Chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Thị Minh Thùy ở Quảng Nam

Vanvn- Cây bút trẻ Nguyễn Thị Minh Thùy sinh ngày 25.4.1992, tốt nghiệp chuyên ngành sư phạm lịch sử Trường Đại học Quảng Nam, hiện là giáo viên ở xã Tam Xuân 2, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam. Cô có thơ đăng trên các báo chí ở địa phương và trung ương.

Đối với Nguyễn Thị Minh Thùy, thơ giống như người bạn tri kỷ để giãi bày tâm tư tình cảm vui buồn: “vẫn biết cuộc sống này có những điều ta phải đánh đổi/ nhưng tại sao đó lại là bục giảng?/ tại sao lại là phấn trắng bảng đen?/ tại sao lại là những đôi mắt thơ ngây khát nguồn tri thức?”. Những câu hỏi cũng chính là câu trả lời về tình yêu nghề nghiệp “từ một trái tim quá đỗi hiền từ” của người cha trao truyền lại cho con. Và rồi giữa giông tố cuộc đời, người con gái yêu trẻ yêu thơ bên cạnh cha còn có vòng tay nhân từ của mẹ: “khi chú chim non trở về mang theo những vết thương/ bản giao hưởng mùa hè có giọt mồ hôi và ánh nhìn bao dung của mẹ/ cho con tìm lại mình/ sau những tháng ngày trôi…”. Từ những điều giản dị thân gần, những tứ thơ hay và xúc động của cô gái xứ Quảng lặng lẽ bay lên…

Tác giả trẻ Nguyễn Thị Minh Thùy

BA!

vẫn biết cuộc sống này có những điều ta phải đánh đổi
nhưng tại sao đó lại là bục giảng?
tại sao lại là phấn trắng bảng đen?
tại sao lại là những đôi mắt thơ ngây khát nguồn tri thức?
những điều ba đã tâm huyết một đời
chỉ để cho con có một chỗ đứng
giữa cuộc đời này…
con biết mình đã hỏi điều thừa thải
khi ba đã đi qua gần hết đắng cay
ánh nhìn vẫn bao dung
không một lời trách móc
không một than thở
tất cả chỉ để thấy con cười
và tự đi bằng đôi chân của mình
vâng!
con sẽ cười
cố giữ tâm an nhiên giữa cuộc đời trắng – đen lẫn lộn
vẫn bục giảng thân thương ấy thôi
con sẽ là người tiếp bước…
con có đang nói những điều quá lớn lao?
chắc không đâu ba nhỉ?
điều giản dị ấy con gom góp được
từ một trái tim quá đỗi hiền từ…

 

BẢN GIAO HƯỞNG MÙA HÈ

khi màn đêm quấn quýt những giấc mơ
giấc mơ huyễn hoặc không có thật
thì giọt mồ hôi trên trán mẹ
rớt xuống tay mình
nóng hổi những lo toan…
mẹ không quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời
nhưng bao nhiêu công việc không tên khiến đôi vai ấy gầy hẳn
ánh nhìn xuyên thấu mọi khổ đau và hạnh phúc
bình thản đối diện quá khứ
bình thản chấp nhận những đổi thay của kiếp người
nhưng đôi mắt mẹ chưa bao giờ thôi lo lắng khi nhìn về phía con
vâng!
con đã chạy theo giấc mơ phù phiếm
để mẹ chờ đợi
và đau
khi chú chim non trở về mang theo những vết thương
bản giao hưởng mùa hè có giọt mồ hôi và ánh nhìn bao dung của mẹ
cho con tìm lại mình
sau những tháng ngày trôi…

 

MỘT CHIỀU QUA TAM KỲ

những cánh bằng lăng
đưa Tam kỳ vào chiều
tím đường chân trời
tím những nỗi nhớ đã nhiều lần cố gọi thành tên
nhưng không thể gọi
vòng bánh xe vẫn mải miết
trên những con phố cũ
những kí ức cũ
những vỗ về cũ
nghe tháng tư gọi về những nỗi niềm riêng
em cứ nghĩ anh sẽ chờ em ở đó
với chiều
với những cánh bằng lăng
nhưng rồi chỉ mình em lang thang
tự ru mình bằng những vòng xe vô định
đôi tay chập choạng giữa ngã ba đường
sắc tím vào mắt
nhạt nhoà chiều
nhạt nhoà nỗi nhớ
nhạt nhoà bóng hình anh!

 Tranh của họa sĩ Uyên Thao

CÒN TA VỚI MÌNH

tàn một cuộc rong chơi
được và mất
cho và nhận
ta đâu cần đong đếm so bì
chỉ xin còn là chính mình sau tất cả
giọt nước mắt cho phận người nghiệt ngã
những bão giông dội về mỗi đêm
gom góp hết thành kỉ niệm
một thời ta đã từng yêu như thế
từng khao khát như thế
và từng đau như thế…
mai sau trên con đường mình đi
có thể thiếu một khoảng trời
một đôi mắt
một bàn tay từng ước mơ nắm chặt
dùng dằng
rồi chiều cũng trôi
đưa đôi tay đã nhiều lần sấp ngửa
tự vuốt lại mình
và đi…

 

EM LÀ ĐÔI CHÂN CỦA ANH

anh
bước vào cuộc đời
đôi chân không lành lặn như bao người khác
chơi vơi ước mơ
chơi vơi những hình dung về hạnh phúc
mọi thứ mơ hồ…
và em đã đến
không phải lướt qua anh rồi đi
không phải những động viên, an ủi hời hợt
em dừng lại
đặt bàn tay nóng vào trái tim anh
sưởi ấm một phận người…
anh mặc kệ người ta nói gì khi nhìn anh bước bên em
anh mặc kệ những xì xào khi em chở anh trên chiếc xe đạp cũ
đừng buồn nghe em
khi ta đã cùng khóc cùng cười
cùng dắt dìu nhau trên con đường chông gai phía trước
anh tin có em
đôi chân anh được tiếp thêm sức mạnh
để đứng vững giữa cuộc đời này
số phận nào chẳng mang trong mình ít nhiều đắng cay
nụ cười nào chẳng trả giá bằng nhiều đêm giông gió
cùng bước bên anh nhé
đừng lo lắng hay ngại ngùng gì cả
hạnh phúc chờ mình ở cuối con đường!

 

KHAO KHÁT MÀN ĐÊM

Khao khát màn đêm
Thả trôi ta về kí ức
Nỗi nhớ rất thực
Cô đơn lên ngôi

Khao khát màn đêm
Ta sẽ tự lấy đôi tay trần đập tan bức tường số phận
Đưa tay nắm bàn tay thất lạc
Không bao giờ buông

Khao khát màn đêm
Tự cho phép mình bật khóc
Sau bao nhiêu ngày gắng gượng cười
Những giọt nước mắt vô vọng rơi

Khao khát màn đêm
Ta chạy trốn hiện thực mãi đứng yên
Kéo lùi quá khứ trở về
Tự cho mình trôi
Không có điểm dừng

Khao khát màn đêm…

 

NGUYỄN THỊ MINH THÙY

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *