Chùm thơ thiếu nhi của Hạnh Vân

Vanvn- Hạnh Vân tên thật là Phạm Thị Thanh Vân, sinh năm 1980, thạc sĩ sử học, được biết như một giọng thơ nữ đặc sắc của tỉnh Đồng Nai. Tập thơ “Ru miền cổ tích” của chị đã nhận Giải thưởng VHNT Trịnh Hoài Đức của Đồng Nai lần thứ 4.

Là một người phụ nữ dịu dàng, đa cảm, mang tâm hồn sâu sắc, bao dung, Hạnh Vân coi mảnh đất mình và những người thân đang sống chính là “miền cổ tích” yêu thương của chị, và chị dành hết sự chăm chút, vun bồi cho những mảnh ghép thân thương của cuộc sống. Tác phẩm của chị viết về tình yêu, con người và thiên nhiên bằng bút pháp mới lạ, trong trẻo – một “giọng thơ ru” vừa thủ thỉ truyền thống, vừa hiện đại, mạnh mẽ.

Ngoài ra, Hạnh Vân còn khá nhiều bài thơ chưa công bố, bởi sự khiêm nhường và cẩn trọng của chị đối với văn chương. Trong đó, thơ thiếu nhi như được chị viết riêng cho gia đình mình, là những bài thơ lấp lánh tình yêu, niềm tự hào, hạnh phúc… Có thể nói, nhà thơ nữ khi viết cho thiếu nhi thì không cần “hóa thân” thành người mẹ nữa – điều đó đúng với Hạnh Vân và nhiều nhà thơ nữ hôm nay.

TRẦN THU HẰNG

Nhà thơ Hạnh Vân (Phạm Thị Thanh Vân)

Chuyên đề Văn học thiếu nhi:

>>Người đem cả đất trời phương Nam đặt vào con chữ

>> Hãy hỏi người lớn – Tản văn Nguyễn Quang Thiều

>> Nhịp điệu trái tim – Tản văn của Tạ Ngọc Điệp

>> Chàng thợ gốm – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 3

>> Nguyễn Huy Tưởng – Người truyền lửa cho văn học thiếu nhi hôm nay

>> Cho em giọt nắng thần tiên

>> Các nhà văn nói gì khi viết về đề tài thiếu nhi?

>> Vườn trưa – Truyện ngắn thiếu nhi của Đào Phạm Thùy Trang

>> Chùm thơ thiếu nhi của Đặng Huy Giang

>> Chàng thợ gốm – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 2

>> Chùm thơ thiếu nhi của Đào Đức Tuấn

>> Chàng thợ gốm – Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng – Kỳ 1

>> Một vấn đề rất khẩn thiết: Văn học nhi đồng

>> Chùm thơ thiếu nhi của Khang Quốc Ngọc

>> Ba cây chỉ có một quả – Truyện ngắn thiếu nhi của Lê Toán

Đi tìm cái chữ

 

Xưa ba tìm cái chữ

Chân đất vượt đồi cao

Bất chợt cơn mưa rào

Chữ lem nhòe trang vở

 

Có những ngày bão lũ

Ba băng đoạn suối sâu

Cái chữ đội trên đầu

Trôi theo dòng nước dữ

 

Giờ con đi tìm chữ

Tung tăng cặp vở xinh

Chữ tăm tắp hiện hình

Xếp thành hàng, thành dãy

 

Suối Samách vẫn chảy

Rẫy nhà mình vẫn xa

Nhưng cầu đã bắc qua

Nối con vào với chữ.

 

Ru trưa

 

Ầu ơ… tiếng ru trưa

Ướt mềm bờ cỏ dại

Cho lòng ai hoang hoải

Cho thêm vàng nắng thu

 

Ầu ơ… tiếng mẹ ru

Dỗ bé nằm ngoan giấc

Cho ngày thôi tất bật

Cho mây trời biếc xanh

 

Ru tháng ngày trôi nhanh

Ru thắm tình đọng lại

Dạt dào lời ru mãi

Giấc mộng lành nở hoa

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Bức tranh bình minh

 

Loẹt quẹt

tiếng chổi tre

má vẽ bình minh

nét chì tảo tần

hôm sớm

 

Lộp cộp

củi khô nện đều trên đá

ba vẽ bình minh

nét chì khỏe khoắn

sáng bừng

 

Lục đục

con trở mình

nét chì mỏng manh

vẽ bình minh

thẹn thùa

trễ nải

 

Những thanh âm vương vãi

dệt bức tranh bình minh

rạng rỡ

trong lành…

 

Nói thay lời của đứa con bị cha mẹ bạo hành

 

Quyền uy người lớn

cựa quậy trong chiếc roi mây

cựa quậy trong bàn tay “thép”

cựa quậy nhà trên, góc bếp

chực chờ diễu võ dương oai

 

cơn nóng giận của người lớn

trút lên da thịt non mềm

thân thể của con nơi nào cũng biết nhói biết đau biết rát

chỉ tâm hồn thơ trẻ

chai dần theo những đòn roi

 

cổ tích ngủ quên

những con số đỏ đen hóa mẹ thành dì ghẻ

nhưng cơn say ngả nghiêng biến cha thành phù thủy

ác mộng giữa ban ngày

đâu ông bụt bà tiên?

 

con tìm về cổ tích trong giấc mơ đêm

nơi có những cha mẹ nghèo hết mực thương con

dẫu con có xấu xí dị hình như sọ dừa nàng cóc

nơi chỉ những kẻ ác mới làm đau người khác

người lành không thích cầm roi

 

con non dại vụng về

nhưng xin mẹ cha đừng thương con bằng roi bằng vọt

con sẽ lớn lên

bằng lời ru, cổ tích

bằng dịu dàng, nghiêm khắc

chỉ xin đừng đánh con đau

 

ông Bụt ơi

con đợi phép nhiệm màu

biến hung tợn thành dịu dàng

biến roi mây thành chùm bong bóng

lời ru ngọt ngào thay lời quát mắng

ác mộng hóa thành một giấc bình yên

 

để con được làm một cái bống ngoan…

 

Lá vàng rơi

 

Tiễn Bà gió lặng ngoài hiên

Con mơ thấy nụ cười hiền hôm xưa

 

Đưa Bà trời rả rích mưa

Con mơ một tiếng ru trưa nhẹ nhàng

 

Thu chưa kịp đến dịu dàng

Mà sao lá lại rơi vàng lòng con…

 

HẠNH VÂN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.