không thấy nắng ngày gió mùa đông bắc

Nhớ con phong phanh áo sớm còm nhom

Muốn trở về cất trên nền đất cũ

Thấy góc lòng ủ ấm con gầy…

Tranh của Hữu Ước

MẸ

 

Đất ấm từ cánh đồng rộng lớn

Ban mai cựa mình

Trong vắt vào con

Cuối xóm đầu làng

Khóm tre bụi chuối

Rưng rức ướt những cột số

Bọc một người im lặng.

 

Gió chiều lăn chậm

Cuộc chia ly như tấm lưới mẹ thả dưới ao.

Những đứa trẻ xóm Nam

Tóc thêu khói bạch đàn

Muối lá bàng đỏ ngắt.

 

Tháng Mười

Rạ rơm cuốn chiều

Chúng con vun khói trời

Trải tấm khăn tuổi thơ vào cánh đồng lóng lánh

Thầm thì hạt hạt

Thổi tuổi nâu dần

Mở then cửa mùa thu….

 

Khi con mười bốn

Tóc tung lên vài đọn

Thách thức nắng vàng

Chân con đạp dưới bùn

Luống luống thuốc lào hà hơi tím nhớ

Có một buổi chiều khi con mười bốn

Mẹ đẩy con trên chuyến lam chiều

Trước mặt con sông nước

Lục bình dập dềnh cuốn cạp

Sau lưng con tiếng chó

Sủa lạnh một góc trời

Nơi có mẹ quay mặt vai rung.

 

Mẹ bước nhanh như sợ mưa nhèm run rẩy

Như ánh chiều tắt vội

Như sợ ánh mắt con ngạt nước

Trườn xuống vết xước cha để lại lâu ngày.

Xe lam chiều đưa con dừng lại

Phố hoa lệ cào rách

Xó chợ vỉa hè cất nhà

Cha buôn bán đất người

Láng cong áo cơm

Gạn thương đãi nhớ

Chung mâm một người đàn bà không phải mẹ con.

Mẹ

Gió cuốn đi mọi nấc thang và ví dụ

Như mang mọi lo âu của mẹ chảy vào căn buồng cất kín bởi những mảnh gỗ bạch đàn

Cho đến khi ý nghĩ của con bước ra ngoài cánh cửa

Bước ra khỏi con đường rơm cuộn lưng chân.

Tháng Mười đẫm mùi sương cỏ

Trơn tuột ám ảnh dị hương

Khe cửa gian nhà chị Thêu

Con nhện ròng ròng bắc nhịp

Có một âm thanh rất lạ

Từ bát chè đỗ đen

Từ bờ râm bụt già

Ấm áp và tin cậy

Dong thành cánh buồm

Khoanh con say tiếng hát

Con đón tuổi 15

Dưới cát đời mẹ

Dưới đá đời mẹ

Dưới muôn vàn xá tội xóm Nam

Khoan vào trí nhớ con

Như nhịp Xô nát đuổi nhau tránh mặt

Ngân lên lấn lát

Ngân lên lưu lạc…

 

BỐ ỐM

 

Bố gửi lại ngoài thềm nghìn bước chân mãnh hổ

Vuông vức bánh tẻ, vót nhọn khúc cua

Bố ru đời mình bằng lời ru người đàn bà ngã sáu

Chân trời phác thảo ngọt ngào nhuốm mặn.

 

Sáng nay con đưa bố vào viện

Lọn muối tiêu thưa thớt phất phơ

Vai bố lệch một bên bất định

Bóng người đổ dài sau cánh cửa lạnh lùng.

 

Con hiểu những tiềm tàng đã rụng

Cả ở nơi bố gieo niềm tin lầm

Con hiểu những khóa ngăn rỉ mốc

Cong ngày hoa niên, rạc dưới chân cầu.

 

Bố đừng buồn những hoàng hôn đổ gẫy

Những cành non đời dập vùi cát bỏng

Sáng nay vàng xưa ruộm ngõ

Qua vườn nhà, qua ngõ tắt hanh hao.

 

Bố đừng buồn những hoàng hôn đổ gẫy…

 

THY NGUYÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.