Chùm thơ Thái Hồng: Cuộc người đâu phải cuộc chênh vênh cờ

Vanvn- “Xoay xoay xúc xắc lăn quay/ chìm nghiêng lật ngửa an bày cuộc chơi / có người khóc có kẻ cười/ không thua thắng ắt đời người nhẹ tênh”. Thấu hiểu “trò chơi” hỉ nộ ái ố cuộc đời nhưng Thái Hồng vẫn “hồn trong tựa giọt nước trong/ biển xanh thẳm bờ mi cong nhân từ” là điều chẳng dễ nghiệm sinh khi “bước chân đôi lúc hớ hênh/ cuộc người đâu phải cuộc chênh vênh cờ”.

Nhà thơ Thái Hồng ở Vĩnh Long là Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

KHI GIẤC MƠ TRẢ VỀ TỐI

 

Xoay xoay khúc luân vũ trước khi về đất

cánh hoa dầu chiều nay đậu ngoan trên tay

trở thành kỷ vật buồn nhất

 

em không còn nước mắt

rắc mộ cuộc tình chìm

chúng ta nói bằng ngôn ngữ lặng im

 

sẽ không là gì! khi linh cảm về nhau đã mất

anh như cơn mơ

như điều chưa bao giờ có thật

 

vàng rơi khóc thu đitình vui có mấy khi

nắng rơi trên mái xuân thì

qua ô cửa lá

đôi khi vội vàng

 

thôi, giã từ cơn mê

chia ly nào cũng thế

rạn nứt lối về

 

TRÒ CHƠI

 

Xoay xoay xúc xắc lăn quay

chìm nghiêng lật ngửa an bày cuộc chơi

có người khóc có kẻ cười

không thua thắng ắt đời người nhẹ tênh

 

bước chân đôi lúc hớ hênh

cuộc người đâu phải cuộc chênh vênh cờ

đôi khi quên bẵng chữ ngờ

nên chi oan trái, bây giờ khóc sao?

 

ba chìm bảy nổi lao đao

hạt rơi giữa trận mưa rào gió giông

hồn trong tựa giọt nước trong

biển xanh thẳm bờ mi cong nhân từ

 

dại khôn hạt bụi hình như

thử sấp ngửa chợt lu bu đời mình

 

gió ơi, xin chút lặng thinh

biển khơi xa vẫn rập rình sóng xô

 

ẢO LÀ CẢM GIÁC ĐẦY MÊ HOẶC

 

Trở về trong chếnh choáng

hình như chưa đủ say

hình như còn thiếu này!

tôi nợ tôi

tôi lạc tôi trong chiều bình yên

 

Cô đơn trong căn phòng

lặng đến nghe rõ nhịp đập con tim tận hiến

ai gọi?

mơ hồ gần mà như xa khuất vòng tay

 

Thèm gọi

tìm nhau hoang dã

thảo nguyên xanh nguyên thuỷ loài người

 

Khi ý thức manh nha tan rã

trở về chính tôi

loay hoay vụng về giữa mớ hổn độn

 

Chẳng thể gọi tên bất cứ điều gì cụ thể

tiếc, nhớ, buồn, vui, thương, giận…

làm sao điền vào chỗ trống

làm sao? Làm sao?

chiếc hố đen không thể lấp được rồi

 

Sự hủy diệt từ ta!

Tranh của Nguyễn Quang Thiều

PHÍA SAU LƯNG

 

Trở về khu vườn cũ

 

nhặt tiếng cười tôi thuở học trò trong sáng

áo trắng ngả màu thời gian

hanh hao mối tình đầu thơ dại

lóng cóng vụng về đánh rớt không hay

 

mùa xuân rực rỡ áo bay

cánh diều cao khoảng trời con gái

hạ bâng khuâng, thu bồi hồi thương nhớ

gặp mùa đông ấm lửa hiên người

 

hết thảy… còn trong tôi rực rỡ

dù úa vàng ẩm mốc tàn phai

 

khép cánh cửa chật tháng ngày đã sống

đi tiếp ngày mai

 

KHUNG TRANH

 

Người đàn bà cũ

đi qua sa mạc nắng lóa

bằng bước chân lạc đà

để lại khung tranh đẹp với hàng cây muôn đời không trụi lá

 

Người đàn bà cũ

muộn màng đi qua cánh đồng khát mê

những vết nứt cằn khô như mạch máu rạn trên da tím tấy

để lại bài ngợi ca về sự sống vĩnh hằng

 

Người đàn bà cũ

oằn vai đòn gánh làm mưa

chăm chút cho vườn ươm nở mùa nhan sắc

như con ong chuyên cần chắt chiu từng giọt mật

làm nên cổ tích cuộc đời chất ngất men say

 

Người đàn bà cũ

bức tĩnh vật trong nhập nhoạng chiều buông rũ

chợt sáng lên gam màu rất lạ

như nàng Mona Lisa đầy khuyến dụ

 

Người đàn bà cũ

thôi miên từng góc khuất ánh nhìn

 

NÓI VỚI VỢ NGƯỜI LÍNH THỜI BÌNH

 

Bắt chước người xưa

chỉ bóng mình trên vách

hát ru con điệu “gió mùa thu…”

 

chiến sĩ hề chinh chiến

giai nhân hề không bi lụy

lý sắt son em mấy đợi chờ

 

rụng hột sương khuya ví dầu chân ai khẽ

tạt chiêm bao vương hơi hướm chỗ nằm

lơ mơ choàng gối đơn thèm phút trăm năm

chợt thức mạch tình yêu căng nhựa

quay quắt khát khao cháy bùng ngọn lửa

 

tìm áo anh

em vội tìm áo anh

đậm mùi mồ hôi quen thuộc

chắn ngọn gió khuya luồn cánh tay mở cửa

chắn ngọn gió khuya se sắt

thôi giấc mơ đêm xao xác lá trở mình

 

đất nước ngừng chiến chinh

vẫn âm thầm người lính

mang theo bên mình

điệu lý đợi chờ, điệu lý thủy chung của người vợ trẻ

lặng lẽ

trau chuốt điệu lý thanh bình

 

BIỆT LY

 

anh bên đời vẫn muôn nghìn xôn xao

buồn tôi xin một tiếng chào

dạ thưa, về lại ngày nào không anh

 

lá xanh hãy cứ lá xanh

vàng tôi chút nắng loanh quanh mộ phần

con sâu hát khúc từ trần

biệt ly chạnh chút tần ngần tơ vương

 

đời chia bốn nẻo tám phương

tạ ơn đôi chút giữa đường chạm nhau

cánh chuồn mỏng đã nát nhàu

buồn vui thôi nhé thấp cao mong gì

 

THÁI HỒNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *