Chùm thơ tác giả trẻ Vàng A Giang ở Lào Cai

Tác giả trẻ Vàng A Giang

Vanvn- Vàng A Giang sinh năm 1993, là cây bút thơ trẻ của Lào Cai. Anh đã đạt Giải nhì Cuộc thi Thơ và Truyện ngắn “Những làn gió Tây Bắc” năm 2017-2019.

Thơ Vàng A Giang đậm vẻ đẹp văn hóa vùng cao. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, gợi cảm, giàu hình ảnh, diễn đạt độc đáo, gần gũi với cách nghĩ, cách cảm chân thành, thẳng thắn của người miền núi. Anh viết về mẹ, về em, về người quê bằng một tấm lòng tha thiết yêu thương. Trong đó, hình ảnh người mẹ đời thường, chất phát, đôn hậu luôn là nguồn cảm hứng bất tận của anh, là điểm tựa để anh lớn lên và tìm về: “Sau này lớn lên/ Tôi rời bàn tay mẹ, mới hiểu không nhào nặn nào cũng ngọt lành như mèn mén/ mẹ”.

HOÀNG THỤY ANH giới thiệu

 

Nỗi lòng mẹ

 

Phố núi nhập nhoạng tối

Nỗi cô đơn của anh dài như sợi lanh của mẹ

 

Em ẩn mình như đóa lan rừng

Mẹ mong con trai có một nhành lan.

 

Đêm phố núi

Mẹ thao thức đan những sợi lanh vào nhau

Mẹ khắc khoải âu lo, ai sẽ đan con trai mẹ?

Mỗi mùa ngô qua, mẹ già thêm tuổi

Mẹ lo mùa lạnh, con một mình sớm tối

Se sắt mẹ, tóc bạc thêm vài sợi

Nỗi lòng mẹ, con phải trả bằng nàng dâu.

 

Chum rượu

 

Vào một đêm trăng

Ông tôi bật nắp chum rượu ủ trăm năm

Hương ghi ngút ngập căn hầm,

Có một Si Ma Cai sừng sững hiện lên

Cả miền núi đá ngả nghiêng say

Say vị nắng, vị mưa cùng vị sương.

Mặt ông tôi hồng hào.

Ông trầm ngâm rót cho tôi một bát đầy

Ông nghiêm nghị nói:

Chàng trai Mông là phải biết uống rượu

mới làm được việc lớn: Vượt suối, vượt thung, bắn cung săn thú, bảo

vệ làng…

Tôi thấy em bước ra từ chum rượu

Dịu dàng và tươi tắn như đóa lan rừng.

Tôi mạnh mẽ tự rót cho mình một bát đầy

Hình như có vị mặn của mồ hôi em

Vị ngọt bờ môi em…

Tôi thấy mình say

Say từng giọt rượu em

Tim tôi rung rẩy và nhảy múa…

Hình như là tình yêu

Hình như là hạnh phúc.

 

Đêm nay tôi đã uống hồn em cùng cơn khát ngàn năm.

 

Cốc Rế*

 

Xuống Cốc Rế lại nhớ em

Lạ thế

Chiều nay

Vẫn như mọi chiều

Dòng sông Chảy xanh trong lững lờ trôi,

nhưng trái tim anh đã dừng lại thổn thức bên Cốc Rế

Dừng lại cửa nhà em,

Ngắm nhìn em

Nghe tiếng em.

Trái tim còn đập lạ

kiên nhẫn chờ bên bậu cửa

Đợi em đón vào nhà.

(Mong ngày lành, tháng tốt

Nhờ ông mối mang con gà đến nhà em, hỏi em về làm vợ

Con trâu mộng ở nhà đang chờ em về cắt cỏ

Muốn được em dắt, để anh kéo cày khỏe nuôi mái ấm nhà ta

Muốn đôi bàn tay em,

nhào nặn bột ngô thành mèn mén,

ngon thơm cả bản thèm.

Muốn được sánh vai cùng em đi chợ

Để cả bản khen

Khi anh ngà ngà say

 

Là em dắt ngựa

Vượt núi, vượt mây về nhà.

Sáng hôm sau tỉnh rượu

Anh trả ơn em bằng cày

xong mấy mảnh nương

Em vứt dao quắm cả ngày không hết.)

Khi hoàng hôn buông vội

Em thương anh còn đứng nơi bậu cửa

Giấu mẹ, giấu cha em lẻn ra ngoài

Giấu anh vào hốc đá

Em về nhem lửa lòng nhung nhớ.

Thương anh lạnh

Em quay lại giấu anh vào bạo dạn

Em dắt anh vào buồng

Chúng mình thành chồng vợ.

 

Hẹn em rằm tháng sau

Khi trăng vừa nhú

Ông mối sẽ đến nhà em

Đưa em về làm dâu họ vàng.

 

Chú thích: (……): Ý nghĩ chàng trai

_________

*: Một thôn của xã Bản Mế, huyện Si Ma Cai- Lào Cai. Nơi sông Chảy chảy qua.

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Ta hôn nhau lửa cháy

 

Tự bung mùa sau dằng dặc ngậm sương

Hoa bí chồi lên rạng rỡ

Em tinh khôi thẹn thùng trước gió

Ngả vào anh vàng rực dịu dàng

 

Đã mấy mùa ngô

Đã mấy mùa sương

Đã mấy mùa gọi khản

Lạc nhau đạp núi đi tìm

Bàng bạc mây

Bàng bạc mưa

Bàn chân máu tứa

 

Gió vồ vập cản ta

Sương bủa vây đẩy ta

Tay xé gió, chân đạp sương

Ta tìm nhau cỏ, đá nát nhàu

Ta ôm nhau trời quang

Ta hôn nhau lửa cháy.

 

Nhớ những hẹn hò ngày cũ

Đồi ngô hạt hạt giao duyên

Sau mùa thu ngô là mùa đông

Mùa ta mang nàng về cùng chọn hạt

Có gian nan ta cùng đan cho hết

Chiếc gùi này dệt bằng sợi yêu thương.

 

Chiều đứng bóng Khau Vai

 

Một chiều quay quắt Khau vai

Em không đến ta đành lỡ hẹn

Khau vai

 

Khau Vai

Nơi ta lần đầu biết nhung nhớ

Khau Vai

Nơi ta lần đầu biết thương

Vậy mà em không đến

 

Khau Vai rạc buồn như bờ rào đá rêu phong

Em không đến

Nỗi buồn theo hết bốn mùa đá xám

Em không đến

Uống bát rượu suông cũng say

Thắng cố sôi nhung nhớ

như lòng này mong em.

 

Em hẹn mà không đến

Nỗi buồn cao như đá

Nỗi cô đơn uốn lượn như Mã Pì Lèng

Khau Vai.

 

Bàn tay mẹ

 

Khi mặt trời chưa kịp sửa soạn ngày

Mẹ tôi đã dậy chuẩn bị cho tôi ngày mới

Bóc ngô

Tách ngô

Xay ngô

Đều qua bàn tay mẹ

Nhào nặn bột, bột thành mèn mén

 

Nhào nặn bột, mẹ cho tôi tuổi thơ đầy đặn

Ngọt lành mèn mén

Ngọt lành tuổi thơ.

 

Sau này lớn lên

Tôi rời bàn tay mẹ, mới hiểu không nhào nặn nào cũng ngọt lành như mèn mén

mẹ.

 

Mẹ ơi !con lớn đủ rồi

Con muốn trở về bên mẹ

Muốn được ngắm mẹ nấu mèn mén

Muốn thổi lửa giúp mẹ để mắt mẹ bớt cay

Muốn hỏi bắp ngô sao trĩu nặng khiến lưng mẹ còng như ách trâu của cha?

Muốn hỏi thời gian sao tạo rãnh nhấp nhô như ruộng bậc thang trên khuôn mặt

xinh đẹp của mẹ ?

Mẹ ơi !

Những chai sạn mẹ nhận hết về mình

Để cho con bàn tay búp lành lặn.

 

Người quê

 

Người đồng mình đơn giản lắm con

Đến nhà nhau có gì ăn đấy

Không đòi hỏi những thứ cao sang

Người đồng mình chân thật như ruộng bậc thang

Có mấy bậc nhìn là biết không cần nói nhiều

Người đồng mình, nói chuyện như suối

Cứ róc rách ít khi đùng đùng bão giông

 

Người đồng mình ăn mèn mén từ bắp ngô còn đẫm sương

Nói lời yêu bên khung cửi

Bàn chuyện cưới xin bên bếp lửa

Trai gái yêu nhau lợn gà làm chứng

Những đêm tình như chỉ còn đêm

Người đồng mình ăn gió uống sương

Khi mặt trời còn đang ngủ

Người đồng mình đã dậy rón rén để lên nương

Người đồng mình ý chí như cây sa mộc

Núi đá tai mèo đục đẽo thành hốc

Gùi đất dưới thung lên trồng “ ngày mai”

Người đồng mình ăn ở tốt

Mưa thuận gió hòa nhà nhà đầy ngô

Có mặn nồng tha thiết thì đến phiên chợ

Có yêu nhau, thương nhau cho nhau cái bánh ngô.

 

VÀNG A GIANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *