Chùm thơ tác giả trẻ Vân Phi ở Bình Định

Tác giả trẻ Vân Phi

Vanvn- Vân Phi “đáo hạn nỗi buồn” làm giàu chất liệu và đề tài thơ mình. Va vào nỗi quê, nỗi đời, anh kí thác ám ảnh phận người, tình yêu thiên nhiên, suy tư, chiêm nghiệm về cuộc sống. Những mảnh ghép đa sắc trong chùm thơ sau sẽ cho người đọc thấy một giọng điệu vừa trở trăn vừa nồng ấm của anh.

Cây bút trẻ Vân Phi tên thật là Nguyễn Văn Phi sinh ngày 06.9.1990, quê quán ở huyện An Nhơn, tỉnh Bình Định hiện là phóng viên. Vân Phi đã xuất bản tập thơ Ngày mắc cạn (NXB Hội Nhà văn năm 2020), được trao một số giải thưởng văn học, trong đó có Giải C Cuộc thi sáng tác Văn học Bình Định mở rộng năm 2018-2019.

Sau tác phẩm của các bạn thơ trẻ Trần Lê Anh Tuấn, Trần Đức Tín, Lữ Hồng, Lê Đỗ Lan Anh, Trần Đức Nghĩa, Hương Giang, Lê Tuyết Lan,... Vanvn.vn xin giới thiệu tiếp chùm thơ Vân Phi từ Bình Định như ứng viên cho Hội Nghị Những người viết văn trẻ lần thứ X.

NHÀ PHÊ BÌNH HOÀNG THỤY ANH giới thiệu

 

ngồi lại…

 

đừng gọi nữa, mưa chiều ngút ngái

ta quá giang năm tháng đến đây rồi

gặp người bạn,

đã lâu

lâu quá

ơ! ta à!

là ta đấy thôi!

 

ngồi một chút,

rồi mình đi đâu nhỉ?

 

đi đâu đi,

đừng mua vé khứ hồi…

 

ta ngồi lại với ta thêm chút nữa

nghe giọng mình

khản đặc phía khơi vơi…

 

nghe trong đồng đất nẩy mầm

 

ngồi đây một xíu để nghe

cánh đồng kể chuyện mùa về đêm qua

ngồi đây một xíu thôi mà

để nghe hạt thóc thật thà nói thương

nghe thơm hạt nắng trong vườn

nghe cây bồ ngót du dương đánh vần

gà con nhặt thóc ngoài sân

nhặt sao hết hạt tảo tần gà ơi

 

ngồi lại đây, một xíu thôi

nghe quê san sớt đôi lời tri âm

nghe trong đồng đất nẩy mầm

lời cha dáng mẹ âm thầm bên con

 

ngồi lại nghe, nắng rất giòn

đổ vào vách nhớ vạnh tròn lóng tay

 

ta ngồi nhớ một cơn say

thấy mình ở trọ giữa ngày chiêm bao…

 

xe ôm

 

cuối năm đi chạy xe ôm

chở làm sao hết dại/ khôn ở đời

chở đông vừa chớm phai phôi

chút se se cũ đừng vồi vội đi!

 

chuyến xe chở chút xuân thì

tiếc xanh màu tóc bên ghi đông buồn

mắt em là nẻo trú nương?

hay mênh mông bể hồ thương, ta tìm

 

ở đâu, là bến bình yên

chuyến xe bỗng chở một biền biệt xa

chiều trôi về phía ta bà

ta xe ôm, chở một ta khù khờ…

 

từ nơi ấy mẹ nằm

 

khi đêm rót vào họng ký ức những giằng dưa

trước cánh đồng sám hối, lũ sẻ nâu thôi lang thang trên những luống cày góa bụa

mùa thu vừa chớm ngọn gió sắc lẹm

lành lạnh cứa vào mái rạ

cha thổi ngọn lửa hồng nung nẩy phía sau chái bếp

bóng vách liêu xiêu

 

con về làng cũ, lững thững bóng chiều hằn lên đuôi mắt

phía con đường mài nhẵn dấu xe

tìm đâu bàn chân mẹ vẹt mòn ngõ cũ

khói hương phía cuối đồng làng

ở nơi ấy mẹ nằm…

 

ngày mẹ đi, cháu nội của mẹ mới tuổi lên hai

hấp háy nhìn làn hương cay cay nơi viền mắt

ngày mẹ đi, cánh đồng vụ gặt

dấu chân mẹ trên bờ mương ngày cũ còn kia lam lũ một đời

ngày mẹ đi, con thấm thía hai chữ mồ côi

nghe thắt lại câu ca dao đất đồng mùa nẩy hạt

quang gánh cuộc đời mẹ bỏ lại phía xa xanh

câu kinh lặng phía cuối ngày

cánh đồng mồ côi dáng mẹ

 

con về lại nhà mình, vun tròn gốc điệp

nhặt vỏ me khô hun đốt bóng ngày

sợi khói chảy qua những đốt ngón tay

loang miền ký ức

tiếng cha khản ấm

mấy hôm ba đợi tụi con về

dời dợi mắt trông

xào xạc ngọn tre khua vào hoang vắng

nghe cay cay từ phía mẹ nằm…

 

lũ chúng con xa quê

có lúc bẵng quên mùi phèn đất

giấc mơ thị thành đè lên phận người viên chức

nghe tự phía lòng mình lạc lõng, nhiều khi…

 

từ phía ấy mẹ nằm,

con về cúi lạy

về nhà mình cời bếp lửa ấm gan bàn tay

xới bữa cơm cùng cha bên ly rượu gạo

nghe từ tâm bông lúa quê nhà

chén cơm mẹ còn đó

lời dặn dò nghĩa nhân còn đó

tự phía ấy cánh đồng

ấm một làn hương…

 

Những giọt mưa cuối vụ

 

Con lội qua rẫy nguồn

theo dấu chân cha vẹt mòn cuội đá

chiều giăng mây tóc bồng bềnh

tóc mây, ngực núi

thủ thỉ nhau nghe chuyện chàng Đam San đi bắt nữ thần mặt trời

 

Những ngày nương rẫy lên hoa

gié lúa mùa xưa còn trên cột nhà sàn

từng hạt nẩy tròn miên mẩy

mùa ấm no chảy vào câu ca mừng lúa mới

ngày của hôm qua…

 

Có những ngày cha đi qua lòng hồ khát cạn

cúi xuống bóc từng thớ đất

nhìn những ngọn cỏ già rũ rượi

lòng cha như con suối đã thôi róc rách

con bê non gọi mẹ về chiều

tiếng kêu xé toạc thinh không

Giàng ơi mấy mùa khô khát

nứt nẻ lòng người…

 

Cha nhớ những cánh rừng già

nhớ lòng hồ ngút xanh màu nước

nhìn những xe gỗ về xuôi

cánh rừng dần thưa thớt

mắt cha soi vào lòng hồ

thắt lặng

tiếng sáo ola trĩu giọt mưa nguồn

bện vào giấc ngủ hoải hoang

 

buổi sớm nay, mùi cơm chín len trong khói bếp nhà mình

mùi của lúa rẫy lên hương chắt chiu mùa nắng nỏ

cho con cúi đầu tạ ơn

hôn lên đất mẹ chai sần

cho con nhìn cha lâu hơn

để thêm thương mấy mùa rẫy cạn

thương đôi tay cha gieo mầm vào đất

gánh nước về nguồn…

 

sớm nay

qua ô cửa nhỏ nhà sàn

con đã thấy những hạt mưa cuối vụ

là

những giọt nước mắt của cha…

Tranh của họa sĩ Thành Chương

giấc chiêm bao ngày nguyệt thực

 

ta đã cố giam cầm ký ức

bằng lý trí

nhưng vô ích

hết thảy đã vuột khỏi lãnh giới tù ngục

khi giấc mơ ập bủa.

 

con người có lúc chối bỏ chính mình

vì đau đớn

vì nhục nhã

vì bội bạc

vì nuối tiếc…

 

đã có lúc ta trốn chạy

nhưng thật trớ trêu,

cuộc đào thoát bị phanh phui trong cơn say ngủ chập chùng

thời khắc ấy, ta bắt gặp những kẻ đồng phạm

họ nở nụ cười méo xệch

 

những gã người bị bàn tay quái gở vô hình nào đó thò vào hóc não

nhào nặn từng ý nghĩ

họ đã cố đào thoát, chắc vậy

họ cố leo qua cửa sổ ý nghĩ

 

một cuộc chiến thực sự

 

nhiều khi ta soi mình vào giấc mơ

rồi chờn chợn nhận ra

những gã người đang sống

bằng một nửa trạng thái thực vật của linh hồn…

 

có khi, trăm dòng nghĩ chèn vào mấy sợi nơ ron thần kinh

đêm khuya khoắt

ta khâm liệm chính mình

 

ngủ nhé, mặc cho ngoài kia là kẹo ngọt

mặc cho ngoài kia là những lời đầy thuyết phục cố gắng đưa ta khỏi chệch đường ray tâm tưởng, đã được lập trình

365 ngày hay nhiều hơn thế

ngổn ngang bao điều phải đối diện, ai cũng chọn cho mình một vai diễn?

ta, có khác gì đâu

 

ngủ nhé hỡi loài người cô độc

chỉ khi đối thoại cùng bóng tối

gió xước miền dĩ vãng

những lớp thời gian bị khai quật

con người mới thấy mình đâu đó

sót chút thiện lương này

 

ngủ nhé, chiếc nệm dày ngày đông

ôm lấy hình hài cũ kỹ,

nhưng dường như trong ý niệm đã bị bóp méo

bởi những trò diễn hàng ngày

lễ hội Canaval của thời 4.0 như làm dày thêm những đường vẽ

trên khuôn mặt lành hiền

chiếc gối nhồi bông đã tẩm hương quế để cố chiêm bao về thiên đường

xứ sở ấy sẽ có một cô nàng khỏa thân như Eva

nơi loài người sa ngã?

 

ngủ nhé, đừng cố vùng vẫy đào thoát

trập trùng giấc mơ

ta chỉ là một kẻ đi lạc

trong ma trận của chính mình

 

thôi, hãy siết một vòng tay

giữa giấc chiêm bao ngày nguyệt thực…

 

Bản phác thảo thời gian

                              
Tháng bảy, ai bắc cầu cho đôi uyên ương hò hẹn

cơn nắng ho khan xám vàng đọt lá

mẹ gánh con nước chiều tưới mầm hạ nương ngô

 

Tháng bảy, ta tìm gì từ những hàng cau khô

gió thốc cay xè đôi mắt

đôi bàn tay vuốt mềm khuôn mặt

búp sen trên đỉnh tháp Chàm vỡ nắng mê miên

 

Tháng bảy, phủ dụ bước chân

ta như đi hoang vào nghìn năm cổ tích

xa ngái trăm miền

áp tai vào thớ gạch

nghe tự trong lòng đất

thủ thỉ câu chuyện tình của chàng Chế Mân si cuồng và nàng công chúa Huyền Trân

 

Tháng bảy sông xanh

tưới mát hồn trần

bốn nghìn năm thăng trầm thế cuộc

ta nhặt những mảnh vỡ của thời gian từ muôn kiếp trước

trái tim vẫn bổi hổi lạ kì trước điệu múa Chaligia

 

Ai đã trải mầm sống vào đất từ những hạt phù sa

dọc miền sông Côn tự thượng nguồn về nghìn trùng sóng vỗ

ta vẽ một giọt mưa rơi nghiêng vào nhớ

phác họa cuộc trần ai…

ta nhìn lại ta những tháng năm dài

rêu hoang cuộc tình như thành phế tích

ta biết tìm gì giữa biển đêm cô mịch

bụi gió sương phai…

 

Cánh hải âu tung trời vẽ một vầng trăng đã khuyết

lẻ những mùa vui

em xa tôi…

bình minh nhòe con sóng,

hoàng hôn về trên cát ru một khúc tình côi.

Còn đâu những mùa vàng nghịch ánh chiều rơi

võ vàng trăng/ vẽ một tôi/ dại khờ.

 

những ngày tay đói bàn tay

(Tặng chị, dâu xóm nhà rầm(*) – Quy Nhơn)

 

mỗi sớm dậy, chị nhìn về phía biển

dưới chân nhà, sóng vỡ rác liêu xiêu

chồng biệt xa khơi

mòn mỏi ráng chiều

chị tựa cửa tủi phận mình rong rêu mùa nhan sắc

 

chị, một người con gái Bắc

lỡ thương anh, làm dâu xứ nhà rầm

ngày chị về nhà trai, mẹ cha từ mặt

chị gục đầu rưng rức rát lòng đêm

 

hạnh phúc là gì khi hành trình chị đi ngập ngụa nỗi cô đơn

và thế giới kia, biển mênh mông dập dềnh những túp lều rách nát

chị thấy những người phụ nữ vùi đời mình vào rác

trong những ngày chồng vạ vật mưu sinh

 

biển

vẫn hun hút nỗi niềm…

 

chị về làm dâu xóm nhà rầm

bữa cơm nghẹn đắng những ngày nắng oi biển phà mùi nồng nặc

mùi ẩm mốc của rác phơi làm người phụ nữ trong bữa ăn trào nước mắt

chồng chị, vẫn biệt khơi xa.

 

sẽ là những ngày dài, khi phải đợi chờ điều gì đó xảy ra

để cái xứ nhà rầm không là niềm ám ảnh khi đón những cô dâu mới

nhưng dường như, giấc mơ nhỏ nhoi vẫn xa vời vợi

từ phía biển mặn mòi

sóng vỡ rác liêu xiêu…

 

anh sẽ trở về mà phải không người em yêu

sẽ là một ngày mới bình yên cho em, cho tuổi thơ con trẻ,

người phụ nữ tựa đầu vào sóng chiều miên man nghĩ thế…

lại một ngày

bàn tay

đói bàn tay…

___________

(*): Tên gọi nhà có sàn bằng gỗ, cất trên cọc ở mép biển, của người dân nghèo.

 

ngày mắc cạn

 

có quá nhiều lý do để lý giải một điều gì đó

nhất là những điều không thuộc về sự thật

ngôn ngữ chỉ là một thứ phô diễn ma quái

của những gã người phù thủy

 

mẹ tôi kể tôi nghe về những câu chuyện cổ tích

tôi biết rằng Lý Thông không phải gã đàng hoàng

và Thạch Sanh được bao bọc bằng một thứ niềm tin chính nghĩa

có thể mang lại ấm no bằng niêu cơm vừa vơi lại đầy

chiếc niêu thần kỳ

chiếc niêu ẩn tàng bao nỗi hoài nghi.

hạnh phúc thay cho kẻ không thấy mà đặt niềm tin vào đấy…

 

có một sớm loài người mắc cạn

trên xác ngày ngỡ tưới tắm dưới bình minh

họ vẫn trao nhau niềm tin đã bọc qua kẹo ngọt

họ nâng niu về sự sống như biển cả bao dung ôm lấy những thân phận bé mọn

họ bàn về tự do và minh triết của loài người

về môi sinh

về tuyệt diệt

nghiêm túc và hồ hởi

như cái cách tôi thấy họ vinh danh loài vích biển,

trên bàn nhậu!

 

có một mẹ vích lạc vào bãi cạn đêm qua…

 

từ phía ấy mẹ mong…

 

bữa ấy nắng lên đồi rất khẽ

nghe trôi chầm chậm giọt chiều

hoang hoải trăm năm hồn tiền kiếp

vàng vọt qua chái bếp liêu xiêu

 

thì quên nhớ, xót lòng lên gió cỗi

những mùa xưa, mây gối đỉnh nguồn

và trùng điệp màu xanh của núi

của rừng thiêng vọng lại tiếng chim muôn

 

ngọn lửa rực, tro tàn phai sắc lá

loài thú hoang nghẹn xé tiếng gọi đàn

này oải mục, này lũ người xa lạ

bàn tay nào khiến rừng núi tan hoang

 

chiều như trút võ vàng lên làng cũ

những đăm chiêu rưng rức phía mẹ ngồi

ôi rừng thiêng, đồi xanh, muôn thú

biền biệt về tro lạnh ngún mù khơi

 

mẹ gánh nước lên nguồn qua dốc cạn

thắp lên thịt da hoang vắng những mẩy mầm

mẹ tưới tắm bao dung lên cằn cỗi

nhen mầm xanh từ rụi lửa căm căm

 

bữa ấy, nắng lên đồi rất khẽ

chồi thơm trên lóng tay gầy

cấy vào ngọn nguồn của đất

mẹ mong mùa an trú cỏ cây

 

VÂN PHI

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.